Diệp Long Vương.
Chúc Diệp.
Con trai của bá chủ Yêu tộc cấp Võ Đạo Thiên Tử là Lục Hải Long Hoàng ở phía Doanh Đông. Hắn là cường giả thế hệ trẻ kiệt xuất nhất, vang danh nhất của Long tộc trong gần một ngàn năm trở lại đây.
Những kẻ được liệt vào Thập Bi Khắc, không chỉ đại diện cho mối đe dọa tiềm tàng của cấp bậc Trữ Thiên Tử, Võ Đạo Thiên Tử, mà mỗi cá nhân đều là sự tồn tại giống như chư hầu một phương, có thể điều động lượng lớn cao thủ hiệu lực cho mình.
Chính vì Thái Âm Tây Giáo không đủ lớn mạnh, nên Từ Sách không được lọt vào Thập Bi Khắc. Ngược lại, Thái Âm Nam Giáo có thể độc chiếm một trong sáu Sinh Cảnh cỡ lớn ở phía nam Doanh Châu, chỉ nội phần thực lực bề nổi này thôi đã vô cùng khổng lồ.
Lúc này, vị truyền kỳ của Long tộc ở Doanh Đông này đã xuất hiện trong tầm nhìn của Lý Duy Nhất.
Hắn hóa thành hình người, chắp tay đứng trên mây. Áo tím viền vàng sậm trên người thêu chín con Ngũ Trảo Chân Long, đó không phải là thêu bằng chỉ.
Chín con Chân Long chậm rãi bơi theo nhịp thở của hắn.
Vậy mà lại là chín Long Hồn hộ thể thực sự.
Chúc Diệp thoạt nhìn trạc đôi mươi, dung mạo tuấn mỹ đến mức gần như yêu dị. Đôi mày xếch ngược lên thái dương, gò mày hơi nhô lên, ánh mắt mang theo sự sắc bén đặc trưng của Long tộc.
Hắn chỉ đứng giữa hư không như vậy, nhưng lại khiến người ta cảm thấy dãy núi và bầu trời sao kia đều trở thành phông nền cho hắn.
Chúc Diệp không hề biết còn có một người khác đi cùng Lạc Âm Cơ, chỉ liếc nhìn Lý Duy Nhất một cái, dựa vào thông tin nắm được từ trước đã đoán ra thân phận của đối phương.
Hắn nói:
- Đêm nay bản vương chỉ hứng thú với Lạc Âm Cơ, Bát Phật Gia có thể rời đi!
Đối phó với truyền nhân Tổ Miếu trên địa bàn Doanh Tây Phật Môn, đừng nói là Chúc Diệp, ngay cả cường giả cấp Thánh đến cũng phải suy tính trước sau.
Nhưng lời này của Chúc Diệp hoàn toàn là đang dò xét Lý Duy Nhất.
Nếu Lý Duy Nhất thực sự lựa chọn bỏ mặc Lạc Âm Cơ để chạy trốn, điều đó chứng tỏ trong lòng hắn không đủ tự tin. Chúc Diệp tất nhiên sẽ quả quyết ra tay, không bỏ lỡ cơ hội trấn áp truyền nhân Tổ Miếu này.
Lý Duy Nhất nói:
- Nơi này là Doanh Tây, không phải Doanh Đông. Nếu đã nhận ra ta, Diệp Long Vương vẫn nên mau chóng chạy trốn giữ mạng đi!
Răng rắc một tiếng, Nhị Phượng chấn vỡ tinh thể băng trên người, bay ngược về sau nói:
- Đối phương cực kỳ giỏi truy tìm mùi hương, có thủ đoạn chế ngự ngược.
Khóe miệng Chúc Diệp hơi nhếch lên:
- Bát Phật Gia một mình lén lút hẹn hò Lạc Âm Cơ đúng không? Vậy thì bản vương có ít nhất thời gian một khắc để lấy mạng ngươi. Rất dư dả.
Thanh Tử Khâm đứng trong Thái Âm Chân Khí và mảng lớn kinh văn, dung mạo mờ ảo, nàng không thả quân trận Thi Linh ra:
- Xem ra, Diệp Long Vương không có ý tốt. Muốn động thủ thì mau lên, nhưng phải thận trọng... Ta rất thù dai đấy!
Sự im lặng ngắn ngủi.
Không khí trên mặt hồ cũng theo đó mà biến đổi.
Không phải trở nên lạnh hay nóng, mà là trở nên nặng nề. Mỗi một hạt bụi lơ lửng đều như bị một ngọn núi đè lên.
Giờ phút này, Lý Duy Nhất cảm nhận được sức nặng của sáu chữ “chín phần huyết mạch Cổ Tiên Long” trên bia đá của Chúc Diệp. Nó đại diện cho tiềm lực chỉ cần hắn không chết là có thể bước vào cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử, đại diện cho nhóm chiến lực mạnh nhất cùng cảnh giới trong thiên hạ hiện nay.
Chúc Diệp tiến về phía trước một bước.
Chỉ một bước.
Cả thiên địa vì vậy mà nghiêng về phía trước.
Không phải là ảo giác, bên hồ vang lên tiếng sấm rền. Sườn núi theo đó nghiêng đi bảy tấc, mặt đất nứt nẻ, vạn đá lăn xuống.
Uy thế của Chúc Diệp vô cùng trác tuyệt, trên người mang theo loại bề nghễ một cách đương nhiên, tựa hồ từ khoảnh khắc sinh ra đã định sẵn phải đứng trên cao nhìn xuống người khác.
Lý Duy Nhất truyền âm cho Thanh Tử Khâm:
- Chúc Diệp có thể đuổi kịp, hơn nữa còn dám ra tay, có thể thấy chắc chắn là có chỗ dựa, ắt hẳn có cường giả khác đang trên đường chạy tới. Đừng liều mạng với hắn, đi thôi!
Hai cánh tay Chúc Diệp buông thõng tự nhiên, không thấy có bất kỳ động tác nào.
- Ầm ầm!
Nước trong hồ lớn bên dưới lao vút lên không trung, phá vỡ lớp băng trên bề mặt.
Nói chính xác thì toàn bộ nước trong hồ chu vi trăm dặm này đều tách khỏi mặt đất, bay lơ lửng lên trên. Tảo, tôm cá, thuyền đắm phơi bày ra dưới đáy hồ, cảnh tượng khiến người kinh hãi.
- Ào ào.
Nước hồ đổ xuống chỗ Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm từ bốn phương tám hướng, bên trong mỗi giọt nước đều sáng lên một kinh văn, cùng nhau hội tụ thành một loại đế thuật Long tộc có uy lực vô cùng.
Hàn Giao Tứ Hữu và Bách Mãng Minh Hỏa Đằng đều lùi lại ra xa.
Khi vị vương giả Long tộc kinh tài tuyệt diễm này đích thân ra tay, bất kỳ sự nhúng tay nào cũng là sỉ nhục đối với hắn. Bọn chúng đến đây là để đề phòng con mồi chạy trốn.
- Ầm ầm!
Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bùng nổ ra một tia uy thế chí thượng, kinh văn bao trùm luân bàn, mở ra một đường hầm xoay tròn.
Màn nước chắn trước Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm theo đó vỡ vụn. Hai người bám sát phía sau Pháp khí kinh văn của Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân xông ra, thoát khỏi sự bao phủ của đế thuật từ cường địch.
Tiếng dòng nước chảy ào ào sau lưng đinh tai nhức óc.
Ngọn núi cao bên bờ hồ phía trước tựa như con trâu nằm ngủ, Bách Mãng Minh Hỏa Đằng cắm rễ trên đỉnh núi, thiêu đốt cả sườn núi.
- Gào!
Bốn con Giao Long cùng dùng cả bốn vuốt làm đất đá bay mù trời, bay nhanh về phía Bách Mãng Minh Hỏa Đằng để chặn đường Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.
Lý Duy Nhất nhận thấy ý niệm tinh thần và đế thuật kinh văn của Chúc Diệp vẫn quấn quanh người, lập tức thả Đại Phượng và Tam Phượng ra:
- Đi, giết ra một đường máu trước đã.
Đại Phượng, Nhị Phượng, Tam Phượng bay về phía Bách Mãng Minh Hỏa Đằng trên đỉnh núi phía trước với tốc độ nhanh nhất. Phải đánh tan nó trước khi bốn con Giao Long đến.
Sau khi lao ra khỏi nước hồ.
Thanh Tử Khâm đứng vững thân hình, xoay người lại, ngẩng đầu nhìn màn nước chảy xiết che khuất cả tầm nhìn, những kinh văn lấp lánh và long ảnh bay lượn.
Nàng thả ra toàn bộ pháp khí và kinh văn của tu vi nhị trọng sơn đỉnh phong, nhấc hai ống tay áo màu xanh lên, mười ngón tay kết ấn trước ngực, thi triển đế thuật mạnh nhất của Tiên Hà Tông.
- Gào!
Màn nước, kinh văn, long ảnh ngưng tụ thành một chưởng ấn lớn che kín bầu trời đầy sao, từ từ giáng xuống.
Chậm đến mức Lý Duy Nhất có thể nhìn rõ từng long văn bên trong màn nước chưởng ấn, nhưng ẩn giấu đằng sau sự chậm rãi đó là hắn và Thanh Tử Khâm hoàn toàn bị khóa chặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái chết ập tới từng tấc một.
Đây là pháp lực thông thiên của cường giả nhị trọng sơn đỉnh phong sao?
- Tiên Hà Thần Chiếu!
Hai tay Thanh Tử Khâm cùng tung ra, pháp khí và kinh văn quanh người hóa thành tiên hà thần quang, cách không đối chiến với chưởng lực của Chúc Diệp.
Thần quang chói lọi rực rỡ biến thành từng luồng sáng, đâm vỡ chưởng ấn dạng lỏng đang đè xuống, không ngừng bốc hơi nước hồ.
Một khoảnh khắc giằng co ngắn ngủi.
Thủy triều kinh văn va chạm, hai loại đế thuật đồng loạt vỡ vụn.
- Bùm!
Tiên hà thần quang nổ tung, Thanh Tử Khâm bay ngược ra sau.
Giữa không trung, chưởng ấn hội tụ từ nước hồ phạm vi trăm dặm tản ra, trong tiếng rào rào liên miên không dứt, hóa thành thác nước, sông ngòi, mưa to trút xuống cái hồ cạn khô bên dưới một lần nữa.
- Lạc Âm Cơ cũng chỉ đến thế.
Chúc Diệp thi triển đế thuật Long Du Thái Hư, thân hình được bao phủ trong long ảnh, tiếp cận Thanh Tử Khâm với tốc độ nhanh nhất. Năm ngón tay biến thành trảo ấn, mọc ra vảy, muốn thừa thắng xông lên giáng cho nàng một đòn nặng nề.
Rõ ràng là hắn chỉ coi thường bằng lời nói để gây áp lực cho đối thủ.
Thực tế, trong lòng hắn còn coi trọng hơn lúc ban đầu.
Bởi vì Lạc Âm Cơ không chỉ tu luyện võ đạo, danh tiếng của nàng về niệm lực tạo nghệ và khống thi còn lớn hơn một chút.
Lý Duy Nhất nắm lấy cổ tay Thanh Tử Khâm, ngực dán Thần Hành Phù, bộc phát ra tốc độ không thua kém gì Long Du Thái Hư, đưa nàng trước tiên đáp xuống đỉnh núi hùng vĩ đã bị thiêu thành đất bằng bên bờ hồ.
Bách Mãng Minh Hỏa Đằng vốn canh giữ trên đỉnh núi đã bị ba con Phượng Sí Nga Hoàng đánh tan, để lại hàng chục sợi dây leo giống như mãng xà rực lửa trên sườn núi.
Chúc Diệp nhìn Bát Phật Gia không lập tức bỏ chạy mà dừng lại trên đỉnh núi, xoay người bình tĩnh nhìn mình, trong lòng dâng lên sự cảnh giác. Trên lớp vảy của móng vuốt bên phải bốc lên từng luồng lửa và vô số tiên đạo kinh văn.
Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh núi, buông cổ tay Thanh Tử Khâm ra, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Chúc Diệp đang lao tới với tốc độ cực nhanh, sải bước tiến lên.
Hắn giơ cao Vạn Vật Trượng Mâu lên quá đầu, Phật quang ở bụng Địa Linh Tử tỏa sáng rực rỡ.
- Vù!
Giữa bầu trời sao bao la, từng dòng sông sương ánh sáng bằng lụa bạc buông xuống, toàn bộ hội tụ lên người hắn.
Tóc và áo đều phủ một lớp ánh sao.
Từng vòng quỹ đạo sao cùng trận bàn của Nhật Nguyệt Tinh Thần Hợp Kích Đại Trận lấy Lý Duy Nhất làm trung tâm, bao trọn cả ngọn núi hình trâu nằm ở phía dưới.
Chúc Diệp lao thẳng vào ánh sao và từng vòng quỹ đạo sao, mới phát hiện ra đằng sau lưng Bát Phật Gia dâng lên bảy đám mây lửa.
Trong mỗi đám mây lửa đều là một con bướm khổng lồ.
Hóa ra lúc nãy khi Thanh Tử Khâm và Chúc Diệp đấu đế thuật, Lý Duy Nhất đã gọi bốn con Phượng Sí Nga Hoàng còn lại ra.
- Vút vút!
Mang theo sức mạnh hợp kích, Lý Duy Nhất đâm một mâu ra. Đầu mâu bắn ra một chùm sáng chói lọi và tràn đầy lực xuyên thấu, đánh về phía Chúc Diệp vẫn không giảm tốc độ lao tới, tung một trảo làm rung chuyển cả hư không.
- Ầm ầm!
Quang ba bắn tung tóe.
Chúc Diệp bay ngược lại như sao băng, đập mạnh xuống cách đó một trăm dặm, cày một rãnh sâu hàng chục trượng đáng kinh ngạc trong đám bùn đất bên bờ hồ bên kia.
Trên người hắn, chín con Long Hồn bay lượn hộ thể.
Lý Duy Nhất đứng giữa bảy đám mây lửa, chéo trường mâu ra sau cánh tay, tiếng nói xuyên qua hư không trăm dặm:
- Diệp Long Vương mau trở về Doanh Đông đi, nếu không lần sau gặp lại chính là ngày chết của ngươi. Đi!
Bốn con Giao Long vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, sao dám ngăn cản Lý Duy Nhất?
Chúng biến thành bốn bóng người ba nam một nữ lao về phía Chúc Diệp.
- Vù!
Chúc Diệp bay ra khỏi đáy rãnh sâu, đứng thẳng trên bờ hồ mực nước rút xuống nghiêm trọng, nhìn ngọn lửa đang lao nhanh về phía xa trong màn đêm.
Khuôn mặt nhợt nhạt của hắn dần khôi phục lại sắc hồng.
- Vương gia...
Nguyên Liệt trong Hàn Giao Tứ Hữu nhìn hắn với ánh mắt lo lắng, vô cùng bất an.
Chúc Diệp khẽ giơ tay lên ý bảo không sao, tự lẩm bẩm:
- Hay cho Bát Phật Gia, có thể ép cả chín Long Hồn hộ thể của ta xuất hiện. Người trong thiên hạ đã đánh giá thấp hắn rồi!
Nguyên Diệp là một con Giao Long cái, hỏi:
- Hắn đi vội vã như vậy, có cảm giác giống như thùng rỗng kêu to. Có muốn đuổi theo không?
Bách Mãng Minh Hỏa Đằng đã bị ba con Phượng Sí Nga Hoàng chém trụi lủi cũng vô cùng căm phẫn, dùng rễ làm chân đi trở về, nói:
- Nếu bọn chúng chiếm ưu thế thì không có lý gì phải trốn.
Chúc Diệp nói:
- Hắn e ngại là ta dám tới Doanh Tây, trên người chắc chắn mang theo bài tẩy sát chiêu.
Chúc Diệp lại nói:
- Truy đuổi truyền nhân Tổ Miếu trên địa giới Doanh Tây sao? Đây không phải là địa bàn của chúng ta, một kích không hạ được thì phải ẩn náu, tìm cơ hội khác.
Chúc Diệp dám tới Doanh Tây, hắn dĩ nhiên là có lý do để dám làm vậy.
Hắn chỉ muốn dùng cái “lý do” này để phá hết các bài tẩy của Lạc Âm Cơ, đoạt lấy Minh Linh Cổ Thụ. Đáng tiếc, thực lực Bát Phật Gia vượt quá dự đoán của hắn, khiến hắn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Lựa chọn của Chúc Diệp tất nhiên không sai.
Nhưng nếu cho hắn biết, Bát Phật Gia hiện tại mới chỉ ở cảnh giới Hư Đan, có thể ngưng tụ ra Bỉ Ngạn Thiên Đan bất cứ lúc nào, bước ra một bước quan trọng nhất của võ đạo, chắc chắn hắn sẽ hối hận không thôi, hối hận vì đã không bất chấp mọi giá để diệt trừ đối phương.
...
Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lẻn đi trong màn đêm, nhanh chóng đi xa.
Máu trào lên cổ họng, lại bị hắn nuốt trở vào bụng.
Kể từ khi biết có loại kỳ trùng như Huyết Tri Thiền, hắn đã không dám dễ dàng chảy máu nữa.
Một kích vừa rồi có thể đánh lùi Chúc Diệp là nhờ mượn trận pháp hợp kích tụ hợp lực lượng của chín vị Siêu Nhiên mới làm nên chuyện.
Lực lượng hợp kích tất nhiên cường đại, áp đảo Chúc Diệp. Nhưng trong Nhật Nguyệt Tinh Thần Đại Trận, một võ tu Hư Đan cảnh như hắn lại đóng vai trò chủ đạo, là “nhật” trong đó, tựa như lưỡi dao của một thanh đao, phải chống đỡ công kích của Chúc Diệp ngay tại vị trí tuyến đầu.
Thanh đao do bọn họ hợp thành này càng lớn, sức mạnh càng mạnh, có thể chém bay Chúc Diệp chỉ bằng một đao.
Nhưng lưỡi đao là hắn lại không đủ cứng, nên đã xuất hiện vết mẻ.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đóng vai trò là thân đao và sống đao đương nhiên không hề hấn gì.
Nhờ mặc Vô Thường Y, bọn họ không sợ bị những cường giả xung quanh cảm nhận được khi đi với tốc độ cao.
Trời sáng, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đã vượt qua thiên sơn vạn thủy, rời khỏi chín mươi chín châu mà Cửu Thánh Tự quản lý, tiến vào lãnh thổ Tịnh Thổ Phật Quốc.