Phục kích (1)

Lý Duy Nhất quan sát bốn phía, phát hiện không gian xung quanh đã bị bao phủ bởi một màu đen kịt, cảm nhận không thể vượt qua phạm vi ba dặm, mặt đất bị một tầng kết giới không gian che chắn.

Không gian đã bị phong tỏa hoàn toàn.

Trong bóng tối, có vô số bóng đen đang di chuyển với tốc độ siêu nhanh.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Là tiểu thiên địa màn đen được luyện chế từ Linh Giới của Đế Niệm Sư.

Hình ảnh của Phạn Ly chợt hiện lên trong đầu, Lý Duy Nhất nhận ra kẻ thù đã có sự chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Vạn Vật Trượng Mâu bay ra từ Linh Giới, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân từ trong Tổ Điền phóng ra.

Một giọng cười không rõ đến từ hướng nào vang lên:

- Thật là chuyện hiếm có, Lạc Âm Cơ uy chấn giang hồ lại cũng có lúc ngả vào lòng nam nhân. Ha ha!

- Vù!

Mặt đất phía dưới bỗng xuất hiện vô số trận văn và sáu vòng trận pháp. Ngay tức thì, đường phố và những tảng đá lát đường hóa lỏng, biến thành một hồ nước đen nuốt chửng mọi kiến trúc trong vòng bán kính ba dặm, tan rã vào trong nước hồ đen ngòm.

Hai người nhảy vọt lên không trung.

Thanh Tử Khâm hỏi:

- Là người của Vạn Vật Tổ Miếu các ngươi sao?

Lý Duy Nhất lắc đầu phủ nhận:

- Không phải.

Thanh Tử Khâm phẫn nộ:

- Dám đánh lén ta, to gan lắm. Là người của thế lực nào?

Thanh Tử Khâm đã tu luyện Đồng Thuật tuyệt đỉnh, lập tức khóa chặt vị trí của tên cao thủ bí ẩn vừa phát ra tiếng cười. Nàng hóa thành một cái bóng màu xanh lam lao vút vào bóng đêm, ngay sau đó, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Siêu Nhiên vừa mở miệng chế giễu kia đã bị nàng dùng một chỉ đánh rơi xuống mặt hồ đen nhánh, phần bụng bị kiếm khí xuyên thủng, máu tuôn ra xối xả.

Siêu Nhiên kia tên là Tây Thước Kiều, bị thương không nhẹ, bảo vật hộ thể trên người bị đánh xuyên toàn bộ.

Hắn vô cùng kinh hãi, từng dự đoán Lạc Âm Cơ không phải hạng phàm tục, nhưng bị nàng làm bị thương nhanh như vậy thì quả thực đáng sợ. May mà tránh được chỗ yếu hại ở Tổ Điền, nếu không, một chỉ vừa rồi của đối phương có thể phế đi một nửa tu vi của hắn.

Ở vị trí vùng bụng, lực lượng âm hàn thấu xương chứa trong chỉ kình của Lạc Âm Cơ chạy loạn trong huyết nhục hắn.

Rào một tiếng, Tây Thước Kiều chìm vào hồ nước màu đen phía dưới, biến mất không thấy tăm hơi.

Tốc độ của Thanh Tử Khâm nhanh như tàn ảnh, thân pháp hư thực khó lường, lao vào chém giết trong bóng tối.

Lý Duy Nhất thả Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận ra, lơ lửng giữa hư không, án binh bất động. Thông Thiên Nhãn ở mi tâm mở ra, tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu, quan sát tiểu thiên địa màn đen bán kính ba dặm này.

Đối phương biết mục tiêu muốn giết là Lạc Âm Cơ, có lẽ cũng biết người còn lại là Bát Phật Gia, vậy mà vẫn dám ra tay trong quận thành gần châu thành Khai Châu.

Có thể thấy là đối phương tự tin vô cùng.

Nếu đã như vậy thì không thể liều mạng trong trận pháp và tiểu thiên địa màn đen do đối phương bố trí, phải phá vây ra ngoài trước.

Chỉ cần phá vỡ tiểu thiên địa màn đen, chấn động do Siêu Nhiên đấu pháp sẽ nhanh chóng truyền ra, đối phương chỉ còn cách bỏ chạy.

Tiểu thiên địa màn đen là do vách ngăn Linh Giới của Đế Niệm Sư tu luyện ra chống lên, có thể ngăn cách thiên địa trong và ngoài. Tuy vững như thành đồng, nhưng luyện chế và sử dụng màn đen nhất định phải có một lỗ hổng, giống như cửa của một căn phòng.

Lý Duy Nhất nhìn thấy vị trí “cửa” của tiểu thiên địa màn đen, nói:

- Đã tìm thấy!

Cách đó ba dặm, một lão nhân đeo mặt nạ đen, tóc trắng tung bay, tay giơ một cây huyết phiên cao một dặm, như tử thần đứng ở chân trời.

Cột to bằng miệng bồn, điêu khắc hàng vạn bạch cốt, thả ra lượng lớn kinh văn màu máu và minh vụ, chống lên tiểu thiên địa đến kích cỡ như hiện tại.

Lão nhân đeo mặt nạ màu đen, không thể nhìn thấy ngũ quan và màu sắc nào, như một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng.

Nhận ra Lý Duy Nhất nhìn thấu niệm lực hư vọng trong tiểu thiên địa màn đen và phát hiện ra mình, Bạch Tổ Sư hơi bất ngờ, nói:

- Cũng có bản lĩnh đấy, trong tiểu thiên địa màn đen này có lưu lại niệm lực che giấu của Đế Niệm Sư. Lấy tu vi niệm lực của ngươi vậy mà có thể nhìn thấu nó, tìm ra lão phu. Không hổ là đệ tử của Tam Giới Tăng!

Linh quang năm màu tỏa ra từ mi tâm của Lý Duy Nhất đã nổi danh bên ngoài, là độc quyền của Bát Phật Gia, tự nhiên bị người nhìn thấu thân phận ngay.

Phải biết rằng, lấy tu vi và cảm nhận của Lạc Âm Cơ, khi lao vào trong màn đêm cũng chỉ tìm được Tây Thước Kiều, không tìm được người then chốt nắm giữ tiểu thiên địa màn đen và trận thế là lão nhân.

Lý Duy Nhất còn chưa kịp thông báo vị trí của lão nhân cầm huyết phiên cho Thanh Tử Khâm.

Lão nhân đã phát động niệm lực công kích.

Không phải linh quang, mà là công kích vô hình ở phương diện linh thần và lực lượng thất phách, muốn trực tiếp xé rách hồn linh và ý thức của Lý Duy Nhất, khiến hắn trở thành người sống đời thực vật.

- Rào! Rào...

Niệm lực của lão nhân cầm huyết phiên vô cùng thâm hậu. Lực lượng của linh thần và thất phách từ trạng thái vô hình ngưng tụ thành trạng thái hữu hình, hóa thành bảy luồng thiên quang như gợn sóng, phá vỡ tầm nhìn Thông Thiên Nhãn của Lý Duy Nhất, xuyên qua Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, đi thẳng đến Linh Giới và ý thức hải của hắn.

Chỉ riêng dư ba của niệm lực công kích cũng khiến mọi người trong tiểu thiên địa màn đen bị ảnh hưởng lớn, bất kể tu vi cao thấp.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất bình tĩnh vững vàng, nhìn thấy được trong cái rủi có cái may. Niệm lực của lão nhân cầm huyết phiên hùng hậu như biển, nhưng chỉ có thể kết hợp với thất phách, phát động phách kích.

Ít nhất chứng minh đối phương vẫn chưa đạt tới tứ trọng.

Thánh Linh Vương Niệm Sư phải tu luyện tam hồn, dung hồn nhập thần mới có thể đến tứ trọng.

- Ầm!

Thông Thiên Nhãn của Lý Duy Nhất bị bảy luồng thiên quang phá vỡ.

Thiên quang thế như chẻ tre xông vào trong Linh Giới vạn trượng của Lý Duy Nhất, đi thẳng đến linh thần và thất phách.

- Rào rào!

Lưu Ly Trản lơ lửng trên một trăm ba mươi tám tinh thần niệm lực, chỉ có phạm vi một trượng được chiếu sáng. Lý Duy Nhất động ý niệm, nó bay về phía bảy luồng thiên quang nhanh như sao băng, đụng vỡ toàn bộ.

Sau khi bảy luồng thiên quang vỡ vụn thì tản ra thành sương mù. Dù vậy, nó vẫn tạo ra động tĩnh lớn trong Linh Giới của Lý Duy Nhất, làm một trăm ba mươi tám tinh thần niệm lực, linh thần Phù Tang Thần Thụ và thất phách rung lắc dữ dội.

Sau khi hóa giải niệm lực công kích của lão nhân cầm huyết phiên, ánh sáng trong đôi mắt Lý Duy Nhất rực rỡ, hét lớn:

- Cửa của tiểu thiên địa màn đen ở rìa phía nam, cẩn thận vị Thánh Linh Vương Niệm Sư kia, tu vi phi thường cường đại.

Thấy Bát Phật Gia bị niệm lực của Bạch Tổ Sư công kích mà không hề hấn gì, thân hình tuấn dật vẫn lơ lửng giữa không trung. Những kẻ phục kích trong tiểu thiên địa màn đen, bất kể là sinh linh hay Thệ Linh đều vô cùng kinh hãi, khó có thể lý giải.

Thánh Linh Vương Niệm Sư mới phá cảnh hai năm trước, sao có thể đỡ được bảy luồng thiên quang này?

Lão nhân cầm huyết phiên cũng hơi thất thần.

Chính trong nháy mắt hắn thất thần, mi tâm của Thanh Tử Khâm phóng ra Thái Dương Thánh Hà rực rỡ nóng bỏng, như mặt trời ban trưa đánh về phía hắn.

Ở một bên khác, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất hóa thành một bánh xe to cỡ cái cối xay đá, xoay tròn bay vút đi, nện xuống đất phía dưới.

Mặt đất, khu phố, kiến trúc trong phạm vi ba dặm đã bị hồ nước màu đen cắn nuốt và hòa tan.

Vật chất trạng thái lỏng trong hồ nước màu đen sền sệt và lạnh lẽo, kết hợp với sáu trận pháp, Lý Duy Nhất cảm nhận được sự nguy hiểm trong đó.

Là kẻ địch, một khi hắn và Thanh Tử Khâm rơi vào trong đó chắc chắn sẽ bị vật chất trạng thái lỏng và trận pháp quấn lấy, áp chế, nhốt chết ở bên trong.

Bàn tay phải trong ống tay áo rộng của lão nhân cầm huyết phiên ấn lên cột phiên.

Trên cột to bằng miệng bồn, toàn bộ phù điêu bạch cốt sống lại, phát ra tiếng kêu chói tai, nghênh đón Thái Dương Thánh Hà đang bay tới.

- Ầm ầm.

Hàng vạn bạch cốt trên cột phiên cao một dặm tan thành tro bụi.

Vải phiên tung bay, kinh văn run rẩy.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters