Thẩm Tịnh Tâm đã sớm bị thương, trên chiếc áo trắng có mấy vết máu, giống như tùy thời sẽ ngã xuống, lại cứ mang tới cho người ta một loại cảm giác quỷ dị thư giãn tự nhiên, kiếm như bút lướt, thân pháp như dạo bước.
Điều này đả kích rất lớn đến nội tâm của kẻ địch. Không nhìn thấy sự hoảng loạn và e sợ của nàng, phảng phất như vĩnh viễn không thể đánh ngã nàng.
Lý Duy Nhất nhíu chặt lông mày, trong lúc nhất thời rơi vào mờ mịt. Sao lại là Thẩm Tịnh Tâm? Chẳng phải nửa tháng trước nàng đã vào quan ải đi giải cứu Cù Thường và Thánh Ngôn rồi sao?
Nàng lại âm thầm ra quan ải? Nhưng sư huynh đi đâu rồi?
Lý Duy Nhất nhờ vào Vô Thường Y ẩn thân, giấu Hoàng Long Kiếm trong tay áo, lẳng lặng tới gần một tên Diêm La Vương, chuẩn bị ám sát.
Trong bóng tối, tiếng tiêu nức nở đột nhiên theo gió bay tới.
- Vù!
Một mảng bọt sóng màu xám trào ra với tốc độ cực nhanh từ dưới lòng đất, xuyên thủng qua biển mây pháp khí, quấn tới chỗ Thẩm Tịnh Tâm ở trên cao.
Không phải bọt sóng, là từng sợi... tóc.
Mái tóc dài màu xám vươn lên từ dưới lòng đất ngày càng nhiều, nương theo một tiếng gầm rú, khí tức khủng bố tràn ngập cả tòa chiến trường.
Lý Duy Nhất cảm thấy khí tức này rất quen thuộc, da đầu tê rần trong nháy mắt.
Là con Cổ Cương từng đụng độ ở Mãng Hoang Quần Sơn gần Bồ Tát Kim Trạch lúc hắn mới tới Doanh Tây, mái tóc xám của nó dài ba ngàn trượng.
Tại sao nó lại tới nơi này?
Thẩm Tịnh Tâm cũng cảm thụ được luồng khí tức cực độ nguy hiểm trên mặt đất kia, nhưng nàng lâm nguy không loạn, giữa mi tâm hiện ra một dấu ấn quang minh, kéo theo mái tóc xám vọt tới từ bên dưới lao thẳng về phía Từ Sách.
Mắt hổ của Từ Sách sáng rực, vội vàng lui nhanh, trường thương bổ ngang.
- Xoẹt vù!
Một vùng thác nước lôi điện chói mắt chắn ngang ở giữa hắn và Thẩm Tịnh Tâm.
Trong không gian xung quanh thân thể Thẩm Tịnh Tâm, từng chữ chủng tử quang minh hóa thành một vùng biển sao trực tiếp đâm vỡ thác nước lôi điện.
- Phập xoẹt!
Từ Sách hét thảm, bị Trượng Đạo Kiếm chém rách lồng ngực, khí hải hao tổn, bị hất văng về phía sau, nén đau kêu to:
- Cứu ta với!
- Rào rào.
Vị Diêm La Vương gần Từ Sách nhất đành phải dẫn động lực lượng của Diêm La Thiếp, dùng dây xích phù văn màu xanh quấn lấy hắn, kéo lùi về phía sau.
Thẩm Tịnh Tâm như hình với bóng, thuận đà đuổi theo.
Mượn thời cơ Diêm La Vương phân tâm cứu người, nàng tung ra Tịnh Tâm Kiếm thứ ba tuyệt thế vô song: Thánh Nộ Thiên Hỏa Tam Bách Lý.
- Xoẹt!
Kiếm khí kết hợp với hỏa diễm, ban đầu vô cùng cô đọng, sắc bén không thể đỡ, chém diệt mọi thứ trên thế gian.
Sau khi phá vỡ đạo pháp lá chắn do ba tấm Diêm La Thiếp tạo thành, kiếm khí tản ra, hóa thành Thiên Hỏa lan tràn trong bóng tối. Lập tức, tiếng tiêu trong bóng tối biến mất.
Hiển nhiên, vị cường giả bí ẩn nấp trong bóng tối thổi tiêu khống chế Cổ Cương đã bị một kiếm này cắt ngang việc thi triển thuật pháp.
Tiếng tiêu ngừng lại.
Mái tóc hoa râm lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ từ từ rủ xuống mặt đất.
Cổ Cương kia trở nên đờ đẫn, đứng ngây tại chỗ như mất hồn.
Thân hình tuyệt mỹ uyển chuyển của Thẩm Tịnh Tâm được bao phủ trong những vì sao, xông ra khỏi vòng vây, đáp xuống mặt đất như một vệt sao băng, lao nhanh về phía bóng tối.
- Mau đuổi theo! Nàng đã bị trọng thương, tuyệt đối không trốn thoát được.
Lục Dực Phi Cương giương đôi cánh thịt trên lưng, kim văn trên người lưu chuyển, là kẻ đầu tiên đuổi theo. Hắn lơ lửng giữa không trung, đánh ra một luồng đạo thuật kim văn từ xa, giống như một lưỡi đao màu vàng vặn vẹo chém về phía bóng tiên ở phía trước.
Lý Duy Nhất không chắc chắn trong trận chiến vừa rồi Thẩm Tịnh Tâm có bị thương nặng hay không.
Nhưng khi nàng cường công Từ Sách, phá Diêm La Thiếp, bị mái tóc của Cổ Cương quất trúng lưng đã bắn ra nhiều máu, chắc chắn đã bị trọng thương.
Lý Duy Nhất thầm than:
- Thật lợi hại, trong cục diện này mà vẫn có thể phá vây thoát ra.
Lý Duy Nhất vốn cho rằng Thi Nhiêu ở nhị trọng sơn đỉnh phong đã là vô địch, bây giờ xem ra chưa chắc.
Ba vị Diêm La Vương, Thắng Trì, Từ Sách đều tản ra thành hình cánh quạt, đuổi theo Thẩm Tịnh Tâm. Lý Duy Nhất không còn cơ hội đánh lén, nếu cưỡng ép xuất thủ, cho dù hắn giúp Thẩm Tịnh Tâm giải vây, cũng sẽ khiến bản thân mất mạng.
Lý Duy Nhất lặng lẽ vòng sang một bên, giữ khoảng cách hai mươi dặm song hành cùng bọn họ.
- Ầm!
- Ầm ầm!
...
Đủ loại Pháp khí, đạo thuật, xích phù văn vượt qua hư không, công sát về phía Thẩm Tịnh Tâm đang cầm kiếm chạy gấp phía trước.
Một vị Diêm La Vương đi trên mặt đất, dưới chân luôn có một luồng sáng phù văn màu xanh dài vài dặm, nói:
- Tiên tử chớ chạy nữa, làm vậy chỉ khiến vết thương thêm nặng, tổn hại đến căn cơ. Chúng ta không có ý giết ngươi, chỉ muốn mời ngươi vào Ám Khư làm khách.
Thẩm Tịnh Tâm không đáp lại bất cứ lời nào của bọn họ, ánh mắt trong veo, khuôn mặt điềm nhiên nhưng lại trắng như gốm sứ, không chút huyết sắc.
Nàng đột ngột xoay người, giẫm chân xuống làm chấn động hàng vạn viên đá vụn và cát bụi trên mặt đất.
Hai ngón tay ngọc thon dài của tay trái bấm chỉ quyết, điểm nhẹ một cái.
- Vút! Vút...
Tất cả đá vụn bay ngược về phía sau.
Ngay cả những hạt cát bụi kia cũng dính kiếm ý, như một thác phi kiếm chặn đứng đế thuật, Pháp khí, kinh văn bay tới từ phía sau, cuốn ngược tất cả trở lại.
Lục Dực Cương Vương lao xuống từ trên cao gầm lên:
- Thẩm Tịnh Tâm, ngươi giết ba cường giả Siêu Nhiên của Cương tộc ta, chịu chết đi!
Thất khiếu của hắn bắn ra kim quang, huyết vân dày đặc rộng trăm dặm cùng kinh văn trấn áp xuống Thẩm Tịnh Tâm đang rơi vào trạng thái suy yếu sau khi thi triển thuật pháp.
Bất chợt.
- Phập!
Một mũi tên lửa bay từ trong bóng tối ra, xuyên thủng một cánh thịt của Lục Dực Cương Vương, từng giọt máu bắn ra.
Lục Dực Cương Vương kinh hãi, bị dọa đổ cả mồ hôi máu, vừa rồi đầu hắn suýt bị bắn nổ.
Hắn làm sao ngờ được ở sâu trong Vong Giả U Cảnh lại có cao thủ giúp đỡ Thẩm Tịnh Tâm?
Mũi ám tiễn hiểm độc này quá đột ngột, căn bản không thể tránh được.
Không dám tiếp tục bay trên cao, Lục Dực Cương Vương rơi xuống mặt đất, con ngươi màu vàng nhìn về hướng mũi tên bay tới, chỉ có thể thấy một tàn ảnh đang lóe lên, khi thì xuất hiện, lúc lại biến mất.
Lý Duy Nhất thầm than trong lòng, mũi tên vừa rồi rõ ràng nhắm thẳng vào đầu Lục Dực Cương Vương. Nhưng đối phương cực kỳ cảnh giác, vào khoảnh khắc cuối cùng tránh được chỗ hiểm.
- Vút! Vút...
Tốc độ giương cung của Lý Duy Nhất cực nhanh, tùy ý liền có thể kéo bảo cung Vạn Tự Khí thành hình trăng rằm, mũi tên bắn liên tiếp, bay về phía ba vị Diêm La Vương, Thắng Trì, Từ Sách ở chếch phía sau.
Năm cao thủ ai nấy đều thi triển thủ đoạn tránh né mũi tên, có thể thong dong ứng phó.
Nhưng tốc độ truy đuổi của họ bị chậm lại, không dám dốc toàn lực truy đuổi và tấn công như trước.
Thẩm Tịnh Tâm rốt cuộc cũng kịp thở ra một hơi, có thời gian kìm thương thế, sau đó không ngừng kéo giãn khoảng cách với những kẻ truy đuổi phía sau, tốc độ ngày càng nhanh.
- Chúng ta phải trả cái giá rất lớn mới khiến Thẩm Tịnh Tâm trọng thương, không thể vì tà nhân nấp trong bóng tối quấy nhiễu mà kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
- Kẻ bỉ ổi bắn lén sẽ không có tu vi quá cao, ai đi giải quyết hắn?
...
Từ Sách hừ lạnh:
- Bản vương sẽ tiễn hắn lên đường.
Từ Sách không muốn đối mặt với Thẩm Tịnh Tâm, nữ tử kia quả thực giống như Bồ Tát giáng trần, tâm trí và kiếm đều đáng sợ đến cực điểm. Hắn biết, một kiếm lúc trước của Thẩm Tịnh Tâm có thể giết chết hắn.