Phục kích (2)

Linh quang trong cơ thể lão nhân cầm huyết phiên dưới được mặt nạ đen chuyển hóa đã thành minh vụ âm vân.

Dưới chân lão nhân, sáu vòng trận bàn dâng lên, mang theo sóng lớn chất lỏng màu đen cuốn lấy và vỗ về phía đoàn Thái Dương Thánh Hà trên đỉnh đầu.

Đột nhiên.

Sóng lớn chất lỏng màu đen dâng lên trời tan biến thành sương mù, hóa thành cát bụi, không thể tạo ra bất kỳ uy hiếp nào đối với Lạc Âm Cơ.

- Cái này...

Lão nhân nhìn về phía vị trí của Lý Duy Nhất.

Chỉ thấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân ầm ầm nện xuống đất, xoay tròn không ngừng trong hồ nước màu đen, phá vỡ trận thế của lão nhân, ngũ hành đảo ngược.

Hồ nước màu đen trên mặt đất biến mất, chuyển hóa từ “thủy” thành “thổ”, hóa thành đất cứng.

Khu phố phạm vi ba dặm đã bị san bằng thành đất bằng, chỉ còn lại một chút gạch vụn và tàn viên.

Lão nhân cầm huyết phiên thầm nghĩ:

- Vậy mà có thể phá vỡ đệ nhất trọng trận thế của bản tổ, đây là bảo vật gì?

Hắn cảm nhận được sự trân quý của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

Không để cho hắn có thời gian suy nghĩ.

Thanh Tử Khâm mang theo Thái Dương Thánh Hà, men theo cột phiên rơi xuống, tiến thẳng đến chân thân của lão nhân cầm huyết phiên.

Linh quang Thái Dương Thánh Hà vô cùng nóng bỏng, nhưng pháp khí phóng ra từ người nàng lại cực kỳ âm hàn. Hai luồng lực lượng một lạnh một nóng xoắn vào nhau, niệm lực và võ lực kết hợp, mang đến áp lực không nhỏ cho lão nhân cầm huyết phiên.

Nhưng, hắn không thể lùi.

Một khi lùi bước, cũng đồng nghĩa với việc nhường lại lối ra cho đối phương.

Tay trái của lão nhân vỗ một chưởng lên trên.

Một phù lục màu đỏ như máu từ lòng bàn tay hắn bay ra, hóa thành đại phù dài ba trượng, ngăn cản Thanh Tử Khâm đang từ trên rơi xuống.

Thanh Tử Khâm lao xuống trong tư thế đầu chúc xuống, tay bắt chỉ quyết đế thuật, Thái Dương Thánh Hà và Thái Âm Chân Khí xoắn vào nhau, hóa thành một chùm sáng không ngừng tuôn ra từ đầu ngón tay.

Nàng hỏi:

- Các ngươi rốt cuộc là ai, tại sao không dám trực tiếp vận dụng lực lượng trong cơ thể?

Nàng nhìn ra được, lão nhân cầm huyết phiên đã sử dụng bí bảo, chuyển đổi lực lượng trong cơ thể, thay đổi thuộc tính, có ý định che giấu thân phận.

Vị Siêu Nhiên thứ ba hiện thân, nói:

- Lạc cô nương cho chúng ta biết trước đã, một yêu nữ Thái Âm Giáo như ngươi vì sao lại thân cận với Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu như vậy? Một chính một tà mà lại khanh khanh ngã ngã, đủ khiến cho người trong thiên hạ kinh ngạc đến rớt cằm.

Hắn mặc giáp đen, đeo mặt nạ sắt, thân thể cường tráng, tay cầm Vạn Tự Khí Bàn Long Bổng, thi triển chiêu Hoành Phách Đoạn Sơn.

Lượng lớn kinh văn màu đen men theo Bàn Long Bổng lao thẳng vào phần eo bụng của Thanh Tử Khâm.

- Rào!

Thanh Tử Khâm dùng thân pháp khó tin thoát khỏi huyết phù phía dưới, lăng không nhảy lùi ra xa mười trượng, tránh được Bàn Long Bổng.

Cùng lúc nàng thi triển thân pháp mềm mại tuyệt mỹ, ba món Pháp khí bay ra phản công, gồm hai thanh đoản kiếm, một chiếc Diêu Hồn Linh.

Tu vi của nam tử mặc giáp đen cầm Bàn Long Bổng vô cùng mạnh mẽ. Hắn thi triển đạo thuật phòng ngự, từng tầng huyền quang hộ thể lấy cơ thể làm trung tâm khuếch tán ra bên ngoài.

- Bùm bùm.

Huyền quang hộ thể không ngừng bị đánh nát, tranh thủ được thời gian phản ứng cho hắn.

Khi tầng huyền quang cuối cùng vỡ vụn, hắn vung Bàn Long Bổng, đánh văng Diêu Hồn Linh đang rơi xuống ngực với một tiếng nổ.

Hắn chính là Từ Sách, tôn tử của Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo.

Biết được Lạc Âm Cơ mang theo một cây Minh Linh Cổ Thụ và một ao Minh Phách Thần Tủy Tuyền Trì, một mình đi đến phía tây Doanh Châu. Vì hai chí bảo này, Từ Sách đã tìm kiếm nàng nhiều ngày.

Khó khăn lắm mới phát hiện ra tung tích của nàng ở Hàn Triều quận, hắn tự nhiên quyết đoán ra tay, sợ cơ hội trôi qua trong chớp mắt.

Bát Phật Gia và Lạc Âm Cơ hẹn hò lén lút vốn không nằm trong kế hoạch của bọn họ.

Nhưng vị Bát Phật Gia kia mới phá cảnh Thánh Linh Vương Niệm Sư hai năm trước.

Thực lực như vậy, bọn họ hiển nhiên không thèm để vào mắt, không cho rằng đó là biến số lớn gì, ngược lại còn cảm thấy là niềm vui ngoài ý muốn.

Từ Sách cũng chuyển hóa pháp khí trong cơ thể để che giấu thân phận, Bàn Long Bổng trong tay là đồ mượn.

Suy cho cùng, nhỡ đâu hành động thất bại, gây ra mâu thuẫn giữa Thái Âm Tây Giáo và Nam Giáo, dù hắn là tôn tử của Giáo Chủ thì chắc chắn cũng sẽ bị xử tử để xoa dịu cơn giận của Nam Giáo.

- Bùm bùm.

Thanh Tử Khâm cầm hai thanh đoản kiếm, điều khiển Diêu Hồn Linh cận chiến kịch liệt với Từ Sách.

Thân hình nàng mảnh mai, thân pháp uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng khí thế lại vô cùng cường đại. Nàng hoàn toàn chiếm thế thượng phong, áp đảo Từ Sách khiến hắn không ngừng lùi lại.

- Rào!

Bạch Tổ Sư đứng dưới huyết phiên đã kích hoạt trận pháp tầng thứ hai.

Trong trận pháp phạm vi vài dặm xuất hiện chín bóng quỷ cao chín trượng. Đây là chín con Chủ Quỷ, khoác giáp, quỷ thể ngưng thực. Khí tức âm hàn trên người chúng tựa như chín tòa núi băng sừng sững ở đó.

Chín con Chủ Quỷ tự động lấy ra Túi Càn Khôn, trong túi phun ra mây mù quỷ khí.

Lượng lớn Quỷ Tướng, Quỷ Soái bay ra từ mây mù quỷ khí, kim qua thiết mã, cờ xí che khuất bầu trời, số lượng lên tới hàng ngàn hàng vạn.

Số lượng những Quỷ Tướng, Quỷ Soái này vô cùng lớn, trên người mỗi con đều có trận văn, dưới sự điều khiển của Bạch Tổ Sư, chúng tạo thành trận thế hợp kích.

Nếu thực sự để chiến trận xếp xong, chỉ có cường giả cấp Thánh đích thân tới mới có cơ hội phá vây thoát ra.

Lý Duy Nhất đương nhiên sẽ không cho Bạch Tổ Sư cơ hội này. Hắn đã thả ba con Phượng Sí Nga Hoàng ra, trùng kích chiến trận từ ba hướng.

Nhị Phượng nói:

- Nhiều Quỷ Linh như vậy, tốt quá rồi! Ăn quen tinh dược, đế dược, vừa hay đổi khẩu vị.

Nhị Phượng là con duy nhất có thể cắn nuốt hồn linh trong bảy con Phượng Sí Nga Hoàng. Nó vô cùng hưng phấn, dang rộng đôi cánh sặc sỡ dài một trượng như Phượng Hoàng, bay lượn trong đại quân hàng vạn Quỷ Tướng, Quỷ Soái.

Nó há to miệng, một vòng xoáy ngũ quang thập sắc ngưng tụ ra, nuốt từng con Quỷ Linh vào trong bụng.

Năng lực truy tung của nó mạnh, không chỉ dựa vào khứu giác và khả năng phân biệt pháp khí, quan trọng hơn là hồn linh của nó đủ mạnh.

Nó cắn nuốt hồn linh, qua đó nâng cao hồn linh.

Sau khi đi theo Sát Địa Hoàng tiền bối học công pháp Thôn Thiên, nó đã có thể triệt để phát huy năng lực thiên phú này. Nhị Phượng coi đây là vốn liếng lớn nhất để vượt qua sáu con Phượng Hoàng còn lại một cách toàn diện.

Đại Phượng nói:

- Tam Phượng, cùng ta giải quyết chín con Chủ Quỷ kia, phá chiến trận của chúng.

Khả năng phòng ngự và sức mạnh nhục thân của Đại Phượng là mạnh nhất. Mặc cho từng cây cốt kim đánh lên người phát ra âm thanh va chạm kim loại, nó nhào tới ngực của một con Chủ Quỷ.

Vốn dĩ khi dang rộng đôi cánh đã dài một trượng, đột nhiên, cơ thể nó to ra gấp mấy trăm lần, đôi cánh hóa thành hai đám mây.

Sáu móng vuốt biến thành trường thương, đại mâu sắc bén, xuyên thủng cơ thể con Chủ Quỷ kia.

- Bùm!

Chủ Quỷ có thân hình cao chín trượng kêu gào thảm thiết, quỷ thể vỡ vụn.

Tam Phượng nói:

- Để Tam Phượng ta thi triển một bộ giản pháp, rồi hỏi Lý lão đại và Thanh cô nương xem trong ba huynh đệ chúng ta, rốt cuộc ai đẹp trai hơn...

Đại Phượng và Nhị Phượng đồng thanh quát:

- Câm miệng!

Để Tam Phượng không não này nói nữa sẽ bại lộ rất nhiều thông tin.

Tam Phượng bay giữa không trung, miệng phun thác lửa thiêu rụi từng mảng lớn Quỷ Tướng, Quỷ Soái.

Nó đáp xuống mặt đất đầy trận văn, hai móng vuốt mỗi bên cầm một cây giản, đánh nổ tung một con Chủ Quỷ, ngay lập tức như cơn lốc đánh về phía một con Chủ Quỷ khác, quả thật rất đẹp trai!

Không phải Bạch Tổ Sư không muốn ngăn cản ba con Phượng Sí Nga Hoàng, mà là phía sau có “cửa” cần trấn thủ, phía trước có Lý Duy Nhất đánh ra lực lượng phong hỏa lôi điện lao tới. Hắn còn phải che giấu thân phận và duy trì tiểu thiên địa màn đen.

Dưới tình huống bị kìm kẹp nhiều phía, ba sợi xích linh quang mà hắn phóng ra căn bản không thể trói buộc được ba con Phượng Sí Nga Hoàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng nó lấy thế sét đánh không kịp bưng tai phá tan Cửu Cửu Quỷ Linh Đại Trận mà mình tích lũy nhiều năm mới luyện chế ra.

Sau khi Tây Thước Kiều tạm thời áp chế được thương thế, hắn điều khiển cơn mưa cốt kim liên tục tấn công Lý Duy Nhất và ba con Phượng Sí Nga Hoàng. Đáng tiếc, thành quả thu được rất nhỏ, không thể đánh chết, chỉ có thể kiềm chế.

Tây Thước Kiều nhíu mày lẩm bẩm:

- Sao tự nhiên xuất hiện nhiều yêu thú cấp Siêu Nhiên thế này?

Tây Thước Kiều nhìn ra ba con điệp yêu này có chiến lực vô cùng hung hãn, rất có thể đã thức tỉnh huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú.

Trùng và yêu rất khó phân biệt, không thể chỉ nhìn một cái là nhận ra.

Nếu cho hắn biết, mỗi con trong ba con Phượng Sí Nga Hoàng đều có thể sánh ngang với Yêu Đế Thánh Thai cô đọng ra chín phần huyết mạch Cổ Tiên Cự Thú, có lẽ hắn sẽ còn chấn động hơn.

Lấy trí tuệ hiện tại của Phượng Sí Nga Hoàng, cộng thêm đã tu luyện công pháp, lại trang bị chiến binh cường đại, khi đối đầu với Yêu Đế Thánh Thai cùng cảnh giới, chúng thực sự sẽ không rơi vào thế hạ phong quá nhiều.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters