Tam Giới Tăng

- Ta nghe nói, sau thất bại thảm hại ở Bồ Tát Kim Trạch, Chân Linh Giáo và Thái Âm Tây Giáo đã hoàn toàn lui vào bóng tối. Đám người Chân Linh Vương và truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế đã không còn chỗ đứng ở phía tây Doanh Châu, chắc chắn đã rời đi rồi.

- Mười người này có thể được lập bia trong Vạn Vật Tổ Miếu, chẳng khác nào Vạn Vật Tổ Miếu đang giúp họ vang danh. Tuy bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, nhưng đó chẳng phải cũng là một biểu hiện cho thấy giá trị của bản thân được công nhận hay sao?

- Vạn Vật Tổ Miếu làm như vậy là để khích lệ chúng ta, thiết lập mục tiêu cho chúng ta đấy.

...

Triệu Mãnh nhìn về phía đám cường giả đang vây quanh, hắn đại diện cho Vạn Vật Tổ Miếu và Phật Bộ tuyên bố:

- Mười người này chính là đối thủ mà thế hệ Phật Bộ chúng ta phải đối mặt. Ai có thể đánh bại được một trong số họ sẽ nhận được thời gian tu luyện dưới ánh sáng Xá Lợi Tiên Phật, cùng với cơ hội quan ngộ Phật Thủ Đạo Đồ.

- Nếu có thể đánh chết hoặc bắt sống một trong số họ, phần thưởng sẽ phong phú gấp mười lần.

Lợi ích từ ánh sáng Xá Lợi Tiên Phật, hai năm qua, mấy vị cao thủ Thiên Bảng đã lột xác thành Hư Đan thành công là những người có quyền lên tiếng nhất. Hơn nữa, họ đều làm được điều đó chỉ trong ba ngày tu luyện.

Nếu thời gian tu luyện trong ánh sáng Xá Lợi Tiên Phật dài hơn, mười ngày, một tháng...

Chắc chắn sẽ còn có nhiều người hơn nữa hoàn thành việc lột xác thành Hư Đan, một bước lên trời.

Đó mới chỉ là lợi ích của Xá Lợi Tiên Phật đối với võ tu Dung Đạo cảnh!

Đối với võ tu Bỉ Ngạn cảnh cùng Thánh Linh Vương Niệm Sư mà nói, tu luyện trong ánh sáng Xá Lợi Tiên Phật cũng có chỗ kỳ diệu giúp họ được hưởng lợi cả đời.

Còn Phật Thủ Đạo Đồ thì là do Chân Phật để lại.

Bước vào trong cuộn tranh quan ngộ, tốc độ tu luyện pháp tắc có thể nói là một ngày ngàn dặm.

Hai loại bảo vật này, cộng thêm dòng chảy thời gian đặc biệt không có sự phản phệ thời gian của Vạn Vật Tổ Miếu, đều là những tài nguyên tu luyện mà hai mươi bốn Kim Cương Thánh Địa cũng không có được.

Một vị cao thủ Thiên Bảng có lòng tin mời được cường giả trong tộc ra tay, cất tiếng hỏi:

- Thất Phật Gia! Chỉ cần có thể đánh chết hoặc bắt giữ người trên Thập Bi Khắc, cho dù không phải chúng ta đích thân động thủ, phần thưởng vẫn được phát bình thường đúng không?

Triệu Mãnh đáp:

- Chỉ cần ngươi có thể mời được cường giả đến giúp ngươi giết địch. Đây cũng là một phần bản lĩnh của ngươi, đương nhiên có thể nhận được phần thưởng.

Chờ Triệu Mãnh lần lượt giải đáp xong mọi câu hỏi của đám người, hai sư huynh đệ mới có khoảng không gian riêng tư.

Lý Duy Nhất nói:

- Mục đích của Phật Bộ là muốn phát huy vai trò dẫn đầu sao?

Triệu Mãnh gật đầu:

- Mười người trên bia đá là do Bách Cảnh Viện ở phía nam Doanh Châu chỉnh lý ra. Nhưng những quốc độ và Sinh Cảnh phía nam Doanh Châu không có kẻ nào dám khai chiến với Chân Linh Giáo hay Bán Tiên Ngọc Đế. Chỉ có Phật Bộ mới dám dẫn đầu, mà Phật Bộ cũng buộc phải dẫn đầu. Lập Thập Bi Khắc, chính là để tuyên bố thái độ với thế giới bên ngoài, tập hợp lòng người.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Doanh Tây Phật Môn và phía nam Doanh Châu, đã triển khai hợp tác toàn diện rồi sao?

Triệu Mãnh đáp:

- Gần như là vậy!

Lý Duy Nhất cười hỏi:

- Gần như vậy nghĩa là sao?

Triệu Mãnh nói:

- Ngươi đã từng nghe câu này chưa? Mời thần thì dễ, tiễn thần đi mới khó. Trong đám cao tầng của Nhân tộc phía nam Doanh Châu, có một bộ phận rất lớn mang theo nỗi lo ngại này.

- Bọn họ lo lắng sau khi Phật Môn tiến vào sẽ nhanh chóng truyền giáo, cắm rễ, bành trướng thế lực, cướp đoạt địa bàn và lợi ích của bọn họ. Nhưng khi phải đối mặt với Chân Linh Giáo hùng hổ dọa người, cùng thế lực của Bán Tiên Ngọc Đế, bọn họ lại cần hợp tác với Phật Môn tây Doanh Châu. Cho nên, thái độ của bọn họ rất gượng gạo.

Lý Duy Nhất đương nhiên biết rõ tình hình ở phía nam Doanh Châu.

Chỉ đối mặt với Vong Giả U Cảnh và Thái Âm Nam Giáo mà bọn họ đã cần phải hợp tác với Đạo Nhân, Yêu tộc rồi.

Việc Chân Linh Giáo rắp tâm thâu tóm Bách Cảnh Sinh Vực, cùng Bán Tiên Ngọc Đế nảy sinh ý đồ bước ra khỏi phía đông Doanh Châu, đối với Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu mà nói, quả thật là dậu đổ bìm leo.

Mưa gió sắp đến.

Triệu Mãnh nói:

- Việc hợp tác chỉ có thể tiến hành từng bước một! Hiện tại, bọn họ mới chỉ đồng ý để Phật Bộ cử một nhóm cao thủ tới đóng quân tại một Sinh Cảnh ở biên giới Ma Quốc ngày trước. Sau khi kết thúc đợt huấn luyện, đám người trên Thiên Tinh Đảo này sẽ được đưa tới đó. Điều này vừa đại diện cho thành ý của chúng ta, vừa mượn cơ hội này để đôi bên cùng thích ứng và cọ xát.

Lý Duy Nhất chợt nảy ra một ý nghĩ, nói:

- Chiến loạn ở Ma Quốc mãi không kết thúc, phân liệt thành mười mấy tiểu quốc, thế lực chia cắt, chinh chiến không ngừng. Nghe nói ở sau lưng có Chân Linh Giáo và Vong Giả U Cảnh đang âm thầm ủng hộ. Đám cao tầng Nhân tộc ở phía nam Doanh Châu làm vậy, rõ ràng là muốn Phật Bộ nhập cuộc, hỗ trợ đối phó kẻ địch dị tộc ở trong ranh giới Ma Quốc, chấm dứt mớ hỗn loạn tám mươi năm ròng rã tại đó.

Triệu Mãnh:

- Ngươi hiểu rõ bên kia hơn ta...

Bên tai Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh bỗng vang lên một giọng truyền âm già nua:

- Lão Thất, đưa sư đệ của ngươi tới Thệ Linh Vụ Vực đi!

Triệu Mãnh:

- Là lão hòa thượng, xem ra Cương Tổ đã bị trấn áp hoàn toàn.

Lão hòa thượng mà Triệu Mãnh nói tự nhiên chính là cường giả số một của Vạn Vật Tổ Miếu, Tam Giới Tăng.

Hai người đi thuyền, trước tiên trở về nội viện Ngũ Chỉ Phong.

Thệ Linh Vụ Vực nằm ở phía sau Ngũ Chỉ Phong, chỉ có thể vượt qua từ chỗ hổ khẩu nằm giữa Mẫu Chỉ Phong và Thực Chỉ Phong.

Những phương vị khác đều đã bị trận pháp phong tỏa, không thể qua lại.

Địa thế ở hổ khẩu vốn đã rất cao, chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn bao quát lượng lớn kiến trúc màu đỏ trắng trên vùng bình nguyên nơi có nội viện Vạn Vật Tổ Miếu. Ở đầu bên kia thì là sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn.

Lớp sương mù mang theo hơi ẩm và luồng khí lạnh ngắt, liên tục từ nơi này cuồn cuộn đổ ra bên ngoài.

Khi Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh bước lên hổ khẩu, liền bắt gặp nhóm tu giả đầu tiên đang chuẩn bị tiến vào Thệ Linh Vụ Vực rèn luyện. Có tất cả hai mươi người, hơn phân nửa trong số đó đều là cao thủ Thiên Bảng phía tây Doanh Châu.

Trong đó có hai người là cường giả nhất trọng sơn đỉnh phong.

Truyền nhân của Kiếm Tạng Giới Thánh Địa, Huyền Tiệm.

Cao thủ trong năm Thần Đạo Tính, Thánh Ngôn.

Dẫn dắt bọn họ tiến vào Thệ Linh Vụ Vực là một vị cao tăng Bỉ Ngạn cảnh chữ Quảng của Vạn Vật Tổ Miếu, tên là Quảng Tuệ, tu vi nhị trọng sơn, tuổi tác đã cao, rất quen thuộc với Triệu Mãnh.

Quảng Tuệ nói:

- Đáng lẽ ra bọn họ không được vào nội viện, nhưng đây là ý của Tứ Phật Gia. Tứ Phật Gia cho rằng muốn phá vỡ xiềng xích thì không thể chỉ dựa vào việc tham ngộ ôn hòa, mà cần phải có những đợt rèn luyện kịch liệt, cũng như đi vạn dặm đường để tìm kiếm cơ duyên.

Triệu Mãnh hỏi:

- Ngươi định dẫn bọn họ đi rèn luyện ở đâu?

Quảng Tuệ đáp:

- Di tích Tiên mất mạng, Thần Tượng Thành.

Triệu Mãnh gật đầu:

- Thần Tượng Thành cũng không tồi, nói không chừng thật sự có thể tìm được cơ duyên lớn, một bước phá cảnh.

Ở phía bên kia, Huyền Tiệm cất bước tiến lên, cách khoảng hai trượng chắp tay vái chào Lý Duy Nhất:

- Chuyện ở Trạch Thượng Vân Đoan Miếu, nếu Huyền Tiệm có chỗ nào đắc tội thì đều là do bị Mộ Khải Minh lừa gạt, mong Bát Phật Gia lượng thứ.

Mộ Khải Minh và Vân Trấn Hải mượn cớ Lý Duy Nhất tham ngộ mười hai chữ chủng tử của Tổ Thiên Đồng với tốc độ khủng bố để gây khó dễ, chất vấn rằng hắn mang Xá Lợi Tiên Phật trên người, rắp tâm muốn dùng trò tâng bốc để hãm hại hắn.

Lúc đó, Huyền Tiệm đã biểu hiện cực kỳ kích động.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Giao tình giữa các hạ và Mộ Khải Minh hẳn là không nông nhỉ?

Huyền Tiệm lạnh lùng hừ một tiếng:

- Đúng là có giao tình! Vì tin tưởng hắn nên mới nảy sinh chút hiểu lầm với Bát Phật Gia. Nhưng nếu hắn đã gia nhập Chân Linh Giáo, vậy thì chết cũng chưa hết tội.

Trong mắt Lý Duy Nhất, Huyền Tiệm hoặc là một kẻ có tính cách bốc đồng, hoặc là đã có một loại ăn ý nào đó với Mộ Khải Minh.

Nếu là trường hợp đầu tiên, vậy thì Huyền Tiệm đã được Kiếm Tạng Giới Thánh Địa bảo vệ quá tốt.

Nếu là trường hợp thứ hai, ở Vạn Vật Tổ Miếu này, cho Huyền Tiệm mười lá gan cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Để có thể tiến vào Vạn Vật Tổ Miếu, Phật Bộ chắc chắn đã điều tra kỹ lưỡng về hắn rồi.

Quảng Tuệ dẫn theo hai mươi vị cao thủ mới gia nhập Phật Bộ đi vào Thệ Linh Vụ Vực từ một phía gần với Mẫu Chỉ Phong.

Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất thì đi từ một phía bên Thực Chỉ Phong, bước vào trong sương mù.

Sương mù dày đặc có thể nuốt chửng toàn bộ ánh sáng.

Bên trong nó chứa đựng luồng sức mạnh âm hàn và năng lực ngăn cách cảm nhận.

Triệu Mãnh đi ở phía trước, dưới chân đầy đá vụn và cỏ dại, nói:

- Những màn sương này cực kỳ nguy hiểm, một số khu vực sương mù thậm chí còn chứa đựng sức mạnh vô danh có khả năng gây ảo giác và làm người ta lạc lối. Cho dù là Siêu Nhiên cũng không thể hoàn toàn chống chọi được, một khi bị thương ở bên trong, rơi vào trạng thái suy yếu thì sẽ lập tức bị năng lực của sương mù nhân cơ hội xâm nhập.

Lý Duy Nhất quan sát thảm thực vật, nham thạch và địa hình trong màn sương mù xung quanh, hỏi:

- Sư huynh, theo ý của ngươi, Thệ Linh Vụ Vực ở ngọn núi phía sau nội viện và dải Thệ Linh Vụ Vực giữa Huyết Hải Quan Ổ với Lê Châu, liệu chúng có mối liên hệ nào không?

Triệu Mãnh đáp:

- Vấn đề này thì ta từng hỏi lão hòa thượng rồi. Ngài ấy nói, đợi đến khi tu vi của ta đủ cao thì tự nhiên sẽ biết.

Sau đó, Triệu Mãnh kể cho Lý Duy Nhất nghe về những hiểu biết của mình đối với Thệ Linh Vụ Vực ở ngọn núi phía sau nội viện:

- Thệ Linh Vụ Vực tựa như một lối vào không gian, bên trong nó rộng lớn mênh mông khôn cùng. Thần Tượng Thành mà sư điệt tôn Quảng Tuệ dẫn bọn họ đi nằm ở một nơi sâu trong Vụ Vực, cách đây hơn bảy ngàn dặm, đó là một di tích mà Tiên từng bỏ mạng.

- Không gian và địa hình bên trong Vụ Vực luôn biến hóa và di động không ngừng. Ngay cả khi chỉ đứng im tại chỗ, cũng có thể đột ngột xuất hiện ở một nơi cách xa ngàn dặm.

- Những nơi như Thần Tượng Thành hay một số con đường dẫn vào Thệ Linh Vụ Vực, đều đã được các cường giả của Vạn Vật Tổ Miếu sử dụng kinh văn cùng Pháp khí để cố định lại, cho nên mới không bị xê dịch. Trong phạm vi vạn dặm kể từ nội viện Ngũ Chỉ Phong, không gian tương đối ổn định, sẽ không có sự thay đổi lớn nào, vô cùng thích hợp cho việc rèn luyện.

...

Chỗ mà Cương Tổ bị Nghiệp Hỏa Kính trấn áp cách Ngũ Chỉ Phong rất gần, chỉ khoảng hai trăm dặm.

Đó là nơi hắn rơi xuống, sau đó người ta lập tức xây dựng trận tháp tại chỗ để khống chế.

Nghiệp Hỏa đã thiêu rụi mặt đất thành một vùng đen kịt, nhiều nơi nứt nẻ, tro than bốc lên mịt mù. Cho dù đã bốn năm trôi qua, nhưng tàn dư của luồng kình lực do đợt giao thủ lúc trước vẫn còn đọng lại.

Năm tòa trận tháp cao ba mươi ba tầng bao vây lấy một vùng huyết vụ và đại địa huyết nê.

Mỗi một tòa trận tháp cách nhau khoảng chừng mười dặm.

Một chưởng ấn khổng lồ dài khoảng vài dặm do kinh văn cùng pháp tắc đan xen với nhau tạo thành đang trôi nổi lơ lửng phía trên huyết vụ, đó chính là vật do bàn tay bị đứt lìa của Tam Giới Tăng hóa thành. Nghiệp Hỏa Kính thì giống như một vầng trăng rằm màu vàng kim lơ lửng ngay giữa lòng chưởng ấn kia.

Lý Duy Nhất từng bước từng bước đi về phía một tòa trận tháp trong số đó, ngẩng đầu ngắm nhìn vầng trăng vàng rực.

Trong Linh Giới ở mi tâm.

Trên bấc đèn xá lợi của Lưu Ly Trản, từng hàng chữ thi nhau chớp lóe. Chúng không ngừng hiện lên, sau đó lại trở nên mờ ảo, trông vô cùng không ổn định.

Đi vào bên trong tháp.

Tam Giới Tăng mặc bộ tăng bào màu xám trắng đang đứng bên cạnh cửa sổ trên tầng cao nhất của ngọn tháp, đưa lưng về phía Lý Duy Nhất và Triệu Mãnh, phóng tầm mắt ra vùng huyết vụ bên ngoài cửa sổ. Cặp chân mày màu trắng đã bị cắt chỉ còn một đoạn dài chừng một thước.

Những sợi lông mày bị cắt đứt hóa thành từng đường tơ mỏng, dung nhập vào trận pháp ở nơi này.

Bàn tay bị chém đứt cũng đã mọc lại, có điều, vẫn chưa hoàn toàn khôi phục.

Lý Duy Nhất hành lễ theo Triệu Mãnh:

- Bái kiến sư tôn.

Tam Giới Tăng cất lời:

- Lý Duy Nhất, ngươi là Bộ Thủ của Xiển Bộ, theo lý mà nói thì không cần phải hành lễ.

Đương nhiên Lý Duy Nhất sẽ không vô lễ đến mức đó, đáp:

- Những hiểu biết của vãn bối đối với Nhân Thần Lục Bộ vẫn còn cực kỳ ít ỏi, hoàn toàn không biết Bộ Thủ là cái gì. Chỉ dựa vào tuổi tác và tu vi của tiền bối cũng đã đủ tư cách nhận lấy cái vái chào này rồi.

Tam Giới Tăng hơi xoay người lại, nhìn chăm chú về phía người thanh niên ở đối diện:

- Ngươi trầm ổn và khiêm tốn hơn nhiều so với dự đoán của bần tăng.

- Đại sư tỷ của Xiển Môn trước khi rời đi đã gửi gắm các ngươi cho bần tăng, lấy tu vi hiện tại của các ngươi, những chuyện mà bần tăng có thể giúp đỡ thực sự là không nhiều.

- Lý Duy Nhất, thân phận bát đệ tử của bần tăng này, ngươi cứ lấy đi mà dùng! Dựa vào cái danh phận này cũng đủ để giải quyết phần lớn khốn cảnh của ngươi. Nhưng ngươi cần phải hiểu rằng, thân phận này cũng sẽ mang lại một vài rắc rối và thách thức mới.

Lý Duy Nhất cung kính nói:

- Đệ tử hiểu rõ! Trong lòng đệ tử có một thắc mắc mà sư huynh không thể giải đáp được, không biết sư tôn có thể nói cho ta biết hay không.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters