Không giết hắn mà chỉ làm trọng thương, là vì dụ Diêm La Vương tới cứu hắn, từ đó phá vỡ vòng vây.
Vết kiếm trên ngực Từ Sách rạch thủng da thịt, xương sườn, làm tổn thương khí hải, dựa vào tu vi Bỉ Ngạn cảnh của hắn tạm thời có thể cầm cự được.
Không bao lâu sau, hắn phát hiện ra một bóng người bán trong suốt đang di chuyển với tốc độ cực nhanh trong bóng tối.
Từ Sách trầm giọng quát, cách không đâm ra một thương:
- Tìm thấy ngươi rồi!
Trên cán thương màu bạc sáng rực rỡ, từng luồng Pháp khí kinh văn nổ tung tản ra.
Mũi thương bắn ra một tia chớp.
Một tia chớp hóa thành hơn mười tia, tất cả đều có màu đỏ thẫm, hình thái tựa như rồng rắn nhảy múa.
Quỷ dị là, phía đối diện cũng có một mảng tia chớp như rồng như rắn vọt tới. Ngoài ra, còn có đợt tấn công bằng tiếng sấm và từng đợt chấn kình.
- Vút!
Một thanh kiếm do lôi điện ngưng tụ xuyên qua tia chớp, lao thẳng đến mặt Từ Sách.
Con ngươi Từ Sách co rụt lại, trường thương trong tay giơ ngang, kinh văn trên cán thương ngưng tụ thành một thuẫn ấn hình tròn.
- Xoẹt xoẹt!
Lôi điện chiến kiếm xuyên thủng thuẫn ấn hình tròn, bay sượt qua cán trường thương, chém đứt một lọn tóc của Từ Sách, rơi xuống ngọn đồi phía sau. Ngọn đồi vang lên tiếng nổ, sụp đổ một mảng.
- Là hắn...
Từ Sách gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người đang nhanh chóng đi xa, vết thương trước ngực bị cuộc giao phong vừa rồi làm đau nhức vô cùng, hắn gầm lớn báo cho những người còn lại:
- Là Bát Phật Gia của Vạn Vật Tổ Miếu, là Lý Duy Nhất, chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, ai tới giúp ta?
Từ Sách rất cẩn thận, không đuổi theo.
Trong cuộc giao phong vừa rồi, hắn đã cảm nhận sâu sắc được sự cường đại của đối phương, hoàn toàn khác biệt một trời một vực so với vài tháng trước.
Lấy trạng thái bị thương hiện tại của hắn, một thân một mình đuổi theo, chưa biết chừng là ai giết ai.
Lý Duy Nhất không mạo hiểm liều mạng với Từ Sách, tạm thời không nói vị tôn tử của Giáo Chủ này có át chủ bài bảo mệnh nào trên người không, chỉ riêng chiến lực võ đạo cường đại của đối phương, hắn cần phải phối hợp với bảy con Phượng Sí Nga Hoàng thì mới có cơ hội đánh giết.
Giọng truyền âm của Thẩm Tịnh Tâm lọt vào tai Lý Duy Nhất:
- Chớ có dây dưa với bọn họ! Chúng ta chia ra, cắt đuôi tất cả kẻ địch, hướng về phía nam. Dọc theo vết nứt cấm bay và Ách Quỹ Hà đi ngược dòng một vạn bảy ngàn dặm, hội hợp tại Ách Đa Cổ Tích.
May mà Lý Duy Nhất mang theo bản đồ của Vong Giả U Cảnh bên người, nếu không, căn bản không biết Ách Quỹ Hà và Ách Đa Cổ Tích mà nàng nói ở đâu.
Một ngày sau.
Lý Duy Nhất bước vào Ách Đa Cổ Tích, cột đá trước mắt xiêu vẹo như hài cốt, phù điêu bị vùi lấp một nửa, bị gió cát bào mòn đến mức khó nhìn rõ.
Giữa những bức tường đổ nát, cỏ dại màu đen và bụi gai mọc um tùm.
Quỷ Kiêu rít gào trong sâu thẳm cổ tích. Những cơn gió lạnh lẽo bốc mùi hôi thối liên tục thổi qua từ các khe rãnh giữa những ngọn núi thấp, mang theo cả lá đỏ như máu và những mảnh xương vụn.
Lý Duy Nhất không thả niệm lực ra thăm dò, mà phái Thất Phượng đi tìm Thẩm Tịnh Tâm.
Còn hắn thì ngồi xuống ở một khu vực khuất gió, ba mặt đều có những bức tường đổ. Tay hắn cầm Linh Tinh, vừa khôi phục pháp khí, vừa lấy bản đồ ra xem xét.
- Tuy vẫn chưa thoát khỏi vòng ngoài của cấm khu chiến trường Cổ Tiên, nhưng đã càng lúc càng cách xa Thiên Mục Quan!
- Tuyến đường và phương hướng này... lẽ nào nàng muốn vòng qua vết nứt cấm bay, vượt qua Vong Giả U Cảnh, đi thẳng đến phía nam Doanh Châu?
- Nhưng cho dù là đường chim bay, ít nhất cũng vài trăm vạn dặm. Lại còn phải né tránh mấy Thi Hải, Cốt Nguyên, Quỷ Thành có vong linh cấm kỵ cấp bậc Võ Đạo Thiên Tử, việc này quá nguy hiểm!
Khoảng cách đường chim bay cũng chỉ là Lý Duy Nhất suy đoán, căn bản không biết khoảng cách thật xa đến mức nào.
Nếu không có vết nứt cấm bay cắt ngang hai phía nam bắc, thực ra Lý Duy Nhất suýt nữa đã không biết phương hướng. Không đi qua Trung Thổ và Trung Thổ Tẩu Lang mà đi thẳng qua phía nam, ngay cả Siêu Nhiên bị lạc đường trong đó cũng là chuyện hết sức bình thường.
Khi pháp khí của Lý Duy Nhất hoàn toàn khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, hắn vừa bố trí xong một tòa trận pháp ẩn nấp tạm thời, Thẩm Tịnh Tâm mặc bộ y phục đẫm máu mới xuất hiện dưới một cột đá cao vút như ngọn núi trong Ách Đa Cổ Tích.
Nàng giống như trích tiên đứng trong bức họa cổ, cứ thế hư không xuất hiện.
Tuy mình đầy thương tích, trên mặt nàng lại chẳng hề có vẻ đau đớn hay mệt mỏi, ánh mắt vẫn sáng ngời trong trẻo, tinh thần dường như đã siêu thoát khỏi thân thể.
- Ngươi đến sớm hơn ta lâu như vậy, Bát Phật Gia quả nhiên là thâm tàng bất lộ.
Giọng điệu Thẩm Tịnh Tâm ưu mỹ, nàng từng bước đi vào trong trận pháp ẩn nấp, trực tiếp đả tọa chữa thương, đôi tay trắng nõn kết thành một ấn ký cổ xưa.
Lập tức, những vết thương do liên tục bị vây công, liên tục vận chuyển pháp khí chạy trối chết mà không cách nào khép lại, giờ phút này đang khôi phục với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được.
Trong vết thương, giống như từ trong máu sinh ra lực lượng quang minh cùng Phật hà, lan tỏa từ trong ra ngoài.
Lý Duy Nhất chuyển từ trạng thái nằm nghỉ ngơi trên tảng đá sang ngồi thẳng dậy, không đề cập đến sự ảo diệu của Vô Thường Y, mà hỏi:
- Tiên tử bị bọn chúng đặc biệt nhắm đến, đương nhiên khó mà thoát thân, thực ra ta cũng vừa mới tới. Dám hỏi tiên tử, sư huynh của ta đang ở đâu?
Thẩm Tịnh Tâm đáp:
- Tính toán thời gian, chắc hắn đã đi qua Thiên Mục Quan từ nửa tháng trước.
Máu trên áo trắng của Thẩm Tịnh Tâm bốc hơi, hóa thành từng sợi sương mù chui vào Trượng Đạo Kiếm đặt ngang đầu gối, uẩn dưỡng linh trí cho nó.
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào đôi mắt tiên đã mở ra của nàng, bị vẻ đẹp và sự không linh trong ánh mắt ấy làm cho ngây người một lát, sau đó mới hỏi lại:
- Nửa tháng trước? Nửa tháng trước, tiên tử không đi Thiên Mục Quan sao?
Đôi mắt kia không linh, nhưng chẳng hề lạnh lùng, mà vô cùng sạch sẽ và tự nhiên.
Thẩm Tịnh Tâm trầm tư một lát, lập tức đoán ra nhân quả đằng sau câu hỏi này của hắn:
- Ban đầu chúng ta quyết định là ta sẽ đi phía trước mở đường, sư huynh của ngươi đoạn hậu.
- Nhưng kẻ địch muốn dùng Cù Thường và Thánh Ngôn để đối phó với ta, dùng ngươi để đối phó với sư huynh ngươi.
- Không muốn bị kẻ địch dắt mũi, chúng ta đành phải làm ngược lại.
- Sư huynh ngươi đi đuổi theo Cù Thường và Thánh Ngôn, bởi vì trong tay hắn có bức thư của Tam Giới Thần Tăng gửi cho tông chủ Bất Tử Đế Tông.
- Bất Tử Đế Tông có thể đang dao động, nhưng chỉ cần có bức thư này, sư huynh ngươi sẽ có thể đi lại tự do trên Mục Cương Cao Nguyên, đây là lợi thế của hắn.
- Còn ta thì phụ trách đoạn hậu, và thay hắn đi đến Vạn Tuế Hồ cứu ngươi. Thật ra sư huynh ngươi biết rõ nơi đó rất có khả năng là cạm bẫy của kẻ địch, nhưng vẫn nhờ ta nhất định phải đi một chuyến.
Thẩm Tịnh Tâm cười duyên:
- Nhưng bây giờ xem ra, ngược lại chính là Bát Phật Gia giúp Tịnh Tâm một tay.
Một nụ cười kéo hai người từ khoảng cách ngàn vạn dặm lại gần trong gang tấc.
Lý Duy Nhất âm thầm vỗ tay khen ngợi trong lòng, sách lược này hoàn toàn tránh được điểm yếu nhân tính của nàng và sư huynh, ngược lại còn phát huy ưu thế của bản thân. Tuy nhiên, chuyến đi Vạn Tuế Hồ cũng quá nguy hiểm.
Trải qua hung hiểm bị vây giết như vậy, thương tích đầy mình, thế mà nàng vẫn có thể mỉm cười tự nhiên như không có việc gì, thật sự khiến người ta phải khâm phục tâm cảnh của nàng.