Thẩm Tịnh Tâm (2)

Hắn hỏi:

- Thẩm cô nương trong lòng lo âu, vậy chứng minh khả năng Bất Tử Đế Tông ngả về phía kẻ địch là không nhỏ. Nếu ngay cả một thế lực như Bất Tử Đế Tông cũng đưa ra lựa chọn như thế, vậy những thế lực khác chẳng phải là càng dễ quy phục hơn sao?

Thẩm Tịnh Tâm nói:

- Kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt không chỉ mạnh mẽ, mà còn rất thấu hiểu nhân tính.

- Bán Tiên Ngọc Đế gây họa ở phía đông Doanh Châu, tử thương lên đến ức vạn, nhưng không hề dồn Nhân tộc, Yêu tộc và sinh linh các tộc vào đường cùng. Ví dụ Thi Nhiêu chính là sự ngoại lệ đối với Nhân tộc, Chúc Diệp đối với Long tộc.

- Lại như Vong Giả U Cảnh vẫn còn lưu lại Thái Âm Giáo.

- Chân Linh Giáo lựa chọn truyền giáo ở Doanh Châu, cũng là đang tạo đường sống cho một bộ phận trong đó, tạo đường sống cho những kẻ gia nhập bọn chúng.

- Tất cả những thủ đoạn này đều là để không dồn ép tất cả mọi người vào đường cùng, cố ý chừa lại một tia hy vọng sống.

Lý Duy Nhất nói:

- Vây thành phải chừa lối thoát?

Thẩm Tịnh Tâm nhẹ gật đầu:

- Hình dung thế này rất chuẩn xác. Cứ như vậy, muốn đoàn kết các thế lực lớn ở Doanh Châu lại sẽ khó như lên trời. Bọn chúng dùng thêm chiêu uy hiếp và lợi dụ đối với những tu giả ở tầng cao nhất, khiến chúng ta khó phân biệt được địch hay bạn. Chẳng cần đến trăm năm, toàn thiên hạ bạo loạn, sẽ còn mấy người có thể sống sót? Lần này Phật Môn đi mấy nam chính là để ổn định lòng người, cố gắng đoàn kết các bên, cùng nhau chống lại những sóng to gió lớn sắp ập tới.

Lý Duy Nhất nói:

- Thẩm cô nương phong thái tuyệt thế, tâm tính cứng cỏi, trời sập đất nứt cũng mặt không đổi sắc, nhưng vừa rồi ta nghe thấy trong lời nói của ngươi có lộ ra chút cảm xúc bi quan. Thật ra, chúng ta đang có một ưu thế khổng lồ!

Thẩm Tịnh Tâm rất mong chờ nghe quan điểm của hắn, mỉm cười:

- Ngươi mau kể thử xem.

Lý Duy Nhất đáp:

- Theo ta thấy, Bán Tiên Ngọc Đế, Hắc Ám Chân Linh, Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh đứng sau lưng chúng, tuy thực lực vô cùng cường đại, nhưng giữa bọn chúng thì làm gì có sự tin tưởng nào để nói? Bọn chúng chắc chắn đều có mưu cầu lợi ích riêng, mỗi người mang một tâm tư quỷ quyệt, trong nội bộ của chúng chỉ có hỗn loạn hơn các thế lực lớn của Sinh Cảnh.

Lý Duy Nhất nói tiếp:

- Còn chúng ta... Ta tin tưởng rằng khi phải đối mặt với ranh giới sống chết, đa số mọi người đều có thể đoàn kết lại.

Thẩm Tịnh Tâm nắm lấy thanh kiếm vắt ngang trên gối, đứng dậy khen:

- Nói rất hay! Chúng ta nên đi thôi, Duy Nhất có chỗ nào cho ta dưỡng thương không?

Túi Càn Khôn địa phẩm luyện chế từ khí hải của võ tu Bỉ Ngạn cảnh, cho nên, về phương diện pháp tắc không gian, Túi Càn Khôn địa phẩm không thể chứa được võ tu Bỉ Ngạn cảnh. Pháp tắc sẽ không cho phép không gian chất chồng lên nhau, mãi mãi không có điểm dừng.

Lại càng không cho phép một không gian nhỏ yếu chứa đựng một không gian rộng lớn hơn.

Lý Duy Nhất gọi huyết phiên từ trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư ra. Bên trong huyết phiên có một màn đen được luyện chế bằng Linh Giới của Đế Niệm Sư.

Lý Duy Nhất nói:

- Át chủ bài của ta chính là bộ y phục trên người này, nó có thể ẩn giấu hoàn toàn chấn động của pháp khí. Vậy nên, Thẩm cô nương hãy chịu thiệt thòi vào thế giới màn đen một chuyến. Chỉ là không biết, Thẩm cô nương có tin tưởng tại hạ hay không?

Một khi bước vào Túi Càn Khôn hay Linh Giới màn đen, đồng nghĩa với việc đã giao phó tính mạng cho đối phương. Ai dám đánh cược vào lòng người?

Nói ra thì, đây mới là lần tiếp xúc trao đổi theo đúng nghĩa thực sự đầu tiên của hai người. Sở dĩ Lý Duy Nhất lấy huyết phiên ra còn hỏi nàng câu này, là vì hắn cảm thấy Thẩm Tịnh Tâm không giống với những người khác, nàng thực sự có một sự siêu thoát về mặt tâm cảnh.

Thẩm Tịnh Tâm không chút nghi ngờ, nàng thanh dật thong dong bước vào Linh Giới màn đen đã được mở ra, bất chợt quay đầu mỉm cười:

- Quãng đường của ba tháng tiếp theo, bất luận đi về hướng nam hay hướng bắc, Duy Nhất tự mình quyết định đi, ta theo ngươi. Ba tháng sau... đợi tới lúc đó hẵng tính!

Bóng hình xinh đẹp tựa tiên nữ kia biến mất vào trong huyết phiên.

Thẩm Tịnh Tâm là một kỳ nữ có phong hoa tuyệt thế cỡ nào, có vô số tu sĩ xem nàng như tiên, khao khát được theo sát bên cạnh. Nhưng giờ phút này, nàng lại giao tính mạng cho hắn, sự tín nhiệm đó đã kéo mối quan hệ của hai người lại gần nhau trong chớp mắt, đồng thời cũng đẩy áp lực sang cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất lẩm bẩm:

- Thẩm Tịnh Tâm... quả thật là không khiến người bớt lo chút nào.

Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, thoát ra khỏi khí chất tiên linh và sức hấp dẫn nhân cách đáng chết kia của Thẩm Tịnh Tâm, hắn đã nhìn thấy một mặt khác của nàng.

Giao tiếp với nàng tuyệt đối là một chuyện cần phải hết sức cẩn thận.

Trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi, nàng không chỉ một lần thăm dò bản tâm của Lý Duy Nhất, từng bước bóc kén rút tơ, muốn nhìn thấu con người hắn.

Cũng giống như khi nàng nhắc về Bán Tiên Ngọc Đế, Vong Giả U Cảnh, Hắc Ám Chân Linh, thật ra nàng đang cố tình dẫn dắt Lý Duy Nhất hướng theo cảm xúc bi quan, luôn quan sát biểu cảm nhỏ nhất của hắn. Rõ ràng là muốn biết thái độ của hắn có dao động khi phải đối mặt với nghịch cảnh hay không.

Việc Thẩm Tịnh Tâm dám bước vào màn đen Linh Giới trong huyết phiên, có liên quan chặt chẽ với khi nãy nàng nhiều lần thăm dò nhân cách và tâm tính của Lý Duy Nhất.

Giờ phút này.

Nàng cho Lý Duy Nhất tự chọn đường đi trong ba tháng tiếp theo lại là một bài toán hóc búa khác.

Nếu muốn phục kích kẻ địch thì không thể triệt để cắt đuôi bọn chúng.

Một đường đi về hướng nam, rất dễ bị kẻ địch nhìn thấu tuyến đường. Với thân phận của Từ Sách, hắn hoàn toàn có thể mời Quỷ Vương và Thi Vương trong Vong Giả U Cảnh đi chặn giết ở phía trước.

Tứ Phượng từ trên đỉnh cột đá bay xuống, bẩm báo:

- Lý lão đại, đuổi theo tới rồi! Bọn chúng làm cách nào đuổi theo được vậy?

Lý Duy Nhất nói:

- Ai mà biết được chứ? Nói không chừng cũng nuôi dưỡng một con Huyết Tri Thiền, hấp thu được máu vương vãi trên mặt đất lúc tiên tử bị thương cũng nên.

Lý Duy Nhất cầm huyết phiên, lao đi như tia chớp, biến mất trong màn đêm thăm thẳm.

Một ngày sau.

Lý Duy Nhất cố ý để lại một chút dấu vết trên đường. Sau khi đi khá xa, hắn tìm thấy một ngôi nhà xập xệ trong một ngôi làng quỷ bỏ hoang không biết từ bao nhiêu năm trước.

Hắn dệt ra Thời Gian Chi Kiển, chuẩn bị vừa tu luyện, vừa chờ đám truy binh ở phía sau chạy đến.

Lý Duy Nhất thả Lưu Ly Trản ra, để nó lơ lửng trước ngực. Lập tức, Phật Quang Lưu Ly tràn ngập trong kén, hoàn toàn bao bọc lấy cơ thể hắn.

Bên trong Lưu Ly Trản, ngoại trừ bấc đèn xá lợi, còn có thêm từng mảnh vụn đan dược màu vàng chỉ nhỏ bằng hạt gạo.

Lý Duy Nhất lấy ra một mảnh, kẹp giữa các ngón tay.

Hào quang màu vàng mà mảnh vụn đan dược tỏa ra sáng chói đến cực điểm. Dù chỉ to bằng một hạt gạo, nhưng lại nặng tới bảy, tám cân.

Khi xưa ở Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, có mười ba chiếc vò đàn cao mười trượng vây quanh Thanh Vân Lô. Mười vạn năm qua, mười ba chiếc vò vẫn luôn hấp thu dòng ánh sáng dạng lỏng màu vàng tỏa ra từ Thanh Vân Lô, không biết đang thai nghén thứ gì.

Nhờ sự chỉ dẫn của đăng linh trong Tàn Đăng trên người Tả Khâu Hồng Đình, Lý Duy Nhất đã thu một trong những chiếc vò có khả năng chứa thứ đó.

Hắn vẫn luôn không dám mở ra, sợ thả ra thứ hung tà quỷ dị nào đó.

Mãi cho đến sau này, khi gặp được đám cường giả thế hệ trước Sát Địa Hoàng, hắn mới nhờ bọn họ hỗ trợ nghiên cứu và xem xét.

Lúc đó Sát Địa Hoàng cười gian nói:

- Chẳng có gì quỷ dị cả, chỉ là một viên đan dược luyện hỏng thôi. So với thành đan, sức mạnh chỉ còn lại một phần mười.

Thấy mặt Lý Duy Nhất lộ vẻ thất vọng, hắn bèn bổ sung:

- Nếu không luyện hỏng thì chính là thành đan. Nhưng đan linh được dưỡng mười vạn năm có sức mạnh vô cùng cường đại, ngươi chịu nổi không?

- Tuy là phế đan, nhưng đủ để ngươi tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên đến cấp độ cực cao. Dựa theo lời ngươi kể, đây hẳn là mười ba viên Đế Đan tu luyện Kim Thánh Cốt do một vị Tiên nào đó luyện chế, vốn không phải chuẩn bị cho tiểu gia hỏa nhà ngươi dùng.

- Sau khi đạt tới Bỉ Ngạn cảnh, ngươi có thể tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai, rồi hãy xé bỏ huyết phù trên miệng vò. Dù sao cũng là tàn đan, pháp tắc và kinh văn trong đan dược rất dễ tiêu tán.

Trong đầu Lý Duy Nhất hiện lên một vài lời nói của Sát Địa Hoàng lúc trước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters