Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật

Vương Chiêm Vũ đi qua Ám Khư mới đến khu vực Sinh Cảnh ngoài quan ải.

Trong Ám Khư, hắn biết được tin tức tiêu diệt đệ tử Trường Sinh Quan, liền lập tức chạy tới.

Vừa bước ra khỏi khe nứt không gian, hắn liền cảm nhận được một ánh mắt sắc bén.

Nhìn về hướng ánh mắt kia, trông thấy Lý Duy Nhất, ánh mắt hắn lập tức sáng lên. Chúc Diệp từng dùng linh quang ngưng tụ ra bóng dáng Bát Phật Gia, người trước mắt này lại khá giống với bức ảnh đó.

Đạp mòn gót sắt tìm chẳng thấy... Thế mà gặp được dễ vậy sao?

Nhất thời, Vương Chiêm Vũ cũng phải thừa nhận, may mắn là một thứ vô cùng huyền diệu.

Hắn lên tiếng:

- Cửu Hào, ngươi làm việc sao lại thô thiển như vậy, ngay cả một đám người Trường Sinh Quan cũng không thể nhanh chóng thu thập xong sao? Trận chiến bên này rất nhanh sẽ bị cường giả bên Thiên Mục Quan biết được.

Lấy thực lực của Cửu Hào, dẫn theo hai Đao Phủ Vương, triệu hồi lượng lớn Hắc Ám Chân Linh, lại có Thánh Linh Vương Niệm Sư trợ giúp, vậy mà đánh thành cục diện hiện tại, Vương Chiêm Vũ tự nhiên có lý do để chế nhạo.

Thực lực cao thấp của Thánh Mục Vương là do thế giới bên ngoài xếp hạng.

Nội bộ Chân Linh Giáo không có xếp hạng như vậy, nhưng không có nghĩa là người trong cuộc không quan tâm.

Vương Chiêm Vũ lại nhìn về phía Lý Duy Nhất, cảm nhận được sát khí trên người đối phương, trong lòng không khỏi nghi hoặc. Mình vừa mới tới, vì sao chọc cho đối phương thù địch như vậy? Cuộc thảm sát ở đây rõ ràng là do Cửu Hào làm mà.

Cửu Hào điều tức xong, quan sát tình hình cuộc chiến, hai vị Đao Phủ Vương lần lượt bị Lăng Phá Thiên và Túc Nguyên cản lại.

Bốn tồn tại cấp Siêu Nhiên trong Hắc Ám Chân Linh đã bị vị cường giả bí ẩn đi cùng Túc Nguyên từ trên đỉnh núi hất văng hết trong một thời gian cực ngắn.

Trận chiến này tiếp tục đánh, e là khó có chiến quả gì.

Bỏ ngoài tai lời chế nhạo của Vương Chiêm Vũ, Cửu Hào chuẩn bị rút lui.

Vương Chiêm Vũ lớn tiếng hỏi:

- Các hạ có phải là Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Vương Chiêm Vũ, ngươi nợ ta một tòa trạch viện, hôm nay phải trả rồi!

Nguy cơ của đạo quán đã được giải trừ, giờ phút này, Lý Duy Nhất chỉ muốn cho mình một lời giải thích vừa lòng về bức tranh thảm khốc thỉnh thoảng hiện lên trong đầu suốt ba mươi năm qua.

Tiếng sấm rền vang lên.

Hắn tiến lên một bước, thi triển Thiên Kiếp Hành.

Trong nháy mắt, Lý Duy Nhất đã vượt qua hư không, đến trước mặt Vương Chiêm Vũ. Chỉ có đánh cận chiến mới có thể ngăn cản Vương Chiêm Vũ chạy về Ám Khư.

Một tòa trạch viện?

Trong lòng Vương Chiêm Vũ càng thêm nghi hoặc, không cho rằng mình từng đắc tội đối phương ở chỗ nào.

Trước đó, hai người chưa từng gặp mặt.

Lý Duy Nhất đã sưu hồn của Xích Mi Hòa Thượng, nhìn thấy hình bóng của Vương Chiêm Vũ trong ý thức hải của đối phương.

- Bùm bùm.

Trong khoảnh khắc, hai người đã giao thủ mười lăm chiêu.

Quyền chưởng va chạm, thân pháp dịch chuyển, dao động pháp khí, từ trên bầu trời đánh xuống mặt đất.

Lý Duy Nhất dang rộng hai cánh tay, mười ngón tay mở ra, sau đó tựa như Thần Hổ vồ mồi, đánh ra một kính ấn hình tròn. Kính ấn nặng nề, trong suốt lấp lánh, giống như một mặt gương cổ khổng lồ thật sự xoay tròn bay ra.

Một phần lực lượng công kích của Vương Chiêm Vũ bị kính ấn hấp thu và phản chiếu, cộng thêm uy năng vốn có của kính ấn.

- Ầm!

Người xếp hạng ba trong Thánh Mục Vương này, ở chiêu thứ mười sáu thì miệng mũi phun máu, bắn ngược ra ngoài, cơ thể đâm xuyên qua cả một ngọn núi.

Lôi điện đan xen trên người Lý Duy Nhất, hắn vạch qua bầu trời, thừa thắng xông lên truy kích.

Cửu Hào nghe Vương Chiêm Vũ nhắc đến ba chữ Bát Phật Gia, lập tức thay đổi chủ ý, chân đạp lên từng cây kiều màu đen, nhảy mấy cái, mi tâm bắn ra chùm sáng chặn Lý Duy Nhất lại, tranh thủ thời gian thở dốc cho Vương Chiêm Vũ.

Sự đố kỵ nội bộ chỉ là chuyện nhỏ, bắt được truyền nhân Tổ Miếu là Bát Phật Gia mới là công lớn chấn động thế gian thật sự.

Nhưng Vương Chiêm Vũ bại trận quá nhanh, khiến Cửu Hào rất kinh hãi, lại sinh ra nghi ngờ.

Thật sự là Bát Phật Gia sao?

Điều này khác xa hoàn toàn với mô tả trên thông tin tình báo!

Cùng với tiếng nổ, Vương Chiêm Vũ rơi mạnh xuống mặt đất, hai lòng bàn tay đè xuống, ổn định lại thân hình.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất và Cửu Hào đang giao phong giữa không trung, pháp khí vận chuyển làm cơn đau bỏng rát trong cơ thể tiêu tán.

Nghĩ lại đạo thuật vừa rồi của Bát Phật Gia, Vương Chiêm Vũ dù là kẻ địch cũng cảm thấy huyền diệu đến mức kinh diễm:

- Đế thuật kính ấn thật lợi hại.

- Keng!

Một thanh chiến đao sáu thước cổ kính có những đường nét hoa mỹ bay ra từ Tổ Điền của hắn, rơi vào tay.

Thân đao rất thon dài, hệt như nắm ngân hà trong tay.

- Bát Phật Gia phá cảnh Bỉ Ngạn nhanh như vậy sao? Hoặc nên nói, từ đầu đến cuối thông tin tình báo chúng ta nhận được đều là giả?

Vương Chiêm Vũ hét lớn để thăm dò, cầm chiến đao trong tay, chân giẫm lên kinh văn dày đặc, xuất hiện gần chiến trường của Lý Duy Nhất và Cửu Hào. Đám mây pháp khí hắc ám tản ra từ trong Tổ Điền lan tràn về phía trước, bao trùm hai vị cao thủ.

Cổ tay hắn xoay một cái, trên chiến đao bắn ra hàng vạn Pháp khí kinh văn.

Kình khí phóng ra khiến hư không xung quanh như sục sôi.

- Gào!

Lý Duy Nhất nhận ra nguy hiểm khi sắp hai mặt gặp địch, kèm theo một tiếng long ngâm, hắn lao lên trời cao, thoát khỏi sự quấy rầy của Cửu Hào và trói buộc pháp khí của Vương Chiêm Vũ, xuất hiện ở không trung phía trên đầu hai người.

Cửu Hào đánh hụt một quyền, nhìn quanh bốn phía.

Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời.

Bát Phật Gia đứng trên tầng mây, cúi nhìn non sông phía dưới.

Cửu Hào không dám tin trên thế gian lại có người đạt đến trình độ tạo nghệ về thuật pháp cao như vậy, tiện tay là dùng đủ loại đế thuật:

- Lại là một chiêu đế thuật thân pháp! Chớp mắt đã thoát khỏi bị kìm kẹp và cản trở, xuất hiện bên ngoài chiến trường, chiếm cứ điểm cao nhất.

Trong lòng hắn cuối cùng cũng bắt đầu tin tưởng, người trước mắt có lẽ đúng là Bát Phật Gia thật.

Chỉ có truyền nhân Tổ Miếu mới có tài năng xuất chúng nhường này.

- Bát Phật Gia từng nghe đến Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật chưa? Đỡ một chiêu Thất Sát Trảm Hồn Đao của ta xem nào!

Khi Vương Chiêm Vũ hét lên năm chữ “Thất Sát Trảm Hồn Đao”, trong giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo. Chính vì tu luyện thành công thuật này, nên hắn mới có thể xếp thứ ba trong Thánh Mục Vương, đạt được uy danh to lớn.

Thất phách trong cơ thể hắn đã tu luyện thành Thất Sát, hiển hiện xung quanh cơ thể, tựa như bảy quỷ ảnh hắc ám.

Mỗi một cái bóng đều có khí thế tuyệt luân, ngạo nghễ đứng thẳng, khí tức sắc bén.

- Xoạt!

Một đao lăng không chém tới, lực lượng Thất Sát hòa vào trong đó.

Đế thuật đao pháp tầng bảy đại thành này kết hợp với uy năng căn nguyên của Vạn Tự Khí, trực tiếp chẻ đôi tầng mây phía trên.

Thất Sát Trảm Hồn Đao, xếp hạng mười ba trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật.

Cần cô đọng vô số Hồn Sát nhập vào thất phách, tăng cường sức mạnh của bản thân và đao ý. Sau đó, kết hợp với đao pháp, bùng nổ chiến uy không ai có thể bì nổi.

Thanh đao trong tay Vương Chiêm Vũ không phải là Vạn Tự Khí tầm thường, mà là Vạn Pháp Linh Khí đã sinh ra đao linh.

Đối mặt với nhát đao mạnh nhất này của Vương Chiêm Vũ, Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy trên người bị bảy sợi xích vô hình quấn lấy, giam cầm hắn tại chỗ, không thể tránh né, chỉ có thể nghênh chiến.

Trước đó, hắn vẫn luôn diễn luyện Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ, cảm nhận sự huyền diệu của thuật pháp, muốn nhanh chóng nắm vững cách đánh kết hợp giữa pháp tắc và tán thủ.

Lúc này, hắn đương nhiên phải nghiêm túc ứng chiến.

- Vút!

Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân bay ra từ Tổ Điền, hóa thành một cái luân bàn có đường kính ba trượng, bộc phát ra uy năng chí thượng, xoắn nát bảy sợi xích vô hình trên người hắn.

Kinh văn rậm rạp trên luân bàn nổi lên, hào quang ngũ sắc cùng rủ xuống.

Nhát đao mạnh nhất của Vương Chiêm Vũ đã bị Pháp khí chí thượng chặn lại.

- Bùm!

Thân hình Lý Duy Nhất lao xuống tựa như cá chép nhảy vọt, một chưởng đánh vào trung tâm Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân, mang theo lực lượng đảo lộn ngũ hành trấn áp xuống dưới.

Hào quang ngũ sắc do Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân tỏa ra hệt như thác ngân hà đập vào người Vương Chiêm Vũ, tất cả pháp khí hắc ám và kinh văn đều không thể đỡ. Hắn càng không dám dùng Vạn Tự Khí trong tay chạm vào Pháp khí chí thượng, cả người rơi thẳng xuống mặt đất.

Cửu Hào xoạt một tiếng vọt tới, dùng pháp khí cuốn lấy Vương Chiêm Vũ, cứu hắn từ dưới Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân.

- Ầm ầm!

Mặt đất bị luân bàn Pháp khí chí thượng đập lún, đá vụn và sóng khí bám sát lưng hai người.

- Chính là món Pháp khí chí thượng này! Hắn quả nhiên là truyền nhân Tổ Miếu, Bát Phật Gia.

Hổ khẩu trên bàn tay phải cầm đao của Vương Chiêm Vũ rách một đường, máu ứa ra, hắn đã trúng một đòn nặng.

Trong lòng hắn không còn cảm giác may mắn như lúc đầu gặp mặt Bát Phật Gia nữa, thay vào đó là sự sợ hãi xen lẫn kinh ngạc.

Cửu Hào truyền âm nói:

- Tiếp sau Thẩm Tịnh Tâm, Pháp Thiên Tượng Địa, Bất Không Thành Tựu, giờ lại thêm một đối thủ khó nhằn. Có cường giả đang lao về phía bên này, không thể tiếp tục lưu lại Sinh Cảnh ngoài quan ải nữa. Sát ý của hắn đối với ngươi rất nặng, hãy dụ hắn vào cấm khu chiến trường Cổ Tiên.

Hai cường giả Thánh Mục Vương cực kỳ nổi danh, một trái một phải hóa thành hai vệt sáng bóng ma, bỏ chạy về hướng cấm khu chiến trường Cổ Tiên.

Lý Duy Nhất không chút do dự đuổi theo.

Bạch Vân Sơn hóa thành vùng phế tích hoang tàn, sơn thể gần như hoàn toàn sụp đổ.

Đám Hắc Ám Chân Linh trong núi nhận được tin tức, ùn ùn rút lui như thủy triều.

Túc Nguyên dùng một kiếm ép lui cường giả Đao Phủ Vương ở đối diện rồi lùi lại.

Hắn liếc nhìn Thanh Diễn trên đỉnh núi nói:

- Nơi này giao cho các ngươi, ta phải đi tương trợ Bát Phật Gia đây.

- Sư huynh cứ đi đi.

Thanh Diễn cầm một cây Trúc Tiết Tiên, dùng nó làm bút, vẽ một tấm Khốn Long Phù trong không khí.

Phù văn hóa thành từng sợi xích sắt bắn ra xa mười mấy dặm, quấn lấy cường giả Đao Phủ Vương đang truy đuổi Túc Nguyên, giữ chặt đối phương lại.

Hắn liếc nhìn về phía xa, thầm nghĩ:

- Sư huynh đúng là có thể diện, mời được cả truyền nhân Tổ Miếu.

Nhưng hắn lại cảm thấy, Bát Phật Gia quá mức khinh địch, hoàn toàn là dáng vẻ không giết chết quyết không bỏ qua.

Siêu Nhiên nhị trọng sơn đâu dễ giết như vậy?

Chỉ cần họ không dốc sức chiến đấu với ngươi, một lòng muốn trốn thoát, thì người ta ắt có thủ đoạn bảo mệnh để rời đi.

Thánh Mục Vương nhị trọng sơn càng khó giết hơn, bất cứ lúc nào cũng có thể trốn vào Ám Khư.

Tốc độ của Lý Duy Nhất, Cửu Hào, Vương Chiêm Vũ đều nhanh vô cùng, vừa đánh vừa chạy, rất nhanh đã vượt qua sáu ngàn dặm, tiến đến rìa cấm khu chiến trường Cổ Tiên.

Thiên địa pháp khí có biến đổi rõ rệt.

Sắc trời tối như mực, không có lấy một ánh sao.

Không khí ngập tràn mùi thối rữa xen lẫn vị tanh ngọt, đất đai dưới chân xốp mềm nứt nẻ, thỉnh thoảng lại lóe lên lửa ma trơi màu xanh u ám rồi dập tắt ngay.

Ở nơi xa hơn là từng bóng đen khổng lồ vắt ngang qua.

Lý Duy Nhất không chút do dự đuổi theo vào trong.

Âm khí, oán khí, chiến niệm... xộc thẳng vào mặt, làm ảnh hưởng đến nhận thức ý niệm. Từ xưa đến nay, không biết có bao nhiêu sinh linh và Thệ Linh đã hóa thành tro bụi ở nơi đây.

Cửu Hào và Vương Chiêm Vũ ở phía trước đột nhiên một người rẽ trái, một người rẽ phải, trông như chuẩn bị chia nhau chạy trốn.

Lý Duy Nhất nhìn thấu ý đồ của hai người, hét lớn một tiếng:

- Hai vị không cần phải làm thế! Hôm nay không chém chết Vương Chiêm Vũ, ta tuyệt đối sẽ không đi.

Thực lực của Cửu Hào và Vương Chiêm Vũ khủng bố cỡ nào, hai người liên thủ, cho dù đối mặt Thẩm Tịnh Tâm thì bọn họ cũng dám phân cao thấp, sao có chuyện bị Bát Phật Gia dọa đến mức ôm đầu bỏ chạy cơ chứ?

Chẳng qua là muốn tạo điều kiện tốt nhất để liên thủ vây bắt hắn.

Vương Chiêm Vũ ngừng lại trước, đứng trên một cánh đồng xương trắng, không khí xám xịt, tay cầm đao xoay người nhìn Lý Duy Nhất:

- Dám hỏi Bát Phật Gia, Vương mỗ rốt cuộc đã đắc tội với ngươi ở chỗ nào mà rước lấy sát ý kiên định như vậy?

- Hôm xảy ra họa cương thi ở Bồ Thành, ta đang ở trong thành. Xích Mi và Lục Mi đều do ta giết.

Lý Duy Nhất không vội vàng, lấy Hoàng Long Kiếm ra, Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân lơ lửng sau lưng.

- Thì ra là thế.

Vương Chiêm Vũ sực tỉnh ngộ, tiếp đó cười lạnh nói:

- Bát Phật Gia có biết đạo lý giặc cùng đường chớ đuổi không? Bởi vì, đây rất có thể là cái bẫy tỏ ra yếu đuối để nhử địch vào tròng của đối phương.

Lý Duy Nhất giơ kiếm ngang qua làm gương, nhìn qua thân kiếm thấy Cửu Hào đã chặn kín đường lui sau lưng mình.

Cửu Hào lấy Vạn Tự Khí Thiên Hồn Đăng ra.

Đó là một chiếc đèn cung đình tinh xảo cao một thước, trang trí đồng xanh chạm rỗng, có hình dạng hai tầng mái ngói cung điện.

Ở sáu góc mái ngói đều treo những mảnh đồng nhấp nháy kinh văn.

Cửu Hào cầm đèn, từng bước tiến lên, trên mặt đất phản chiếu hàng vạn bóng đen:

- Ở trong cấm khu chiến trường Cổ Tiên, vô số âm hồn được ta sử dụng, đều là binh lính của ta. Bát Phật Gia, ngươi trúng kế rồi!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters