Lý Duy Nhất có sự hiểu biết nhất định đối với thế giới bên ngoài, nên sau khi nghe xong những bí mật về pháp tắc Tiên Giải và Tiên Đoạn, hắn không tỏ ra quá kinh ngạc.
Nhưng có thể hình dung ra, nếu như những tu giả trên mảnh đất này biết được chân tướng, chắc chắn bọn họ sẽ oán trời hận đất, những cảm xúc bi quan và hành vi cực đoan sẽ nhanh chóng nảy sinh, từ đó bị một số giáo phái có mưu đồ xấu xa lợi dụng và xúi giục.
Triệu Mãnh vô cùng hào sảng, không hề bị những bí mật này làm cho chùn bước, ngược lại ý chí chiến đấu vẫn vô cùng sục sôi, nói:
- Qua các thời đại, luôn có những bậc Thánh Hiền thành Tiên thành Phật, có thể thấy được thành sự tại nhân. Tiên Đoạn, nhưng con đường tiên đạo vẫn chưa hề đứt đoạn.
Lý Duy Nhất đứng thẳng ở bên cạnh nói:
- Ý của tiền bối là muốn cho chúng ta biết, có sự tồn tại sức mạnh của Tiên Giải và Tiên Đoạn, uy thế của Chiến Hạm Thanh Đồng không thể nào hù dọa được những tồn tại ở đẳng cấp như Bán Tiên Ngọc Đế. Tám mươi năm trôi qua, uy thế còn sót lại cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Mà ta với tư cách là chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, một khi tin tức trở về truyền ra ngoài, thực ra sẽ vô cùng nguy hiểm cho ta.
Tam Giới Tăng tựa như cây tùng già đang thiền định, giọng nói vẫn luôn giữ tốc độ không nhanh không chậm:
- Thân phận chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư, nguy hiểm và răn đe song hành. Ngươi đã là Siêu Nhiên, không cần bần tăng phải chỉ điểm, hẳn là biết cách để tự vệ, mượn sức, và xem xét thời thế. Phong vân biến ảo đã ở ngay trước mắt, điều duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng hết sức để ngày đó đến muộn hơn một chút, tranh thủ thêm thời gian trưởng thành cho ngươi, cho các ngươi. Thế hệ của các ngươi mạnh hơn bất kỳ thế hệ nào trước đây.
Lời đánh giá này nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến tinh thần của võ tu khắp thiên hạ phấn chấn, chỉ cảm thán rằng thời đại nào cũng có người tài.
Lý Duy Nhất lấy mảnh Tiên Cốt có khắc Đế Văn ra, đưa cho vị lão tăng uyên bác trước mặt, cung kính thỉnh giáo.
Tam Giới Tăng cầm lấy Tiên Cốt xem xét một hồi, sau đó đưa trả lại:
- Đế Văn này, bần tăng đã từng tìm hiểu từ nhiều năm trước. Nó bắt nguồn từ sâu trong Vong Giả U Cảnh, không phải là kinh văn thuật pháp của thế giới sinh linh.
- Tông chủ Bất Tử Đế Tông là Vạn Nhận Sơn có được nó như nhặt được chí bảo, nghiên cứu ròng rã suốt bao năm, thử nghiệm trên người các đệ tử với đủ mọi cảnh giới trong tông môn, từ đó gây ra không ít tai họa.
- Những đệ tử bị khắc Đế Văn lên xương cốt đó, thực lực trong thời gian ngắn tăng vọt, nhưng lại gặp vấn đề lớn về mặt tinh thần. Về sau, thậm chí xương thịt còn thối rữa, thọ nguyên ngắn ngủi.
- Việc Đặng Lạc xuất hiện ở Thần Tượng Thành quả thực rất kỳ lạ, lần này các ngươi đi phương nam có thể tiện đường đi hỏi thăm, điều tra một chút.
...
Hai canh giờ sau.
Tứ Phật Gia tiến vào Thệ Linh Vụ Vực, bắt giữ Đặng Lạc, phong ấn hắn vào trong một cỗ quan tài sắt đen, giao cho Triệu Mãnh và Lý Duy Nhất.
Sau đó, hắn lại lấy ra một bức thư do chính tay Tam Giới Tăng viết, đưa cho Triệu Mãnh:
- Bất Tử Đế Tông nằm ở Mục Cương Cao Nguyên, vùng tiếp giáp giữa Trung Thổ và phía tây Doanh Châu. Các ngươi đi qua Trung Thổ Tẩu Lang để đến phía nam Doanh Châu, nhất định phải vượt qua Mục Cương trước. Bức thư này là gửi cho Vạn tông chủ.
Lý Duy Nhất kiểm tra Vô Đầu Thi Sát bên trong quan tài, ngón tay điểm một luồng pháp khí ấn về phía Tổ Điền và khí hải của hắn.
Toàn bộ tuyền nhãn trong cơ thể Vô Đầu Thi Sát đều bị Kim Cương Xử đóng đinh.
...
Ngay trong đêm hôm đó, Lý Duy Nhất và Phạn Ly ngồi Ngọc Chu rời khỏi Vạn Vật Tổ Miếu.
Ngọc Chu bay là là trên mặt biển in bóng bầu trời sao, rạch ra một đường sáng kéo dài.
Phạn Ly thay một bộ võ phục màu tím nhạt, bên hông đeo một chuỗi ngọc anh lạc, tay cầm trường kiếm, trên cánh tay đeo hộ giáp hỏa văn Thiên Tự Khí cửu phẩm, dáng vẻ oai hùng đúng chuẩn một nữ võ tu nơi thế tục.
Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp trên mũi thuyền, vận chuyển pháp khí điều khiển Ngọc Chu, lên tiếng trêu ghẹo:
- Thiên Nữ không mặc y phục lụa là rực rỡ, mất đi vẻ thoát tục linh thiêng, quả thực không còn thu hút sự chú ý như trước nữa. Nhưng xin mạn phép nói thẳng, với dáng vẻ và dung mạo hơn người của Thiên Nữ, dù có đi giữa đám đông thì vẫn cực kỳ nổi bật.
Phạn Ly ngồi ở giữa thuyền, lật xem một quyển sách ghi chép pháp tu luyện kiếm thuật, đáp:
- Đầu tiên, bộ Phật y đó của ta gọi là Thất Thải Bạch Sa Sam, tổng cộng có bảy lớp, mỗi lớp đều có tới hàng ngàn Pháp khí kinh văn, cộng lại lực phòng ngự còn mạnh hơn cả Vạn Tự Khí, còn giúp ta tăng cường tốc độ.
- Thứ hai, bản Thiên Nữ cũng biết chút ít thuật huyễn hình, còn có cả khăn lụa che mặt, sẽ không gây thêm phiền phức cho ngươi.
- Nếu thật sự không được thì ngươi dạy cho ta phương pháp có thể thay đổi dung mạo, vóc dáng, xương cốt và cả thần uẩn đi? Ta sẽ lấy đồ đổi với ngươi.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ, không biết ngày đó trong rừng đã lột bỏ mấy lớp Thất Thải Bạch Sa Sam. Hắn thật sự không có chút ký ức nào, bỏ lỡ khoảng thời gian tuyệt đẹp trong đời người.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thiên Nữ đã từng đi xa bao giờ chưa?
Thấy Lý Duy Nhất lảng tránh không đề cập đến Dịch Dung Quyết, đương nhiên Phạn Ly cũng không tiện ép buộc:
- Thế nào gọi là đi xa? Đối với phàm nhân mà nói, bước ra khỏi một huyện một quận đã là đi xa rồi. Đối với võ tu Ngũ Hải cảnh và Đạo Chủng cảnh mà nói, đi ra khỏi châu phủ mới được xem là đi xa. Ta đang ở Trường Sinh cảnh, nơi xa nhất từng đặt chân đến là đô thành của Tịnh Thổ Phật Quốc. Chừng đó đã đủ xa chưa?
Lý Duy Nhất hỏi tiếp:
- Ngươi đi một mình sao? Có đi qua Không Gian Truyền Tống Trận không?
Phạn Ly rời mắt khỏi sách kiếm, mang theo chút tức giận nhìn hắn:
- Ngươi đang nghi ngờ kiến thức và khả năng sinh tồn của bản Thiên Nữ sao?
Lý Duy Nhất mỉm cười tiến lại gần, ngồi xuống đối diện nàng:
- Chuyến đi về phương nam lần này, chúng ta phải vượt qua rất nhiều nơi hiểm nguy, thậm chí còn phải đi ngang qua một số khu vực thuộc Vong Giả U Cảnh. Ngươi thân là Thiên Nữ của Thánh Địa, nơi xa nhất cũng chỉ từng đến Tịnh Thổ Phật Quốc, làm sao biết được sự hung hiểm bên ngoài chứ? Đúng vậy, không sai, ngươi tu hành đã hơn hai trăm năm, nhưng thời gian tu luyện đại đa số đều dùng vào bế quan, học tập, và tham ngộ, mười năm như một ngày, trăm năm trong biển học. Kiến thức thực tế về đối nhân xử thế, cũng như kinh nghiệm về mưu kế thâm sâu được mấy phần?
Phạn Ly gập quyển sách kiếm lại, ánh mắt sắc bén bức người, đáp:
- Hóa ra Bát Phật Gia coi bản Thiên Nữ như pho tượng Bồ Tát bằng sứ được thờ phụng trong miếu, chỉ biết hưởng hương hỏa, không biết lòng người hiểm ác, dễ vỡ à?
Nàng tiếp tục nói:
- Không sai, lần trước ta đã ngã một cú đau điếng. Nhưng đối thủ là Cương Tổ, chẳng phải ngươi cũng bị rơi vào bẫy sao? Sự chênh lệch tu vi quá lớn đâu phải chỉ dựa vào trí óc và hiểu biết là có thể chống trả được.
Lý Duy Nhất bày ra bộ dạng chăm chú lắng nghe:
- Vậy xin Thiên Nữ điện hạ phân tích xem, bước tiếp theo chúng ta nên hành động như thế nào.
Phạn Ly phân tích:
- Đương nhiên là phải vô cùng cẩn trọng rồi.
- Thứ nhất, tà ma ngoại đạo đang ẩn nấp trong các Thánh Địa lớn có thể vẫn chưa bị thanh trừng triệt để. Chỉ cần trong thế hệ mới của Phật Bộ có một hoặc hai tên tà ma lọt vào, hành tung đi về phương nam của Phật Môn sẽ bị bại lộ, từ đó dẫn đến những trận phục kích, đánh úp dọc đường.
- Thứ hai, Vạn Vật Tổ Miếu được giấu ở Bồ Tát Kim Trạch đã không còn là bí mật nữa. Đám tà ma xung quanh Kim Trạch thật sự đã rút lui hết rồi sao? Ta không nghĩ vậy.
- Bản Thiên Nữ cũng muốn thỉnh giáo Bát Phật Gia một vấn đề! Ngươi nghĩ xem, nguy cơ lớn nhất mà các tu giả ở đẳng cấp như chúng ta gặp phải khi đi xa là gì?
Lý Duy Nhất trả lời:
- Bại lộ hành tung.
Phạn Ly hỏi tiếp:
- Chuyện gì dễ làm bại lộ hành tung nhất?
- Xin Thiên Nữ chỉ giáo.
Phạn Ly đáp:
- Đi xa thì đương nhiên việc “đi” là dễ bị lộ nhất rồi. Võ tu Bỉ Ngạn cảnh toàn lực bay, vượt qua vạn dặm, mấy vạn dặm chỉ là chuyện nhỏ, nhưng pháp khí sẽ lan tỏa ra xung quanh hàng trăm dặm, ai ai cũng sẽ biết ngươi vừa bay xẹt qua đầu họ.
Nàng phân tích:
- Nếu như có lão quái vật nào đó đang giám sát Bồ Tát Kim Trạch, chúng ta chỉ cần bay trên không trung là sẽ lập tức lọt vào tầm mắt của chúng. Việc bay lượn và tốc độ bay khác thường là thứ dễ để lộ tung tích nhất.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Vậy chúng ta phải làm thế nào?
Phạn Ly giơ hai ngón tay lên:
- Chỉ có hai cách thôi. Thứ nhất, hạ tu vi xuống thành Trường Sinh cảnh, tạo cho mình một thân phận Trường Sinh cảnh, di chuyển với tốc độ của Trường Sinh cảnh.
- Thứ hai, đi cùng thương thuyền hoặc thương đội. Bọn họ thường thuê cao thủ đi theo bảo vệ, hơn nữa, tốc độ di chuyển cũng rất nhanh.
- Cho dù có gặp phải nguy hiểm bị cướp bóc trên đường, thì kẻ địch có thể mạnh đến mức nào chứ?
Lý Duy Nhất luôn có cảm giác nàng đang khoác lác, giống như kiểu chỉ biết bàn binh trên giấy vậy.
Một chuyển thế giả như nàng, từ khi sinh ra không lâu đã được tìm thấy, đưa về Thánh Địa tập trung bồi dưỡng, thậm chí chưa từng phải trải qua cảm giác ăn nhờ ở đậu hay bị người khác khinh bỉ. Liệu nàng có thật sự có nhiều kinh nghiệm sống nơi thế tục không?
Hoặc cũng có thể là nàng đang cố ý làm vậy?
Lý Duy Nhất đồng ý:
- Nếu đã như vậy, chuyến đi này đều nghe theo sự sắp xếp của Thiên Nữ.
- Được.
Phạn Ly sảng khoái đồng ý, coi chuyến đi vạn dặm về phương nam lần này như một cơ hội để thỏa sức tung hoành, thể hiện tài năng:
- Theo ý ta, trước tiên hãy đến Khai Châu, ở đó có một Không Gian Truyền Tống Trận quy mô lớn nằm trong khu vực quản lý của Cửu Thánh Tự, có thể vượt qua ba mươi vạn dặm, đi thẳng đến phía đông của Tịnh Thổ Phật Quốc.
Lý Duy Nhất tán thành:
- Đúng là phải mượn dùng Không Gian Truyền Tống Trận trên đường đi.
Phạn Ly tò mò hỏi:
- Ngươi nhận nhiệm vụ gì vậy?
Lý Duy Nhất nhận thấy được sự thay đổi tinh tế trên khuôn mặt Phạn Ly, đáp:
- Áp giải Đặng Lạc về Bất Tử Đế Tông, điều tra nguyên nhân hắn xuất hiện ở Thệ Linh Vụ Vực gần Vạn Vật Tổ Miếu... Sao sắc mặt của Thiên Nữ lại trở nên kỳ lạ như vậy?
Phạn Ly chững lại một thoáng rồi cố tỏ ra bình thường, trách cứ:
- Ngươi thật là liều lĩnh! Chúng ta là bạn đồng hành, chuyện quan trọng như nhận nhiệm vụ đáng lẽ ngươi nên bàn bạc với ta trước mới đúng.
Thật ra, việc hộ tống Vô Đầu Thi Sát Đặng Lạc là nhiệm vụ của Triệu Mãnh.
Nhiệm vụ mà Lý Duy Nhất nhận là truy bắt Lạc Âm Cơ. Nếu nói ra điều này, e rằng Phạn Ly sẽ lập tức quay trở lại Vạn Vật Tổ Miếu, chẳng thèm đồng hành cùng tên điên này nữa.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Dường như Thiên Nữ có thành kiến với Bất Tử Đế Tông?
Phạn Ly đáp:
- Bất Tử Đế Tông nửa chính nửa tà, nếu có thể thì tốt nhất đừng nên dây dưa. Ngoài ra...
Phạn Ly suy nghĩ một lúc rồi mới nói:
- Cửu Thánh Tự chúng ta từng nghe được một lời đồn đại không thể kiểm chứng, nói rằng tổ sư của Bất Tử Đế Tông có một mối liên hệ nào đó với Cương Tổ. Lỡ như tin đồn đó là sự thật, thì vị Bát Phật Gia như ngươi chẳng phải là đang tự chui đầu vào rọ sao?
Lúc này, Lý Duy Nhất quả thực hơi khó nhìn thấu Phạn Ly.
Nếu như nàng thật sự là tay sai của Cương Tổ, vì sao lại nói ra bí mật động trời như vậy?
Lý Duy Nhất nói:
- Yên tâm đi, ta có mang theo bức thư do chính tay sư tôn viết, chắc chắn Bất Tử Đế Tông không to gan đến mức dám đối đầu với Vạn Vật Tổ Miếu và Phật Bộ.
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Lý Duy Nhất đã bắt đầu cảnh giác.
Phạn Ly khẽ càu nhàu:
- Cương Tổ hại ta thê thảm, khiến Phật tâm của ta bị vấy bẩn. Ta đồng hành cùng ngươi là muốn rèn giũa tâm cảnh, thoát khỏi sự ảnh hưởng của chuyện đó đối với việc tu hành. Nếu không phải vậy, ta thật sự muốn lên đường một mình.
Nhận ra mình đã để lộ quá nhiều cảm xúc, nàng vội vàng lấy chuỗi Phật châu ra, nhắm mắt lại vừa lần chuỗi hạt vừa lầm rầm niệm Phật.
Cái dáng vẻ này của nàng hoàn toàn không khớp với tạo hình của nữ võ tu thế tục, chẳng ra làm sao cả.
Sau khi lên bờ ở Đàn Châu, Phạn Ly chủ động lo liệu cách thức di chuyển và lộ trình tiếp theo. Nàng tìm đến một chiếc xe Huyền Hạc kéo, điều khiển xe bay tầm thấp, hóa thân thành võ tu Trường Sinh cảnh, hướng về Khai Châu.
Dọc đường đi, cứ cách hai ngàn dặm, Lý Duy Nhất lại thổi tiêu địch một lần.
Phạn Ly đeo khăn lụa che mặt, thoát khỏi trạng thái ngộ kiếm:
- Bát Phật Gia thổi còi sáo là đang muốn liên lạc với ai à?
Lý Duy Nhất ngạc nhiên:
- Thiên Nữ cũng biết về tiêu địch?
Phạn Ly nói:
- Xem ra Bát Phật Gia thực sự có rất nhiều hiểu lầm sâu sắc đối với Thiên Nữ Thánh Địa đạt tới Bỉ Ngạn cảnh. Nếu như ngay cả chút kiến thức cơ bản đó mà ta cũng không biết, chẳng phải sẽ bị ngươi coi thường sao?
Phạn Ly nói tiếp:
- Ở phía tây Doanh Châu, Tiêu Linh Quân có hai doanh, đó là Bát Tạng Doanh và Tịnh Thổ Doanh. Bát Tạng Doanh phụ trách giám sát Vong Giả U Cảnh và Yêu tộc, còn Tịnh Thổ Doanh thì phụ trách giám sát Cực Trú Chi Địa. Trong chín mươi chín châu do Cửu Thánh Tự quản lý, cứ mỗi một giáp sẽ chiêu mộ một đợt Tiêu Binh gia nhập Tịnh Thổ Doanh.