Gặp Tịnh Tâm ngoài quan ải

Nửa tháng trước, biết được Thẩm Tịnh Tâm gặp nguy hiểm, đám người Ngọc Cảnh Huyền và Túc Nguyên nóng lòng như lửa đốt, ngựa không dừng vó đi tương trợ, nhưng Lý Duy Nhất không có xúc động gì.

Nhưng hiện tại, thời hạn cuối cùng đã đến, sư huynh vẫn chưa chạy tới Thiên Mục Quan, sao Lý Duy Nhất có thể ngồi yên được nữa?

Thanh Tử Khâm nói:

- Ta đi với ngươi! Lò Pháp Tắc Đan thứ nhất đã ở giai đoạn uẩn đan, không cần phải cố ý trông chừng.

Lý Duy Nhất nói:

- Tạm thời không cần! Bảy gia hỏa đi cùng ta, đủ để ứng phó đa số nguy hiểm.

Lý Duy Nhất tay bấm kiếm quyết, mười tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù bay ra từ mi tâm, xoay quanh thân thể. Trong đó bảy tấm phù tách ra, có tấm bay vào trong bụng Phượng Sí Nga Hoàng, có tấm giấu dưới lớp cánh chim.

Chỉ dựa vào mười tấm Tam Điệp Thần Kiếm Phù được luyện chế từ phù chỉ Tiên Cốt này, cộng thêm trận pháp hợp kích, đối đầu với bất kỳ cao thủ nào đều có thể đánh một trận.

Thanh Diễn nhận được truyền âm của Lý Duy Nhất, tiến vào Linh Giới màn đen.

Lý Duy Nhất đứng ở lầu một của Thiên Phong Lâu, hỏi để xác nhận lại:

- Thất Phật Gia và Lăng đạo trưởng chưa từng liên lạc với ngươi sao?

Thanh Diễn đáp:

- Chưa từng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Phía đám người Túc Nguyên và Cảnh Huyền Hoàng Tử thì sao?

Thanh Diễn thở vắn than dài:

- Bên phía bọn họ ngược lại có tin tức truyền về, đã rời khỏi Mục Cương Cao Nguyên, đuổi theo về phía nam Doanh Châu. Tuy nhiên, tới nay vẫn chưa nhìn thấy Tịnh Tâm Tiên Tử. Cả hai đầu đều khiến người ta lo lắng, cảm giác tình huống có chút không ổn. Hai vị truyền nhân Tổ Miếu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Lý Duy Nhất đã sớm làm ra quyết định, nói:

- Quang Minh Tinh Thần Đại Hội đã tổ chức được nửa tháng, đến lúc kết thúc rồi, ta sẽ xuất quan. Ngươi có muốn đi cùng ta không?

Thanh Diễn trầm tư một lát, nói:

- Quang Minh Tinh Thần Đại Hội kết thúc vào lúc này, chúng ta lại đột nhiên biến mất, kẻ địch trong bóng tối khẳng định sẽ lập tức bao vây chặn đánh. Ta ở lại, chí ít có thể giúp Bát Phật Gia kéo dài thời gian của kẻ địch nửa ngày.

Hắn lại nói:

- Bát Phật Gia không cần lo lắng cho ta, mục tiêu của kẻ địch chưa bao giờ là ta. Cùng lắm thì ta đi đến doanh trại Thiên Mục Quân trốn một thời gian trước, rồi lẳng lặng rời đi.

Lý Duy Nhất nói:

- Tốt, vậy thì đa tạ Thanh Diễn đạo trưởng. Ta nhất định sẽ tìm được sư huynh Lăng đạo trưởng của ngươi, đưa hắn an toàn trở về.

Lý Duy Nhất quyết đoán lập kế hoạch.

Trưa hôm đó, dưới sự trợ giúp của Thanh Diễn và Đại Thống Lĩnh Lôi Thần Doanh là Diệp Hàn Triệt, Lý Duy Nhất thu hồi Linh Giới màn đen, mang theo Quang Minh Tinh Thần Thư, Địa Độn tiềm hành rời đi.

Đáng nhắc tới chính là, trước khi Lý Duy Nhất tổ chức Quang Minh Tinh Thần Đại Hội đã nói cho đám Phật tu và tín đồ Phật Môn, ban ngày sẽ không triển lãm Quang Minh Tinh Thần Thư.

Chính vì thế, giờ phút này hắn lẳng lặng mang nó đi, tự nhiên không bị ai phát giác.

Lúc trời tối, Lý Duy Nhất đã sớm ra khỏi quan, khoác Vô Thường Y không kiêng dè chạy đi ba vạn dặm, tiến vào Vong Giả U Cảnh, dọc theo biên giới của khu cấm địa chiến trường Cổ Tiên đi về hướng Vạn Tuế Hồ.

Sau khi pháp khí tiêu hao nghiêm trọng, hắn mới tạm thời dừng lại, đồng thời đả tọa khôi phục pháp khí.

Hắn mở bản đồ ra, kiểm tra phân bố của các dải đất nguy hiểm trong Vong Giả U Cảnh. Một vài khu vực trong đó buộc phải đi vòng, dựa vào Vô Thường Y cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Tiếp tục lên đường.

Trong Vong Giả U Cảnh không phân chia ngày đêm, sau khi xâm nhập vào sâu mấy vạn dặm, cảm giác về thời gian, khoảng cách, không gian đều ngày càng mơ hồ, chỉ có núi hoang sông thi, bình nguyên xương trắng nối liền không dứt.

Cũng gặp một ít khu rừng có thảm thực vật sinh trưởng rậm rạp.

Nhưng hoặc là thân cây và phiến lá đen cứng, hoặc là lá cây tỏa ra huyễn quang, tuyệt đối không phải là đất lành gì. Lý Duy Nhất không dám tới gần, trực tiếp đi vòng.

Dọc đường đi không gặp phải nguy hiểm gì lớn, mấy con Quỷ Hầu và Thi Quân cản đường hắn đều bị tiện tay giải quyết. Cuối cùng, một vùng nước bao la không nhìn thấy bờ đối diện xuất hiện ở trước mắt.

Lý Duy Nhất tự hỏi:

- Nơi này là Vạn Tuế Hồ sao?

Lý Duy Nhất đứng ở bờ đầm nước, trong bùn đất dưới chân có thể thấy xương trắng của các loại sinh linh, có một số lớn như ngọn đồi. Khu vực gần nước, trôi nổi chi chít xác thối bị gió thổi tới, quỷ hỏa đang bốc cháy trong sọ não của một số xác thối đó.

Âm phong gào thét, mùi hôi thối xộc vào mũi.

Hắn chạy vội dọc theo mép nước, đi được ba ngàn dặm.

Mặt đất xuất hiện dấu vết chiến đấu đáng sợ.

Một ngọn núi lớn bên cạnh vùng nước bị chẻ thành hai nửa, khe rãnh dài mấy chục dặm, nước hồ đã rót đầy vào đó.

Lý Duy Nhất đi tới đáy khe rãnh xem xét, cẩn thận cảm ứng:

- Trận chiến này chí ít xảy ra vào ba ngày trước, không phải chấn động lực lượng của nhị trọng sơn, tam trọng sơn, là lực lượng cấp Thánh. Đã bắt đầu so đấu át chủ bài rồi sao?

Giao phong Thánh cảnh chân chính thì dải đất xung quanh nhất định còn có khu vực khác bị phá hư. Chỉ có một kiếm bổ núi thì có thể là một chiêu đạo thuật của cường giả Thánh cảnh do tu giả nào đó mang theo.

Chỉ sử dụng vào phút sống còn!

Lý Duy Nhất thả Nhị Phượng, Thất Phượng, Tứ Phượng từ trong không gian của Ác Đà Linh ra ngoài.

Nhị Phượng phụ trách ngửi và cảm ứng khí tức pháp khí lưu lại. Tứ Phượng bay lên không trung, dựa vào thị lực siêu phàm, quan sát hướng đi của dấu vết chiến đấu trên mặt đất. Thất Phượng thì thu nhỏ tàng hình, đi dò xét phía trước.

Một đường truy tung, không biết mấy ngày đã qua, không biết thâm nhập vào nơi nào của Vong Giả U Cảnh, dấu vết chiến đấu ngày càng mới.

Lý Duy Nhất lên một ngọn núi nguy nga tới cực điểm, độ cao trung bình hơn vạn mét, tuyết đọng quanh năm, giống như một con cự long màu trắng trong U Cảnh. Vị trí hai trăm dặm rẽ về phía bên trái của ngọn núi bị vết nứt cấm bay cắt đứt.

Trên bình nguyên rộng lớn phía dưới đang bộc phát một trận đại chiến kinh thiên động địa khiến Lý Duy Nhất nín thở chấn động.

Pháp khí và linh quang đủ loại thuộc tính bao phủ đại địa, hàng ức vạn kinh văn va chạm vào nhau trong biển mây, nổ vang rung trời.

Cuối cùng Lý Duy Nhất đã nhìn thấy Diêm La Vương trong truyền thuyết.

Thân thể của bọn chúng không giống với Hắc Ám Chân Linh khác, chiều cao như nhân loại bình thường, làn da đen kịt, bị vảy màu xanh sẫm bao trùm, mi tâm có một phù văn màu xanh từ đỉnh đầu nối với sống mũi.

Giờ phút này, phù văn màu xanh trên mi tâm ba tên Diêm La Vương chiếu hình ở ba hướng trong hư không, hóa thành cự phù cao trăm trượng, đông lại không gian.

Lý Duy Nhất chỉ nhìn thoáng qua những phù văn màu xanh kia một cái, liền cảm giác được tốc độ chảy của pháp khí trong cơ thể chậm lại. Không dám tưởng tượng, Thẩm Tịnh Tâm bị vây ở trung tâm ba Diêm La Thiếp thì bị áp chế đến cỡ nào.

Phía trên biển mây pháp khí, Thẩm Tịnh Tâm mặc một bộ tố y màu trắng ánh trăng, tóc đen như thác nước, khí chất không linh tuyệt đại. Nàng cầm Trượng Đạo Kiếm dài ba thước, bổ ra một kiếm, vạn luồng kiếm khí cùng bay, chém Thánh Mục Vương xếp hạng thứ nhất Thắng Trì văng ngược về phía sau.

Thắng Trì gầm lên:

- Tiên tử, kiếm của ngươi yếu đi rồi!

Bảo giáp trên người Thắng Trì chính là Vạn Tự Khí trung phẩm, cộng thêm khả năng phòng ngự thân thể cường đại của bản thân, vậy mà đỡ được Trượng Đạo Kiếm.

Từ Sách của Tây Thái Âm Giáo và Lục Dực Cương Vương Tương Hư Trầm, lập tức lao tới từ hai bên, đánh chặn Thẩm Tịnh Tâm.

Ba tên Diêm La Vương đứng ở ranh giới chiến trường vung lệnh bài màu đỏ hình kiếm dài một thước trong tay. Lập tức, trong ba tấm Diêm La Thiếp lơ lửng trên không trung, từ mỗi tấm bay ra một sợi xích phù văn màu xanh quấn quanh về phía Thẩm Tịnh Tâm.

Thắng Trì cao bốn trượng, nhổ một ngụm máu xuống đất, rống to một tiếng, chiến ý lần nữa sục sôi, tay cầm đao phủ đã mẻ xông lên công sát.

Sáu cao thủ vây công Thẩm Tịnh Tâm, không có ai là nhân vật đơn giản.

Từ Sách, tôn tử của Giáo Chủ có cảnh giới nhị trọng sơn đỉnh phong, hiển lộ ra chiến lực chân thật. Pháp khí hắn sử dụng không còn là Bàn Long Bổng, mà là một cây trường thương thả ra lôi điện, uy thế khí tức hơn xa ngày tập kích Thanh Tử Khâm.

Ngày đó hắn muốn ẩn giấu thân phận, đánh rất là gò bó.

Lục Dực Cương Vương răng vàng mắt vàng, kim văn toàn thân, sau khi mở sáu chiếc cánh ra, thân thể hoàn toàn hư hóa, hóa thành sương mù màu vàng, lúc tụ lúc tán, tốc độ thân pháp nhanh đến mức khiến cho ngay cả Thẩm Tịnh Tâm cũng ứng phó cực kỳ gian nan.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters