Chính nhờ Lý Duy Nhất đưa ra quyết định nén vết thương lao đi với tốc độ cao mới thành công bỏ xa đám Thắng Trì, Từ Sách, Vương Chiêm Vũ, Chúc Diệp hội tụ chung một chỗ ở phía sau, triệt để thoát thân.
Vết thương của Lý Duy Nhất đã khỏi, đang cùng Thanh Tử Khâm chỉnh đốn trong một sơn cốc, khôi phục lượng pháp khí bị tiêu hao nghiêm trọng.
Vô Thường Y dễ dùng, nhưng tiêu hao pháp khí rất lớn.
Trong lúc đi đường, tuyệt đối không được để bản thân rơi vào trạng thái suy yếu.
Pháp khí trong cơ thể Thanh Tử Khâm khôi phục, nàng mặc Bạch Vô Thường Y, tôn lên làn da càng thêm trắng trẻo mịn màng:
- Ngươi có biết là ở Bỉ Ngạn cảnh, ngưng tụ được chín phần huyết mạch Cổ Tiên đại diện cho ranh giới của tiềm lực và chiến lực hàng đầu trong cùng cảnh giới.
- Đạt được thành tựu này, có nghĩa là đã không còn bao nhiêu đối thủ trong cùng thế hệ đồng cảnh giới.
- Ở Doanh Tây Phật Môn, người có thể sánh ngang với Chúc Diệp cũng chỉ có Thích Ca Minh Nhật xuất thân từ đệ nhất Thần Đạo Tính, Bất Không Thành Tựu của đệ nhất Thánh Địa là Kim Cương Tạng Thánh Địa. Thẩm Tịnh Tâm và Pháp Thiên Tượng Địa thì không cần bàn cãi, cảm giác họ còn cao hơn một hoặc nửa bậc. Trúc Thanh Y, chắc cũng có thể coi là nửa cao thủ hàng đầu.
Lý Duy Nhất tĩnh tọa ở vị trí có địa thế tương đối cao, thở ra một ngụm trọc khí, nhìn về phía vầng mặt trời vừa ló rạng. Cảnh tượng kinh tâm động phách đêm qua dường như đã lùi vào dĩ vãng xa xôi.
Hắn cười hỏi:
- Còn ngươi thì sao?
Thanh Tử Khâm nói:
- Ta cũng rất mạnh nhé! Nhưng nếu chỉ bàn về võ đạo, ta chỉ cỡ Trạng Nguyên một giáp của một quốc gia, vẫn còn khoảng cách so với những kẻ có thiên tư ngút trời đó.
Thực lực cỡ Trạng Nguyên một giáp, chỉ tính riêng phía nam Doanh Châu, trong sáu mươi năm có thể sinh ra khoảng chục người.
Tích lũy qua mấy trăm năm, dù có chết một nửa thì cũng vẫn còn vài chục người.
Đối với những thiên chi kiêu tử cấp độ này, có thể trở thành Trữ Thiên Tử hay Võ Đạo Thiên Tử hay không, quan trọng nhất chính là xem liệu có sống qua được ngàn năm hay không.
Họ phải tìm được điểm cân bằng giữa việc thu thập tài nguyên, vượt qua giới hạn của bản thân, thấu hiểu quy luật đạo pháp và giữ mạng.
Lý Duy Nhất bất chợt nổi hứng hỏi:
- Ngươi biết bao nhiêu về Chân Linh Vương? Theo ý ngươi, nếu so với Cổ Chân Tướng cùng cảnh giới thì ai mạnh ai yếu?
Cổ Chân Tướng tuyệt đối là cường giả cùng cảnh giới mạnh nhất mà Lý Duy Nhất từng chạm trán, vũ lực, trí tuệ, tâm cảnh, đạo pháp đều có thể gọi là viên mãn.
Thanh Tử Khâm không trả lời ngay:
- Cổ Chân Tướng được mệnh danh là Trạng Nguyên mạnh nhất ngàn năm nay của Ma Quốc, ở thế hệ của chúng ta, trong Sinh Cảnh, hắn chỉ đứng sau ngươi. Còn ở Vong Giả U Cảnh, Bạch Dạ Thanh Liên mới là đệ nhất.
- Nếu Cổ Chân Tướng thực sự có thể đuổi kịp cùng cảnh giới, ta nghĩ hắn tuyệt đối có thể làm đối thủ của Chân Linh Vương. Tỷ lệ thắng bao nhiêu thì khó nói lắm!
- Ở giáp của chúng ta, Mạnh Thủ Nghĩa, kỳ tài ngàn năm hiếm gặp của Tông Thánh Học Hải mà Trình phu tử nhắc tới, trên Trường Sinh Địa Bảng cũng mới xếp thứ sáu, có thể thấy trình độ của Cổ Chân Tướng thế nào.
Lý Duy Nhất cười lớn:
- Ha ha, Trình phu tử nói vậy là vì muốn đẩy Mạnh Thủ Nghĩa ra làm bia đỡ đạn. Trên thực tế, hắn hiểu rõ hơn ai hết, thiên tư của Phó Nham Thủ mới là cao nhất. Được rồi, chuẩn bị tiếp tục lên đường thôi. Ở Tịnh Thổ Phật Quốc, chúng ta có thể tùy ý lao hết tốc lực, bỏ xa những kẻ muốn đuổi theo tám ngàn, mười ngàn dặm, hoặc xa hơn.
Thanh Tử Khâm nói:
- Nếu ở Tịnh Thổ Phật Quốc là an toàn, chi bằng tìm một châu thành mua tài nguyên luyện đan trước?
Lý Duy Nhất nói:
- Lượng tài nguyên chúng ta cần mua quá lớn, mất thời gian, cũng chắc chắn sẽ làm bại lộ hành tung vì vậy. Không cần mua gấp bây giờ, băng qua Tịnh Thổ Phật Quốc trước đã rồi tính.
Tịnh Thổ Phật Quốc thực sự là một vật khổng lồ, lãnh thổ rộng lớn, vượt xa ngàn châu.
Hai người dốc toàn lực đi đường, cộng thêm sử dụng Không Gian Truyền Tống Trận, chưa đầy vài ngày đã đến cực đông của Tịnh Thổ.
Đi tiếp về phía đông thì không còn thái bình như thế nữa, không chỉ có Sinh Cảnh lấy Nhân tộc làm chủ đạo, mà còn có dãy núi hoang vu, sông ngòi và vùng nước do Đại Yêu chiếm cứ, những cấm khu buộc phải đi vòng qua, những hoang mạc kéo dài hàng vạn dặm và cả những Vong Giả U Cảnh hiện diện khắp nơi...
Đương nhiên, vẫn còn lượng lớn Sinh Cảnh Nhân tộc.
Nhưng trong địa bàn khu vực hỗn độn đó, các thế lực tranh đoạt gay gắt, không phải nơi nào cũng có chính quyền thống nhất. Những sinh linh tồn tại ở đó cũng chưa chắc đã là con người bình thường.
Bởi vậy, tại châu thành Đại Càn là thành trì lớn nhất trong số mấy chục châu lân cận của ranh giới phía đông Tịnh Thổ Phật Quốc, Lý Duy Nhất đã dừng chân hai ngày, vung tay chi một số tiền lớn để mua sắm dược liệu phụ trợ cần thiết cho việc luyện chế Thánh Vương Tinh Thần Đan.
Tất nhiên không thể bắt Thanh Tử Khâm bỏ tiền được.
Chưa bàn đến vấn đề thể diện, giữa nam và nữ, nếu dây dưa về vấn đề tiền bạc thì cũng coi như mặc định mối quan hệ của cả hai.
Dù sao thì khoản tiền này cũng là do Tây Thước Kiều chi trả mà.
Vấn đề tiếp theo là, tìm nơi bế quan luyện đan hay tiếp tục lên đường.
Hai sự lựa chọn đều có cái lợi cái hại riêng.
Bế quan trong lãnh thổ Tịnh Thổ Phật Quốc,tương đối an toàn. Nhưng rất có thể vì sự trì hoãn này mà cuộc tranh đấu giữa Phật Bộ thế hệ trẻ và các thế lực tà đạo sẽ chạy lên phía trước, từ đó khiến con đường tiếp theo càng thêm khó đi.
Nói cho cùng, thân phận của Lạc Âm Cơ quá nhạy cảm, đám cường giả Phật Bộ thế hệ trẻ khó mà chấp nhận.
Mãi đến khi hàng loạt tin đồn lan truyền khắp các nẻo đường châu thành Đại Càn:
- Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu bị yêu nữ mê hoặc, đã phản bội Tổ Miếu. Cù Thường và Thánh Ngôn trong Thần Đạo Tính đã bị hắn giết hại.
- Nghe nói bọn chúng đang trốn về Trung Thổ. Vạn Vật Tổ Miếu đã treo mức tiền thưởng khổng lồ, chỉ cần cung cấp manh mối là sẽ được nhận Trường Sinh Đan. Còn nếu bắt sống, phần thưởng sẽ là Pháp khí chí thượng, đế dược, Linh Đan quân phẩm.
- Cù Tính và Thánh Tính cũng treo tiền thưởng.
…
Lý Duy Nhất quyết đoán lựa chọn cùng Thanh Tử Khâm lên Chiến Hạm Vân Chu, theo đoàn buôn xuất phát ngay trong đêm.
Lý Duy Nhất rất rành việc tung tin đồn này.
Chính vì vậy, hắn hiểu rõ thủ đoạn bên trong.
Sự lợi hại của chiêu này nằm ở chỗ Tịnh Thổ Phật Quốc quá rộng lớn, việc điều tra tìm ra sự thật và bên trên làm sáng tỏ mọi việc phải cần thời gian.
Tuy nhiên, một khi có vị Siêu Nhiên hoặc cường giả triều đình Phật Quốc nào đó phát hiện ra tung tích của hắn và Thanh Tử Khâm thì chắc chắn sẽ tìm mọi cách giữ chân bọn họ lại, qua đó tạo cơ hội ra tay cho các thế lực như Chân Linh Giáo.
Trong thời gian ngắn như vậy, khoảng cách xa như thế mà tin đồn có thể lan truyền nhanh chóng, chứng tỏ trong thành ắt hẳn phải có người của chúng.
Điều Lý Duy Nhất cần làm bây giờ là duy trì tốc độ di chuyển nhanh hơn cả tốc độ lan truyền của những tin đồn kia.
Sở dĩ hắn chọn đồng hành cùng thương đội, là vì những thương đội buôn bán dọc tuyến đường từ Doanh Tây đến Trung Thổ này đều di chuyển với tốc độ rất nhanh, sau lưng lại có chỗ dựa vững chắc như núi.
Họ nắm rõ mọi rủi ro trên lộ trình, lão luyện trong việc gần lợi xa hại, thậm chí đã lo liệu chu toàn từ trước.
Hơn nữa, thương đội xuôi ngược đông tây cũng không ít, với ít nhất bảy, tám lộ trình di chuyển khác nhau, nên chẳng ai có thể khám xét toàn bộ.
Tương truyền rằng, chiếc Chiến Hạm Vân Chu mà Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đang đi này vốn là ngự hạm của một Cổ Thiên Tử, được đóng bằng khối tài sản khổng lồ. Đại trận hộ hạm đạt cấp Thánh Trận hạ phẩm, dư sức đẩy lùi mọi thế lực trộm cướp dưới ngưỡng Siêu Nhiên.
Một mạch tuyền nhãn pháp lực của Cổ Thiên Tử được ẩn giấu bên trong thân hạm, cung cấp năng lượng vô tận cho nó.
Chiến hạm này được một cường giả Bỉ Ngạn cảnh Tiểu Thánh Sơn khai quật từ lăng mộ Cổ Thiên Tử, sau đó bán lại với giá trên trời cho thương hội Đệ Cửu Thương, trở thành một trong những trọng khí hàng đầu của thương hội này trong các chuyến du hành xuyên biên giới.
Chiến hạm khổng lồ, theo lời Triệu tư sự của thương hội, cũng là người đón Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lên thuyền, thì chuyến khởi hành từ châu thành Đại Càn của Chiến Hạm Vân Chu chở theo tổng cộng hơn một vạn bảy ngàn người.
Khối lượng hàng hóa vận chuyển thì không thể đong đếm được, bởi vì hầu hết hàng hóa đều được cất gọn trong Túi Càn Khôn.
Túi Càn Khôn nặng trĩu, với một lượng lớn hàng hóa đè nặng trên người sẽ cản trở quá trình di chuyển. Đâu phải ai cũng giống như Lý Duy Nhất, có thể tùy ý chuyển đồ nặng vào Không Gian Huyết Nê.
Bên trong một khoang tàu hạng sang gồm sảnh, phòng bế quan và phòng ngủ tại lầu năm của chiến hạm, Lý Duy Nhất bố trí một trận pháp ngăn cách mới.
Thanh Tử Khâm lấy ra một Pháp khí hình đĩa đường kính chừng một thước, phủ kín phù văn, nhẹ nhàng đặt xuống sàn.
Phù văn trên đĩa đan chéo phức tạp, cực kỳ thâm sâu. Với tu vi niệm lực hiện tại của Lý Duy Nhất, thế mà vẫn có phần lớn không đọc hiểu được.
Lý Duy Nhất thốt lên:
- Bàn Trung Giới?
Thanh Tử Khâm nhẹ gật đầu:
- Năm xưa sau khi Minh Linh Cổ Thụ bị đốn ngã, Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Cung đã đánh cắp phần rễ và thân chính, mang đi trồng trong hố cũ của Xuân Thành tại Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc.
- Thái gia gia mang nửa phần trên đi, cắm xuống một chỗ Tiên Lạc Chi Cảnh tràn đầy Tiên Dưỡng. Được chăm sóc cẩn thận, nó đã mọc ra rễ mới và miễn cưỡng sống lại. Sau đó, nó được cấy vào Bàn Trung Giới này và giao cho ta, giúp ta tiện bế quan tu luyện mọi lúc.
- Dù sao cũng chỉ là rễ mới, lượng Minh Linh Khí tỏa ra và tác động của nó lên pháp tắc thời gian cũng bị hạn chế, chỉ có thể cung cấp linh khí cho một vị Siêu Nhiên tu luyện ở trong đó.
- Ngươi muốn vào xem thử không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ta vào được chứ?
- Chỉ cần thu lại khí tức, Minh Vực không dễ sụp đổ thế đâu.
- Vù!
Thanh Tử Khâm thả ra linh quang, kích hoạt phù văn, nắp của Bàn Trung Giới lập tức bật mở.
Từng chuỗi phù văn không gian do các cường giả đẳng cấp Đế Niệm Sư trở lên lưu lại bay lên, bao phủ trọn chiếc khay.
Lý Duy Nhất thả Đại Phượng và Nhị Phượng ra canh gác phòng, sau đó mới cùng Thanh Tử Khâm bước vào trong đám phù văn.
- Rào! Rào!
Cơ thể hai người nhanh chóng thu nhỏ, bay vào chiếc đĩa ngập tràn Minh Linh Khí.
Cảm giác không trọng lượng giống hệt như khi rơi vào Không Gian Huyết Nê chợt ập đến.
Trong chốc lát, Lý Duy Nhất đã đứng dưới gốc Minh Linh Cổ Thụ. Thân cây to lớn tựa núi non, chằng chịt những quầng sáng xanh dương, bao phủ xung quanh là lớp sương mù xanh nhạt dày đặc.
Bàn Trung Giới không rộng lớn lắm, nhỏ hơn rất nhiều so với Tổ Điền Thế Giới của Ma Hoàng.
Bên trong làn sương mù phía xa, các bộ thi hài và Thi Linh được dán phù lục che kín mặt đứng đầy, vô cùng âm u khủng bố. Khung cảnh này ngay lập tức gợi cho Lý Duy Nhất nhớ lại ký ức hãi hùng lần đầu tiên bước vào Thanh Y Viên ở Động Khư Doanh.
Thanh Tử Khâm dường như đã quen với môi trường như vậy, không mảy may tỏ ra khó chịu.
Lý Duy Nhất không nán lại lâu, dạo một vài vòng rồi rút lui ra ngoài. Còn Thanh Tử Khâm vẫn ở lại trong Minh Vực để luyện chế Thánh Vương Tinh Thần Đan.
Đứng giữa căn phòng.
Lý Duy Nhất nhìn Bàn Trung Giới được bao quanh bởi phù văn nằm trên mặt đất, thầm nghĩ:
- Người luyện chế Bàn Trung Giới liệu có liên quan gì với Xiển Môn không?
Bàn Trung Giới không chỉ có một cái, Lý Duy Nhất đã nghe nói về báu vật này từ lâu.
Nhưng danh tính của người tạo ra nó vẫn là một bí ẩn, với muôn vàn lời đồn đoán. Thậm chí có ý kiến cho rằng, tất cả các Bàn Trung Giới đều bắt nguồn từ một sự kiện Tiên vẫn lạc.
Bước vào Bàn Trung Giới tương tự như khi tiến vào Xá Lợi Phật Tổ của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, cả hai đều rơi vào thế giới vi mô, trông rất giống kỹ thuật tinh luyện của một mạch.
Sau khi đưa hai gốc đế dược cho Đại Phượng và Nhị Phượng, nhận một đống câu nịnh hót và lời thề trung thành, Lý Duy Nhất quay vào phòng ngủ, đan dệt Thời Gian Chi Kiển, tịnh tâm cô đọng Bỉ Ngạn Thiên Đan.
Bốn tháng sau, Chiến Hạm Vân Chu đã cập bến Thiên Mục Quan.
Qua khỏi Thiên Mục Quan chính là Trung Thổ.