Cả thành bái Phật (2)

Túc Nguyên cũng không cổ hủ, chỉ cần có thể hoàn thành việc này, Lý Duy Nhất bảo hắn nói gì thì hắn sẽ làm nấy.

Yến Ưng vặc lại:

- Tận mắt nhìn thấy? Ngậm máu phun người thì ai mà chẳng làm được?

Yến Ưng vô cùng hiểu rõ, đây là cái cớ để đối phương xông vào Huyết Y Minh lục soát.

Tuy hắn vô cùng tự tin rằng những kẻ trước mắt này có tiến vào tông môn cũng không lục soát ra kết quả gì, nhưng lại sợ nhỡ đâu.

Yến Ưng nói tiếp:

- Huyết Y Minh ta ở Thiên Mục Quan, có ba ngàn đệ tử nội môn, bốn vạn đệ tử ngoại môn. Gia quyến già trẻ, thân bằng cố hữu, nô bộc thị vệ, cộng lại đâu chỉ trăm vạn. Túc Nguyên, chỉ dựa vào một câu tận mắt nhìn thấy của ngươi đã muốn xông vào tông môn sao? Đã muốn đạp bằng Huyết Y Minh sao? Truyền lệnh của ta! Triệu tập tất cả đệ tử trong thành, thủ hộ tông môn, cùng sống còn với Huyết Y Minh!

Pháp khí của Yến Ưng hòa vào âm thanh truyền khắp Thiên Mục Quan.

Cuối con phố dài, một lượng lớn đệ tử ngoại môn dẫn đầu những người thuộc đủ các ngành nghề dưới sức ảnh hưởng của thế lực Huyết Y Minh chạy tới hội tụ.

Bọn họ đều mặc áo màu đỏ sẫm, tuôn ra từ khắp các ngõ hẻm.

Có người trên ống tay áo vẫn còn dính vết mực tính số, có người vứt lại cái cân nhỏ của tiệm thuốc, càng nhiều người là từ các phân đà trong thành chạy tới, cưỡi đủ loại tọa kỵ...

...

Theo thời gian trôi qua, sắc trời dần tối lại.

Đệ tử nội môn của Huyết Y Minh đứng ở hàng đầu, bao vây lấy ba trăm kỵ binh Lôi Báo.

Một lượng lớn đệ tử ngoại môn cùng hàng vạn thành viên tông môn tay không tấc sắt chen chúc chật cứng khu vực quanh thành, tạo nên một bầu không khí giương cung bạt kiếm.

Từng luồng linh quang, từng ngọn pháp đăng, từng bó đuốc dần dần thắp sáng trong sắc trời tối mờ.

Yến Ưng càng thêm phần tự tin, đứng thẳng tắp trước cửa, lớn tiếng quát:

- Túc Nguyên, ngươi vô cớ định tội cho Huyết Y Minh, chẳng qua là vì giao tình sâu đậm với Hạ Đao Tông, muốn lợi dụng Bát Phật Gia để diệt trừ đối thủ cạnh tranh thay cho bọn họ! Nhưng nếu vì thế mà lạm sát kẻ vô tội, tàn sát vô cớ, danh tiếng Trường Sinh Quan của các ngươi có cần nữa hay không?

Ba trăm kỵ binh Lôi Báo đều là cường giả, chống lên pháp khí có thể ngăn cách toàn bộ đệ tử Huyết Y Minh ở ngoài vài trượng, vẫn chưa trực tiếp chạm trán.

Túc Nguyên và Diệp Hàn Triệt đều cảm thấy đau đầu.

Nếu cưỡng ép khai chiến trong cục diện trước mắt này, chắc chắn sẽ máu chảy thành sông.

Lý Duy Nhất cứ như chuyện không liên quan đến mình, ngồi trên xe lưu ly không biết do ai đưa tới, đón tiếp lãnh tụ các thế lực khắp nơi trong thành lũ lượt kéo đến bái kiến.

Tông chủ và trụ trì của tất cả các tông phái Phật Môn trong thành trì Thiên Mục Quan đều tới đây hành hương.

Đây chính là thể diện của đệ tử Tam Giới Tăng!

Bầu không khí bên kia căng thẳng, chiến sự chực chờ bùng nổ.

Còn bên này, một lượng lớn đệ tử Phật Môn đã bảo vệ Lý Duy Nhất kín mít nhiều tầng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

- Truyền thuyết kể rằng, Bát Phật Gia ở phương diện lĩnh ngộ kinh điển Phật Môn thì không ai sánh kịp, tại Quang Minh Tinh Thần Đại Hội đã làm kinh diễm thiên hạ, đáng tiếc bần tăng không kịp chạy tới đó.

- Lão tăng nghe đồn, niệm lực mà Bát Phật Gia tu luyện có chứa Phật Quang Lưu Ly, không biết hôm nay có thể nhìn thấy Phật quang phổ chiếu hay không?

...

Sau khi Lý Duy Nhất lần lượt đáp lễ, hắn ngồi khoanh chân trên bồ đoàn trong xe, thỏa mãn lòng hiếu kỳ của đám Phật tu có mặt, mi tâm nở rộ ra linh quang năm màu.

- Phật uẩn thật mạnh, đúng là Phật Quang Lưu Ly. A Di Đà Phật!

Chúng tăng đồng loạt quỳ xuống, tắm trong thải hà, như đang bái lạy Phật Đà.

Túc Nguyên rảo bước đi tới bên dưới xe, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi hoài nghi có phải Lý Duy Nhất thật sự xuất gia hay không, bèn truyền âm:

- Duy Nhất huynh, bây giờ phải làm sao đây? Tiến thoái lưỡng nan rồi! Có phải chúng ta vẫn thiếu suy xét, đánh giá thấp độ khó của chuyện này rồi không?

Lý Duy Nhất truyền âm đáp lại:

- Tại sao phải tiến, tại sao phải lui?

Túc Nguyên ngạc nhiên, cười gượng một tiếng:

- Bát Phật Gia à, đừng có chơi chữ nữa! Ngươi thật sự tu Phật rồi sao?

Lý Duy Nhất nghiêm túc hỏi:

- Mục đích của chúng ta là gì? Từ trước đến nay chưa từng là công đánh Huyết Y Minh, mà là giúp đỡ thế hệ trẻ của Phật Bộ an toàn vượt qua Thiên Mục Quan. Vậy nên không tiến không lui, cứ bao vây Huyết Y Minh lại, nhốt đám tà nhân ở trong đó là được.

Ngay cả nhân vật như Thiên Hạ Đao Thánh còn ẩn nấp, Lý Duy Nhất nào dám dồn kẻ địch vào đường cùng?

Huyết Y Minh Chủ thật sự không có ở bên trong sao?

Yến Ưng ngăn cản kịch liệt như vậy, có thể thấy, bên trong Huyết Y Minh chắc chắn có vấn đề lớn, cất giấu mấy lão quái vật cũng chẳng có gì lạ.

Công đánh Huyết Y Minh là việc của cường giả thế hệ trước.

Cường giả thế hệ trước còn không dám làm, sao Lý Duy Nhất dám chứ?

Túc Nguyên lập tức hiểu ra:

- Vậy ta sẽ bảo Thanh Diễn bố trí trận pháp nhốt Huyết Y Minh lại. Có điều, chỉ có ba trăm kỵ sĩ Lôi Báo, liệu có thiếu không? Nhỡ đâu kẻ địch mạnh mẽ phá vòng vây thì phải làm sao?

Lý Duy Nhất nhìn về phía đám đệ tử Phật Môn đang quỳ hoặc ngồi xếp bằng xung quanh xe, cất lời:

- Yên tâm! Chưa đến bước đường cùng, bọn họ sẽ không chọn cách phá vây, chắc chắn sẽ có người đến giúp bọn họ thoát thân. Đó, đã đến rồi kìa!

Túc Nguyên nhìn theo hướng ánh mắt Lý Duy Nhất đang nhìn.

Chỉ thấy, đệ tử Huyết Y Minh và tín đồ Phật Môn lần lượt nhường ra một con đường.

Một đám nam nữ ăn mặc lộng lẫy chậm rãi đi tới, y phục đều làm từ vân cẩm thiên ty.

Dẫn đầu là một nam một nữ.

Khuôn mặt nam tử tuấn lãng, giữa hai lông mày ẩn giấu vẻ kiêu ngạo, bên hông đeo một tấm dương chi ngọc bài chất lượng cực tốt, trên ngọc có khắc ba chữ “Đệ Cửu Thương“. Nữ tử thì quyến rũ tận xương, trên tóc cắm một cây trâm vàng hình phượng hoàng tung cánh, mỗi bước đi đều thướt tha mềm mại.

Bọn họ lên tiếng:

- Ngô Hồi, Tô Nhuận của Đệ Cửu Thương Hội. Nghe nói Bát Phật Gia giá lâm Thiên Mục Quan, đặc biệt đến đây bái kiến.

Phía sau hai người có hơn hai mươi đệ tử thương hội đi theo, trên tay mỗi người đều bưng hộp ngọc.

Nói xong, Ngô Hồi vung tay lên, đám đệ tử phía sau đồng loạt bước tới mở nắp hộp ra.

Hộp thứ nhất là Thái Tuế Dược Tinh có hình dáng như linh chi, to cỡ chậu rửa mặt.

Hộp thứ hai là chín viên Linh Đan thượng phẩm Thánh Vương Tinh Thần Đan, đan hương lan tỏa.

...

Danh sách lễ vật đọc trọn vẹn thời gian một tuần trà.

Tô Nhuận thướt tha thi lễ, nụ cười dịu dàng:

- Chút quà mọn này mong rằng Bát Phật Gia hoan hỷ nhận cho. Đệ Cửu Thương Hội và Doanh Tây Phật Môn xưa nay luôn có quan hệ tốt đẹp, sau này ở Thiên Mục Quan nếu có chỗ nào cần dùng đến, xin cứ phân phó.

Túc Nguyên phát hiện, người của Ngọc Hoành Tiên Triều ở một bên khác đã kéo đến. Ngọc Cảnh Huyền và Thân Thương Tự bước ra khỏi đám đông, đi nhanh tới trước.

Rất hiển nhiên, Đệ Cửu Thương Hội phát hiện người Ngọc Hoành Tiên Triều đã chạy đến nên mới lập tức hiện thân, đến bái kiến truyền nhân Tổ Miếu trước.

Tâm trạng Ngọc Cảnh Huyền rất vui vẻ, nhìn thoáng qua Lý Duy Nhất đang ngồi trên xe, tiếp đó lại nhìn sang Túc Nguyên:

- Ha ha, hai người các ngươi tạo ra trận thế lớn như vậy để nghênh đón bản hoàng tử sao?

Túc Nguyên đáp lại:

- Đệ tử trong quan của ta đã bị người ta bắt vào Huyết Y Minh rồi.

Túc Nguyên một mực cắn chặt chuyện này, gặp ai cũng đều nói một câu như vậy.

Ngọc Cảnh Huyền thu lại nụ cười, vị bằng hữu tốt này của mình xưa nay chưa từng nói dối, liền hỏi:

- Thiên Mục Quan đã loạn đến mức này rồi sao? Đây mà là cửa ải đệ nhất Trung Thổ của chúng ta à?

Túc Nguyên vội vàng truyền âm nói rõ sự thật, chỉ sợ Ngọc Cảnh Huyền lập tức điều động đại quân đi công đánh Huyết Y Minh.

Ở một bên khác, Lý Duy Nhất kìm nén suy nghĩ “không lấy thì phí”, phớt lờ đám người của Đệ Cửu Thương Hội.

Cuối cùng, sau khi Lý Duy Nhất và Ngọc Cảnh Huyền chào hỏi nhau.

Ngô Hồi lại mở miệng nói:

- Bát Phật Gia, Cảnh Huyền hoàng tử, Túc Nguyên đạo trưởng, Thân trưởng lão, Đệ Cửu Thương Hội đã bày tiệc ở Thiên Phong Lâu cách đây trăm bước, không biết chư vị có nể mặt cùng chúng ta bàn bạc việc lớn trước mắt này hay không. Cứ giằng co như hiện tại, sơ sẩy một chút là thây chất thành núi, máu chảy thành sông, khu vực thành trì xung quanh chắc chắn sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, thực sự không phải là cục diện mà Đệ Cửu Thương Hội muốn nhìn thấy. Tin rằng Bát Phật Gia cũng không muốn nhìn thấy quá nhiều người vô tội thương vong chứ?

Đại đệ tử của Thiên Hạ Đao Thánh là Thân Thương Tự hiển nhiên nhận ra Ngô Hồi và Tô Nhuận, lên tiếng:

- Ngô công tử đây là đến khuyên can, hay là đến nói đỡ cho Huyết Y Minh vậy?

Tô Nhuận cười nói:

- Chúng ta có tin tức quan trọng muốn nói cho bốn vị biết. Tình huống rất khẩn cấp, càng chậm trễ, có lẽ càng bất lợi cho thế hệ trẻ của Phật Bộ. Việc này liên quan tới Tịnh Tâm Tiên Tử và hai cao thủ của Thần Đạo Tính gia tộc.

Câu nói sau cùng được truyền âm thẳng vào tai bốn người.

Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên lập tức căng thẳng.

Thân Thương Tự vô cùng hiểu rõ hệ thống tình báo của Đệ Cửu Thương Hội lợi hại đến cỡ nào, vội vàng truyền âm cho ba người:

- Hay là cứ đi bàn bạc một chút? Dù sao cũng chỉ cách trăm bước.

Sau khi truyền âm thương nghị, bốn người liền đồng ý.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters