Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát:
- Túc Nguyên huynh bình tĩnh lại đã, ngươi định tiến đánh Huyết Y Minh đấy à? Nếu ngươi có mối quan hệ trong Thiên Mục Quân, vậy chúng ta lập tức đến bái phỏng Thiên Mục Soái. Đi vào một cách lặng lẽ, rồi khua chiêng gõ trống bước ra.
- Tại sao phải làm vậy?
Tuy Túc Nguyên thông minh, nhưng lại luôn giữ chữ “Chính”, không hiểu được ý đồ của Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thiên Mục Soái có phải là cường giả đệ nhất của Thiên Mục Quan không?
Túc Nguyên đáp:
- Mỗi đời Thiên Mục Soái chắc chắn đều do một Trữ Thiên Tử đảm nhiệm, đương nhiên tu vi đạt đến mức tuyệt đỉnh.
Lý Duy Nhất nói:
- Nếu cả thành đều biết truyền nhân Tổ Miếu đã đến bái phỏng Thiên Mục Soái, thỉnh cầu Thiên Mục Soái bảo vệ giúp đỡ. Vậy thì, nếu ta gặp chuyện ở Thiên Mục Quan... Hay gặp bất trắc xung quanh vạn dặm ngoài Thiên Mục Quan, Vạn Vật Tổ Miếu sau này tìm hắn truy cứu trách nhiệm là hợp tình hợp lý phải không?
Túc Nguyên hiểu thấu suy nghĩ của Lý Duy Nhất, vỗ tay tán thưởng:
- Như vậy thì dù Thiên Mục Soái có mưu đồ gì, cũng buộc phải bảo vệ ngươi. Kẻ thù e dè Thiên Mục Soái, số người dám đụng đến ngươi tất nhiên sẽ ít đi nhiều.
Chiều vào giờ Thân, sau khi bái phỏng Thiên Mục Soái xong, Lý Duy Nhất và Túc Nguyên dẫn đầu một đội kỵ binh Lôi Báo tinh nhuệ phi ngựa ra khỏi doanh trại Thiên Mục Quân, hướng thẳng về phía tổng đàn tông môn Huyết Y Minh.
Tín phù thông báo truyền nhân Tổ Miếu đến thăm Thiên Mục Soái bay khắp nơi như mưa đến các thế lực lớn trong thành.
Sự việc xảy ra bất ngờ, cả thành đều chấn động.
...
Phía tây Thượng Quan Thành, Thanh Nhai Tự xây dựa vào sườn núi đầy đá lởm chởm, địa thế cao chót vót, có thể nhìn bao quát nửa thành chìm trong mây mù.
Thiên Hạ Đao Thánh chắp tay sau lưng đứng bên đài ngắm cảnh phía tây ngôi chùa, dáng người cao lớn, mặc một bộ thường phục màu đen, chất vải trông có vẻ bình thường, nhưng dưới ánh mặt trời lại thấp thoáng những đường vân như mây biển cuộn trào, lại như đao quang kiếm ảnh lướt qua.
Năm xưa khi hắn tung hoành ngang dọc trong thiên hạ, lộ rõ mũi nhọn, không ai có thể đỡ. Giờ đây, hắn thu liễm tất cả mũi nhọn, ngược lại sinh ra một loại khí độ sâu xa, vững chắc như núi.
- Cuối cùng cũng hành động rồi, vị Bát Phật Gia này rất có quyết đoán
Điểm khác biệt giữa Thiên Mục Quân và Tiêu Linh Quân nằm ở chỗ, một bên đóng quân ở ngoài sáng, trấn thủ quan ải nguy hiểm nhất, là đội quân chủ lực.
Một bên thì ẩn nấp trong Vong Giả U Cảnh, đóng vai trò lính gác trinh sát.
Với cảnh giới tu vi hiện tại và thân phận Bát Phật Gia, Lý Duy Nhất đến bái phỏng Thiên Mục Soái mà không gặp bất kỳ trở ngại hay rắc rối nào, khác hoàn toàn với bộ dạng lâu la muốn gặp Nội Tướng của Thánh Triều khó hơn lên trời hồi còn ở Trường Sinh cảnh.
Sự kết hợp giữa tu vi Bỉ Ngạn cảnh và thân phận truyền nhân Tổ Miếu mới mang lại sức mạnh to lớn đến vậy.
Đổi lại là người khác, chỉ có thể chịu chung số phận với Đại trưởng lão Tuế Nguyệt Cổ Tộc và Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần năm xưa, bị Trữ Thiên Tử đuổi khỏi cửa.
Ba trăm kỵ binh Lôi Báo là do đích thân Túc Nguyên lựa chọn sau khi gặp gỡ vị tướng lĩnh quen biết, tổ hợp từ những quan viên cấp trung và cao thủ tinh nhuệ xuất thân từ đội kỵ binh của Ngọc Hoành Tiên Triều.
Tất cả đều có tu vi Trường Sinh cảnh.
Người dẫn đầu là Diệp Hàn Triệt, Đại Thống Lĩnh Lôi Thần Doanh của Thiên Mục Quân.
Chỉ ba trăm kỵ binh, nhưng thanh thế vô cùng hùng hậu, người đi đường đều phải tránh sang một bên, thậm chí quỳ rạp hai bên đường.
Tổng đàn tông môn của Huyết Y Minh rộng đến tám trăm mẫu, lầu các nguy nga, không khí uy nghiêm.
Bức tường cao màu đỏ son trải dài như dải lụa, bao trọn mười bảy tòa điện vũ và bốn khu vực diễn võ. Trên đầu tường, cứ cách mười trượng lại dựng một lá cờ lớn màu máu tỏa ra trận quang.
Tất nhiên, đây chỉ là vẻ ngoài có thể nhìn thấy từ bên ngoài.
- Ầm ầm!
Tiếng móng ngựa sắt dồn dập vang lên như sấm rền.
Mỗi một con Lôi Báo Thú đều cao hơn một trượng, toàn thân phủ đầy lông ngắn màu bạc, móng vuốt chạm đất sẽ tỏa ra những tia điện quang.
Lý Duy Nhất chỉ tay, trầm giọng hạ lệnh:
- Bao vây Huyết Y Minh cho ta, một con kỳ trùng cũng không được thả ra.
Tiếp theo, hắn dẫn dắt Túc Nguyên và Diệp Hàn Triệt, cùng ba mươi kỵ binh chặn ngay cổng chính.
Ba mươi kỵ binh Lôi Báo khoác giáp đen, mặt nạ che kín nửa khuôn mặt, ánh mắt lạnh lùng như hồ băng, sát khí thấu xương, sẵn sàng rút đao ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào.
Khu vực lân cận náo nhiệt hẳn lên, nhiều người tò mò xúm lại xem.
Trong số đó, có vài người thân pháp nhanh nhẹn di chuyển, chính là tai mắt của các thế lực lớn.
Không ai có thể ngờ tới, mục tiêu của Thiên Mục Quân và truyền nhân Tổ Miếu lại là Huyết Y Minh.
Huyết Y Minh có thực lực gần bằng Ức Tông, len lỏi vào mọi ngành nghề của Thiên Mục Quan, kiểm soát mạch máu thương mại của khu vực xung quanh, cắm rễ sâu.
Tám đệ tử canh gác cổng chính Huyết Y Minh là bộ mặt của cả tông môn, tu vi không hề thấp, bình thường chỉ cần một ánh mắt cũng đủ để khiến lũ lâu la của các phe hoảng sợ rút lui. Nhưng lúc này, họ bị khí thế Siêu Nhiên từ phía đối diện bao phủ, bị sát ý của kỵ binh Lôi Báo áp đảo. Từng người đều sợ hãi câm như hến, toàn thân run lẩy bẩy, chỉ biết cố gắng duy trì tư thế đứng thẳng.
Huyết Y Minh phản ứng rất nhanh, Thánh Trận bảo vệ tông môn lập tức được khởi động.
Sau đó, cánh cửa chính màu đỏ son ầm ầm mở ra.
Tiếng bước chân dồn dập và hỗn loạn vang lên.
Trưởng tử của Minh Chủ Huyết Y Minh Yến Cực Thiên là Yến Ưng, dẫn theo mấy chục vị cao thủ ở lại trấn tông như trưởng lão, chân truyền, hộ pháp từ trong cửa bước ra, đứng trên bậc thềm bằng bạch ngọc.
Yến Ưng có ngoại hình trẻ trung, khí độ siêu phàm, sải bước nhanh xuống bậc thềm, rất có giáo dưỡng mà chắp tay hành lễ với Lý Duy Nhất, cung kính lạy sâu:
- Yến Ưng đại diện toàn thể Huyết Y Minh bái kiến Bát Phật Gia. Xin hỏi, Bát Phật Gia dẫn theo đại quân giá lâm bản tông, có phải là có hiểu lầm gì không?
Bề ngoài là hành lễ, hạ thấp tư thế, thực chất là lùi một bước để tiến hai bước.
Về lời nói thì trước tiên chọn cách phòng thủ.
Rõ ràng, Yến Ưng thật sự bất ngờ, không rõ mục đích Lý Duy Nhất đến đây.
Suy cho cùng, việc Thất Phượng theo dõi Nguyệt Mỗ Mỗ đến đây, là vô cùng bí mật, bọn họ căn bản không biết mình đã bị lộ sâu như vậy.
Trên đường đi, Lý Duy Nhất đã biết được thông tin về Yến Ưng qua lời Diệp Hàn Triệt. Tu vi nhất trọng sơn đỉnh phong, phụ trách mọi sự vụ của Huyết Y Minh trong thành, am hiểu nhân tình thế thái, không phải nhân vật đơn giản.
Lý Duy Nhất đứng ở vị trí đầu hàng ngũ, không muốn dây dưa với hắn, cất lời:
- Ta có chuyện khẩn cấp cần gặp Yến Minh Chủ tiền bối. Mở Thánh Trận hộ tông ra đi!
Hắn ra vẻ cao ngạo, mang theo giọng điệu ra lệnh.
Nhưng tất cả mọi người có mặt ở đó, bao gồm cả chính Yến Ưng, đều không cảm thấy tư thế này có gì quá đáng. Dưới trận thế hưng sư vấn tội như vậy, truyền nhân Tổ Miếu vẫn còn gọi một tiếng “Yến Minh Chủ tiền bối” là đã nể mặt Huyết Y Minh lắm rồi.
Ánh mắt Yến Ưng chân thành nói:
- Gia phụ không có trong tông môn, hiện tại cục diện từ trên xuống dưới của tông môn do Yến mỗ chủ trì. Bát Phật Gia có chuyện gì đều có thể nói với ta, Huyết Y Minh nhất định dốc toàn lực phối hợp.
Lý Duy Nhất nói:
- Cũng được, ngươi mở trận pháp ra trước đi.
Yến Ưng nhìn về phía kỵ binh Lôi Báo sát khí đằng đằng, cười khổ:
- Bát Phật Gia muốn một mình tiến vào Huyết Y Minh, hay là dẫn quân đội tiến vào?
Một mình đi vào?
Lý Duy Nhất không dám.
Đám người Thi Nhiêu, Sở Huyên Linh, Cửu Hào rất có thể đều ở trong đó.
Nếu hắn bị bắt làm con tin thì quá mất mặt.
Phía sau Lý Duy Nhất, Túc Nguyên nửa thật nửa giả bi phẫn kêu lên:
- Yến Ưng, giao đệ tử Trường Sinh Quan là Tần Vũ và La Nhất Thành của ta ra đây, nếu không hôm nay sẽ đạp bằng Huyết Y Minh!
Tần Vũ và La Nhất Thành đều chết trong trận chiến Bạch Vân Sơn.
Chết không đối chứng, vừa vặn lấy làm cái cớ.
Yến Ưng đứng bên trong lưới ánh sáng trận pháp, ánh mắt dời từ trên người Lý Duy Nhất sang Túc Nguyên, ít khách sáo hơn:
- Trường Sinh Quan các ngươi bị mất người nào, dựa vào cái gì lại đến Huyết Y Minh tìm kiếm? Có chứng cứ không?
Túc Nguyên đáp:
- Bần đạo tận mắt nhìn thấy, lẽ nào là giả?