Gặp lại Tử Khâm

Lý Duy Nhất cảm thấy có chút xấu hổ, giải thích:

- Từ nhỏ bần tăng đã luôn ở trong Vạn Vật Tổ Miếu bế quan tu luyện, nên không rành những chuyện bên ngoài, đa tạ Thiên Nữ đã chỉ điểm. Thổi chiếc sáo này là muốn xem thử có thể dụ được đám tà ma Thệ Linh của Vong Giả U Cảnh hay Thái Âm Giáo ra không, tiện tay dọn dẹp luôn thể.

Trên suốt quãng đường, cứ mỗi hai ngàn dặm, Lý Duy Nhất lại tiếp tục thổi tiêu địch.

Phạn Ly không tin những lời hắn nói, nhưng cũng không gạn hỏi thêm.

Châu thành của Khai Châu chính là tòa thành lớn nhất trong khu vực mà Cửu Thánh Tự cai quản.

Không Gian Truyền Tống Trận không nằm trong châu thành, mà nằm tại Hàn Triều quận thành, cách châu thành khoảng hai trăm dặm.

Việc định vị không gian cho Truyền Tống Trận cực kỳ phức tạp. Chỉ có những Thánh Linh Vương Niệm Sư hàng đầu và am hiểu tường tận về không gian cũng như trận pháp mới có thể thay đổi phương hướng truyền tống của trận thế.

Do đó, hầu hết Không Gian Truyền Tống Trận chỉ liên kết với một, hoặc vài Truyền Tống Trận khác.

Thời gian truyền tống cũng phải được canh chỉnh vô cùng chuẩn xác, nhằm tránh việc truyền tống hai chiều cùng một lúc gây ra sụp đổ không gian.

Sau khi vào thành, Lý Duy Nhất và Phạn Ly mới biết được Không Gian Truyền Tống Trận hướng về khu vực phía đông của Tịnh Thổ Phật Quốc sẽ chính thức khởi động vào lúc giờ Tỵ năm khắc sáng mai. Thế nên, bọn họ đành phải ở lại qua đêm.

Phạn Ly làm thủ tục đăng ký, nộp phí truyền tống không gian, trao đổi với Lý Duy Nhất vài câu rồi tìm một khách điếm để nghỉ lại.

Khi màn đêm buông xuống, Phạn Ly rời khỏi khách điếm, lẩn vào bóng tối.

Lý Duy Nhất khoác Dạ Hành Y, bám theo nàng ra tận cổng thành của Khai Châu.

Từ xa, hắn thấy Phạn Ly lấy ra một tấm lệnh bài, quan binh giữ thành lập tức ra lệnh mở cổng thành và trận pháp bảo vệ thành.

Bóng dáng Phạn Ly khuất dần trong cửa thành, trận pháp phòng ngự khép lại. Chờ khoảng một canh giờ không thấy nàng quay ra, lo ngại nàng sẽ rời đi qua cổng thành khác, Lý Duy Nhất đành phải một mình quay về Hàn Triều quận thành.

- Tại sao ban ngày không vào thành mà đợi đến đêm mới đi? Nàng vào thành để làm gì? Tiếc là Thất Phượng vẫn chưa tỉnh lại.

Mải mê suy nghĩ, Lý Duy Nhất đã về đến khách điếm, đứng trước cửa phòng của mình ở tầng ba lúc nào không hay.

Tuy Hàn Triều chỉ là quận thành nhưng nhờ có Không Gian Truyền Tống Trận quy mô lớn, giao thương tấp nập nên cũng rất sầm uất, không hề thua kém các tòa thành lớn. Khách điếm mà Lý Duy Nhất và Phạn Ly đang ở chuyên phục vụ cho tu giả, mỗi tầng, mỗi phòng đều được trang bị trận pháp phòng ngự kiên cố.

Giờ đây, dưới ánh đèn mờ ảo của thành trì, Lý Duy Nhất phát hiện cửa phòng mình đang hé mở.

Hắn nhớ rất rõ lúc đi đã đóng cửa, kích hoạt trận pháp cẩn thận.

Pháp khí trong người lập tức được vận chuyển, trạng thái cảm nhận cũng tăng cường đến mức cao nhất.

Đứng ngoài hành lang, hắn nhìn qua khe cửa đang mở he hé.

Trong bóng tối, thấp thoáng một bóng dáng yêu kiều, mảnh khảnh đang ngồi trên chiếc ghế giữa gian phòng.

Nàng ngồi yên tĩnh ở đó, không lộ ra chút khí tức nào, hệt như đã hòa mình vào nội thất và bóng tối xung quanh.

Nàng mặc một chiếc váy dài màu xanh, gấu váy trải ra một chút quanh chân. Dưới ánh sáng le lói, không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ lờ mờ thấy được đường nét xương hàm lạnh lùng và sắc bén, tựa như lưỡi đao dưới ánh trăng.

Điều thật sự khiến dòng pháp khí trong người Lý Duy Nhất ngưng trệ không phải việc nàng vô thanh vô tức xuất hiện, cũng không phải sự táo bạo ngang nhiên ngồi trong phòng của hắn.

Mà là đôi mắt kia.

Trong bóng tối, đôi mắt ấy không ngừng nhìn về phía cửa, nhìn chằm chằm hắn.

Không hề chớp mắt, cũng không né tránh.

Cứ như thể nàng mới là chủ nhân của căn phòng này.

Sự căng thẳng trong người Lý Duy Nhất dần tan biến, hắn bước vào với phong thái điềm tĩnh, khuôn mặt nữ tử trên ghế càng lúc càng rõ nét. Dù tám mươi năm đã trôi qua, thời gian dường như không lưu lại dấu vết gì trên dung mạo nàng, vẫn y hệt vẻ đẹp thiếu nữ tuổi mười bảy, mười tám.

Tuy nhiên, ánh mắt và khí thế của nàng lại trở nên sắc bén và sâu sắc hơn sau vô số biến cố đã trải qua.

Trọng lực của cả căn phòng đều nằm trong tràng vực của nàng.

Nếu người bước vào không phải là mục tiêu nàng đang tìm, nàng sẽ dùng tốc độ lôi điện để giết chết rồi nhanh chóng tẩu thoát.

- Đã lâu không gặp, đội trưởng.

Lý Duy Nhất đóng cửa lại, đi đến bên bàn, dùng linh quang hỏa diễm thắp sáng chiếc đèn.

Thanh Tử Khâm ngồi trên ghế không ngừng xem xét hắn, mãi đến khi hai chữ “Đội trưởng” vang lên bên tai, ánh đèn chiếu rõ khuôn mặt nam nhân trước mặt.

Mười ngón tay nàng vô thức siết chặt, sự lạnh lùng trong đôi mắt to tròn tan biến, nhường chỗ cho những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt.

Ngay tại khoảnh khắc này, nàng không còn là Lạc Âm Cơ gieo rắc nỗi kinh hoàng cho thiên hạ suốt một giáp qua, mà dường như đã trở lại là nàng của những ngày trong Động Khư Doanh, trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.

Khi Lý Duy Nhất xoay người lại, dưới ánh đèn, nữ tử ngồi trên ghế đã đứng bật dậy, đôi mắt đong đầy oán trách và khó hiểu nhìn chằm chằm hắn.

Hồi lâu sau, Thanh Tử Khâm mới kiềm nén được cảm xúc, nhỏ giọng hỏi:

- Đã về rồi, tại sao không báo cho ta biết một tiếng? Ngươi là người hiểu rõ nhất, ta trước nay không hề muốn trở thành Lạc Âm Cơ. Ngươi nghĩ ta đã thay đổi rồi? Nên mới giấu giếm ta, lẩn tránh ta?

Không đợi Lý Duy Nhất lên tiếng giải thích.

Nàng tiếp tục tuôn một tràng:

- Ngươi có biết không, khi nghe Bạch Dạ Thanh Liên miêu tả về Bát Phật Gia, người đầu tiên ta nghĩ đến chính là ngươi. Trong thiên hạ này, ai có thể tham ngộ Quang Minh Tinh Thần Thư nhanh hơn hắn? Ngoài ngươi ra thì còn ai vào đây? Dùng Dịch Dung Quyết hóa thân thành Khúc U và Thần Tịch, lại khớp với hình tượng của ngươi... Ta tưởng ngươi thật sự đã xuất gia rồi...

Lý Duy Nhất cuối cùng cũng có thể chen lời:

- Cho nên ngươi mới đến Bồ Tát Kim Trạch?

- Ta nhất định phải tìm ra câu trả lời, nếu không trong lòng cứ nghĩ ngợi mãi, cảm giác đó thật sự không hề dễ chịu. Đắn đo hồi lâu, mãi cho đến một buổi ráng chiều rực rỡ như ngọn lửa, y hệt buổi chiều hôm ngươi tiễn ta rời khỏi Động Khư Doanh, ta mới quyết định vứt bỏ mọi thứ, dứt khoát lên đường, vượt qua cả ngàn vạn dặm để đến phía tây Doanh Châu.

Thanh Tử Khâm chậm rãi tiến lại gần:

- Ta biết là Bạch Dạ Thanh Liên cố tình nói cho ta hay, trong lòng hắn cũng có sự hoài nghi nên muốn lợi dụng ta để kiểm chứng. Nhưng... ta nghĩ, nếu lỡ mắc mưu thì cũng tốt, ít nhất nó chứng minh rằng ngươi đã trở về!

Lý Duy Nhất nhìn đôi mắt chứa chan bao điều muốn nói của nàng. Hắn lập tức nhận ra nàng vẫn là nàng, không hề bị sự méo mó của Thái Âm Giáo và Thanh Từ làm cho thay đổi.

Thật ra Lý Duy Nhất chỉ đang giả vờ bình tĩnh, trong thâm tâm hắn vô cùng vui sướng:

- Nhưng quá nguy hiểm, một yêu nữ Thái Âm Giáo như ngươi lại dám chạy tới địa bàn của Phật Bộ, tấn công năm vị Châu Mục, cướp đi Túi Càn Khôn của họ. Ngươi tưởng Thẩm Tịnh Tâm, Pháp Thiên Tượng Địa, Bất Không Thành Tựu là bù nhìn sao? Ngươi có biết nhiệm vụ của ta là gì không? Là truy bắt Lạc Âm Cơ đấy.

Hương thơm nhè nhẹ thoảng qua mặt Lý Duy Nhất.

Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một gang tay, Thanh Tử Khâm khẽ ngẩng đầu lên, dưới ánh đèn ấm áp, nàng nhìn chăm chú vào mắt hắn:

- Lý Duy Nhất, trước đây ta không hiểu lắm, nhưng thời gian đã cho ta biết, ngươi thật sự là một tên khốn nạn.

- Ngươi có biết không? Ngươi liều mạng kéo ta từ địa ngục lên, cho một kẻ đang trong thế giới u ám, chỉ muốn tìm đến cái chết như ta nhìn thấy được sức sống và sắc màu. Ngươi có biết những điều đó đã in sâu vào tâm trí ta nhường nào không? Nhưng ngươi lại mất tích tám mươi năm, không, là hai trăm sáu mươi năm. Ngươi có biết ta vẫn luôn đợi ngươi trở về, chỉ để hỏi ngươi một, câu Thanh Thanh Tử Khâm năm đó rốt cuộc chỉ là một lời đùa cợt, hay là nghiêm túc vậy?

Không chờ Lý Duy Nhất lên tiếng đáp lời.

Thanh Tử Khâm đã vùi mình vào lòng Lý Duy Nhất, đôi cánh tay siết chặt lấy hắn, khuôn mặt xinh đẹp áp sát lồng ngực, nàng nghẹn ngào nói:

- Lý Duy Nhất, ta thực sự rất nhớ ngươi! Ta biết, ta chỉ muốn gặp một lần, dù chỉ là không nói tiếng nào.

Lý Duy Nhất nhẹ nhàng ôm Thanh Tử Khâm vào lòng. Dựa vào việc nàng bất chấp hiểm nguy, lặn lội ngàn dặm xa xôi chỉ để xác nhận một phỏng đoán, làm sao hắn có thể không nhận ra tình cảm sâu nặng của nàng chứ?

Cũng giống như ở Kiếm Đạo Hoàng Thành năm đó, biết rõ là nguy hiểm nhưng nàng vẫn bất chấp tất cả để xuất hiện.

Giờ phút này, Lý Duy Nhất mới thật sự thấu hiểu lời nói của Khương Ninh năm xưa. Quả thực, trong nhiều trường hợp, những hành động của hắn đã vượt qua ranh giới của một tình bạn bình thường, vô tình gieo rắc nhung nhớ vào lòng người khác.

Lý Duy Nhất nói với giọng dịu dàng:

- Thật ra, ta cũng chỉ vừa mới trở về không lâu, chưa hề có ý giấu giếm hay né tránh ngươi. Ngay cả Đường Vãn Châu và Tả Khâu Hồng Đình cũng chưa biết.

- Ta không thích nghe từ này.

Thanh Tử Khâm bất ngờ buông Lý Duy Nhất ra, lùi về phía cửa sổ cách đó một trượng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh.

Lý Duy Nhất cảm nhận rõ rệt, Thanh Tử Khâm ở trạng thái này đã không còn giống như tám mươi năm trước. Một cường giả tà đạo cấp Siêu Nhiên của Bỉ Ngạn cảnh, hô mưa gọi gió ở Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh, sao có thể giữ mãi tâm tính và dáng vẻ như lúc mới rời khỏi Động Khư Doanh được?

Lý Duy Nhất hô lớn:

- Cẩn thận!

Cảm nhận được mối nguy hiểm rình rập, Lý Duy Nhất gần như theo phản xạ, vẫn xem Thanh Tử Khâm như Thiếu Dương Vệ cần hắn bảo vệ năm xưa. Hắn lập tức dịch chuyển, đứng chắn trước mặt nàng.

Hắn đẩy một chưởng về phía trước, ấn ký chữ Vạn trong lòng bàn tay lập tức hiện ra.

- Xoẹt xoẹt.

Gần như cùng lúc, những luồng sáng mảnh như sợi tóc xuyên qua cửa sổ giấy nơi Thanh Tử Khâm đang đứng, tạo thành vô số lỗ nhỏ li ti như cái sàng.

Đó là những chiếc cốt kim dày đặc.

Trên thân kim khắc đầy kinh văn màu đỏ như máu.

- Vù!

Ấn ký chữ Vạn xoay tròn, không gian bị chia làm bốn và bắt đầu vặn xoắn theo nhịp xoay.

Những chiếc cốt kim bay tới đều bị không gian vặn vẹo đẩy dạt đi, bay tứ tung quanh Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.

Hàng ngàn, hàng vạn chiếc cốt kim bao trùm lấy toàn bộ khách điếm.

Trong khách điếm vang lên những tiếng rên rỉ, kêu la thảm thiết, cùng với tiếng đổ vỡ của đồ vật hòa vào nhau.

Chỉ trong chớp mắt, ngoài Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ra, tất cả những người khác đều đã bỏ mạng.

- Ầm!

Toàn bộ mái nhà bị hất tung, vỡ vụn, hóa thành tro bụi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters