Trong bóng tối, dưới lòng đất, trên bầu trời, lượng lớn âm hồn thức tỉnh, gầm rít dữ dội, bay về phía Thiên Hồn Đăng.
Giống như những con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Lý Duy Nhất không hề nao núng, hỏi Vương Chiêm Vũ ở đối diện:
- Thánh Mục Vương có biết tại sao ta lại mặc kệ cho ngươi trốn vào cấm khu chiến trường Cổ Tiên không?
- Tâm cảnh của Bát Phật Gia khiến người ta khâm phục.
Vương Chiêm Vũ chỉ cho rằng, đối phương đang cố tỏ ra bình tĩnh.
Lý Duy Nhất cho hắn biết câu trả lời:
- Bởi vì trong cấm khu chiến trường Cổ Tiên không thể mở khe nứt không gian thông đến Ám Khư.
Cửu Hào và Vương Chiêm Vũ đều lộ vẻ mặt nghiêm túc.
- Diệp Long Vương nói, Bát Phật Gia có một đám minh hữu Yêu tộc, có thể thi triển thuật hợp kích. Nếu đây chính là sức mạnh của ngươi, vậy ngươi quá coi thường Thánh Mục Vương của Chân Linh Giáo ta rồi.
- Thực lực của Thánh Mục Vương nằm ở chỗ có thể điều binh khiển tướng. Ngoan ngoãn chịu trói đi, thực lực của Ám Khư vượt xa sức tưởng tượng của ngươi, toàn bộ Nhân tộc Doanh Châu cộng lại cũng không địch lại chúng ta.
Bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh cấp Siêu Nhiên từ bốn phía đuổi theo Vương Chiêm Vũ, bò trên mặt đất, tụ tập xung quanh hắn.
Mỗi một con đều hung ác đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu, nhe nanh múa vuốt, trong miệng phun ra khí tức hắc ám dày đặc.
- Thất Sát Trảm Hồn Đao!
Bảy sát tái hiện.
Bốn sát trong đó rơi xuống lưng bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh.
- Các ngươi thắng được A Di Đà Phật trước đã.
Lý Duy Nhất trở nên thận trọng, thả sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ra, tay trái nâng Vạn Vật Trượng Mâu, mi tâm tràn ra từng sợi linh quang ngũ sắc.
Khí cơ của ba người kéo nhau, không khí ngày càng nặng nề.
Chớp mắt tiếp theo.
Ba người cùng cử động.
Vương Chiêm Vũ vung đao chém ra, Lý Duy Nhất giơ mâu dẫn ra quỹ đạo sao và trận bàn, đều là cách đánh hợp kích.
Chiến ý của Lý Duy Nhất sôi sục, khí thế leo lên đến đỉnh điểm, lấy Ngũ Hành Nghịch Mệnh Luân làm thuẫn, tiến lên không lùi.
- Ầm ầm!
Lực lượng của hơn mười Siêu Nhiên bùng nổ tản ra, toàn bộ xương khô trên bình nguyên dưới chân đều hóa thành bột mịn.
- Phụt!
Vương Chiêm Vũ phun máu, cùng Thất Sát và bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh bay ngược ra sau.
Lý Duy Nhất chống gậy xuống đất, giao trận pháp hợp kích cho Địa Linh Tử, hắn đạp lên long ảnh xé gió bay lên không trung, tránh cho rơi vào sự kiềm chế của Cửu Hào ở phía sau.
- Thắng bại nằm ở nhát kiếm này.
Ánh mắt Lý Duy Nhất như đuốc khóa chặt Vương Chiêm Vũ dưới đất, tinh khí thần sắc bén đến cực hạn.
Trong lòng hắn vô cùng hiểu rõ sức đe dọa của Vương Chiêm Vũ và Cửu Hào lớn cỡ nào khi liên thủ, nên đã vạch ra chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh. Nếu nhát kiếm này không thể chém giết Vương Chiêm Vũ, hắn chỉ có thể chọn cách rút lui.
Cửu Hào tung quyền kình va chạm với trận pháp hợp kích do Địa Linh Tử điều khiển. Thấy Lý Duy Nhất rời khỏi trận pháp bay lên trời, trong lòng Cửu Hào thót lên một cái, cảm nhận được một luồng sát cơ chưa từng có.
- Không ổn.
Hắn ném Thiên Hồn Đăng trong tay vào hư không, đập về phía Lý Duy Nhất.
- Thái Ất Khai Hải.
Lý Duy Nhất điều động toàn bộ lực lượng, một kiếm bổ xuống.
Dưới sự ảnh hưởng của pháp tắc, bình nguyên xương trắng bị quang ảnh nước biển bao trùm, sóng nước ngập trời, nuốt chửng Vương Chiêm Vũ.
Vương Chiêm Vũ nín thở hoàn toàn, cảm nhận được nguy hiểm sinh tử, bản năng muốn mở khe nứt không gian rút vào Ám Khư, nhưng cuối cùng thất bại. Hắn phát ra hú dài, lần nữa tung ra Thất Sát Trảm Hồn Đao, nghênh đón nhát kiếm có sức mạnh khai thiên lập địa ở phía trên.
Vừa bị đánh hạ, hắn căn bản không kịp điều động lực lượng của bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh cho nhát đao này.
- Bùm!
- Phập!
...
Nhát kiếm này của Hoàng Long Kiếm giống như có một con Ngũ Trảo Chân Long bay qua hư không, uy thế chấn nhiếp hồn linh.
Bình nguyên xương trắng bị bổ ra một khe nứt kiếm khí dài mấy dặm, khảm sâu xuống lòng đất. Trong hư không, vô số âm hồn sau khi chạm vào kiếm khí thì bùm một tiếng bốc cháy thành từng quả cầu lửa.
Đáy khe nứt.
Vương Chiêm Vũ một tay cầm đao, một tay cầm một phù lục đen, cứng đờ đứng ở đó.
Thất phách Thất Sát quanh người hắn bốc cháy vì kiếm khí của Hoàng Long Kiếm, hóa thành tro bụi.
Hai trong số bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh bị một nhát kiếm Khai Hải chém trúng, vết thương bốc lửa, không cách nào dập tắt. Bọn chúng đành phải tự chặt đứt đoạn thân thể đó để cắt bỏ kiếm khí.
- Xoẹt!
Một vệt lửa cháy lan từ trong ra ngoài, xuất phát từ mi tâm đến ngực của Vương Chiêm Vũ.
Cơ thể hắn nứt làm đôi, đổ sang hai bên.
Lý Duy Nhất lơ lửng trên không, thở phào một hơi dài, ngoảnh lại nhìn Thiên Hồn Đăng bị từng sợi dây leo quấn quanh. Những sợi dây leo đó không phải bằng thực vật, mà là do kiếm khí ngưng tụ ra.
Túc Nguyên đứng trên sườn đồi cách đó mười dặm, tay bắt kiếm chỉ, điều khiển mộc kiếm vươn từng sợi dây leo kiếm khí ra chặn Thiên Hồn Đăng lại.
Sự khiếp sợ trong mắt Cửu Hào vẫn chưa tan, liền quay người bỏ chạy.
- Đa tạ Túc Nguyên huynh.
Nếu không có Túc Nguyên ngăn lại Thiên Hồn Đăng, khiến Lý Duy Nhất không còn nỗi lo phía sau, nhát kiếm vừa rồi của hắn tuyệt đối không thể phát huy hết uy lực. Việc có thể chém chết Vương Chiêm Vũ hay không sẽ là một ẩn số.
Lý Duy Nhất đạp hư không đuổi theo Cửu Hào.
- Đấu!
Áo giáp linh quang ngũ sắc ngưng tụ trên người hắn, muốn kết hợp với niệm lực, một lần nữa thi triển Thái Ất Khai Hải.
Nhưng không ngờ, khi một kiếm chém ra, pháp tắc dẫn đến lực lượng thiên địa, lách cách một tiếng, trực tiếp đánh vỡ áo giáp linh quang trên người hắn. Uy lực của nhát kiếm này ngược lại yếu đi vài phần.
Cửu Hào là cường giả nhị trọng sơn đỉnh phong, cao minh hơn Vương Chiêm Vũ một bậc. Hắn xoay người thi triển Lục Âm Tiêu Dương xếp thứ bảy trong Chân Linh Thất Thập Nhị Thuật, đỡ nhát kiếm Lý Duy Nhất chém ra từ xa.
Đợi đến khi bụi đất tản đi, không biết Cửu Hào đã dùng thuật pháp gì mà biến mất không thấy tăm hơi.
Lý Duy Nhất quay lại, cùng Túc Nguyên giết hết bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh, móc ra bốn viên Ám Châu từ dưới con mắt thứ ba, bên trong hộp sọ của chúng.
Đế Nữ từng nói với hắn, việc tu hành Bỉ Ngạn cảnh cần lấy quang minh và hắc ám làm chủ.
Bên trong bốn viên Ám Châu ẩn chứa lực lượng hắc ám và hắc ám kinh văn cực kỳ tinh thuần.
Mi tâm và Tổ Điền của Vương Chiêm Vũ bị một kiếm của hắn chém nổ tung, chẳng tìm thấy thứ gì, Lý Duy Nhất âm thầm thở dài. Sớm biết thế này, lẽ ra hắn nên tránh đi một chút, chém vào tử huyệt khác.
May mắn thay, tấm phù lục màu đen Vương Chiêm Vũ bị nắm trong tay trước lúc chết đáng để nghiên cứu, có vẻ là một bảo vật tốt.
Túc Nguyên đứng phía trên khe nứt kiếm khí, trấn áp Thiên Hồn Đăng, thấy Lý Duy Nhất đã lục soát sạch sẽ thi thể Vương Chiêm Vũ và quay trở lại mặt đất, mới hỏi:
- Phong thái của Duy Nhất huynh không suy giảm chút nào so với năm đó, nhát kiếm kinh vi thiên nhân vừa nãy có phải là tiên thuật tầng bảy không?
Lý Duy Nhất nhún vai cười khổ:
- Chuyện này... Ta thật sự không biết trả lời thế nào!
Hiện tại điều hắn có thể chắc chắn là, uy lực của Từ Hàng Khai Quang và Phổ Hiền Chiếu Kính, đều không thua kém Cửu Tiêu Lôi Cức Kiếm tầng bảy đại thành.
Phiên Thiên Chưởng Ấn và Thái Ất Khai Hải thì rõ ràng phải cao hơn một bậc.
Không rõ có thuộc phạm trù tiên thuật, hay là nằm trong đế thuật tầng tám không.
Túc Nguyên không hỏi thêm nữa, đưa Thiên Hồn Đăng qua nói:
- Với uy danh của Cửu Hào mà còn sợ đến mức vội vã bỏ chạy, ngay cả món chí bảo này cũng từ bỏ. Đa tạ Duy Nhất huynh tương trợ, bằng không hôm nay chỉ e Trường Sinh Quan tổn thất nặng nề.
Hai câu này của Túc Nguyên nói cực kỳ cao minh.
Câu trước là nói cho Lý Duy Nhất biết, ngọn đèn này là vì ngươi chém giết Vương Chiêm Vũ, dọa sợ Cửu Hào mới bị Túc Nguyên thu lấy.
Câu sau là chỉ rõ, Lý Duy Nhất hôm nay chiến đấu giúp Trường Sinh Quan, hắn phải nhanh tay nhận ngọn đèn này, đừng từ chối, nếu không sẽ khiến mọi người khó xử.
Lý Duy Nhất cũng không kiểu cách, đưa ngọn đèn vào trong Ác Đà Linh, tạm thời trấn áp lại.
Sợ bên phía Bạch Vân Sơn lại sinh biến cố, hai người không nói nhiều nữa, lập tức quay trở lại.
Bên dòng sông dưới chân núi bày mười ba thi thể, đám tu giả Trường Sinh Quan đều chìm trong bầu không khí bi phẫn.
Túc Nguyên mang về tin tức Vương Chiêm Vũ bỏ mạng, bốn cường giả Hắc Ám Chân Linh cấp Siêu Nhiên bị diệt, mọi người mới phấn chấn lên được đôi chút.
Cao thủ Trường Sinh Quan đi dò la tin tức ở các châu của Sinh Cảnh ngoài quan ải lục tục chạy về.
Thiên Mục Quan cũng có cường giả giá lâm.
Lý Duy Nhất đứng trong khu rừng rậm phía xa, tạm thời không muốn bại lộ ngoài sáng. Cửu Hào chạy trốn, chỉ cần cố ý điều tra Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ, Bát Phật Gia và chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư sẽ bị trói chặt vào nhau.
Đến lúc đó, kẻ địch hoàn toàn có khả năng chuyển trọng tâm từ Thẩm Tịnh Tâm sang người hắn.
Phải nghĩ cách kéo dài thời gian, để Thẩm Tịnh Tâm tiếp tục đứng ở phía trước nhất, tranh thủ thêm chút thời gian tu luyện cho hắn.
Thất Phượng bay về.
- Xùy!
Từ nhỏ bé như hạt bụi, nó hóa thành kích cỡ bình thường, báo cáo kết quả theo dõi cho Lý Duy Nhất.
Sau khi cường giả của Thiên Mục Quan rời đi, Túc Nguyên, Lăng Phá Thiên, Thanh Diễn đi tới.
- Đa tạ Bát Phật Gia xuất thủ tương trợ, Trường Sinh Quan vô cùng cảm kích.
Ba Siêu Nhiên đồng loạt hành lễ.