Hắn thầm suy nghĩ, cảm thấy trong chiếc vò mà Hồng Đình cất đi rất có thể là một viên thành đan. Bởi vậy, chỉ cần xé bỏ huyết phù trên miệng vò, hé ra một khe hở là có thể hấp thu kim hà đan khí để rèn luyện kim cốt.
Lý Duy Nhất đã xé bỏ toàn bộ huyết phù trên chiếc vò trong thời gian bế quan tu luyện lúc tổ chức Đại hội Quang Minh Tinh Thần.
Ngay khoảnh khắc hắn gỡ bỏ, đan dược bên trong liền vỡ vụn, chỉ còn lại một đống mảnh vụn đan dược màu vàng.
Hắn cất giữ chúng trong Lưu Ly Trản, chính là lo sợ sức mạnh trong mảnh vụn đan dược bị xói mòn.
- Chỉ một mảnh vụn nhỏ nhoi này mà cảm giác vượt xa Linh Đan cực phẩm Vạn Tắc Đan lúc trước. Chẳng lẽ mảnh vụn phế đan của Đế Đan có thể sánh ngang với Linh Đan quân phẩm sao?
Bốn phẩm cấp của Linh Đan xếp trên cực phẩm lần lượt là: quân phẩm, vương phẩm, thánh phẩm, đế phẩm.
Đối với tu giả mới bước vào Siêu Nhiên, Linh Đan thượng phẩm vẫn còn có giá trị, Linh Đan cực phẩm có thể xem là vật quý trọng, còn Linh Đan quân phẩm là bảo vật đáng giá để liều mạng.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Muốn vượt qua đại cảnh giới, đối mặt trực diện với cường giả cấp truyền kỳ như Thi Nhiêu, Thẩm Tịnh Tâm, thì nhục thân và niệm lực phải đuổi kịp.
Sau khi điều tức xong, Lý Duy Nhất thu mảnh vụn đan dược trong tay vào Thần Khuyết, để nó rơi xuống thập tuyền, dòng tuyền nhãn pháp lực dạng lỏng.
- Rào!
Cả ao pháp lực dạng lỏng lập tức hóa thành màu vàng.
Nếu có người đứng bên cạnh sẽ thấy vị trí Thần Khuyết của hắn tỏa ra một vầng hào quang màu vàng, giống như cổ đăng được bao bọc dưới lớp da.
Cùng với việc hắn vận chuyển pháp lực dạng lỏng màu vàng đi khắp toàn thân dọc theo ngân mạch và huyền mạch.
Dần dần, hai trăm lẻ sáu khúc xương khắp cơ thể tỏa ra một tầng hào quang màu vàng, phun trào qua các lỗ chân lông.
Bên trong xương cốt, pháp tắc không ngừng sinh ra.
Kinh văn nhanh chóng tăng nhiều.
Trong quá trình này, Lý Duy Nhất nâng Kim Cách Kinh, tĩnh tâm nội thị quan sát ngộ đạo, hiểu rõ quy luật và kinh văn mới sinh ra bên trong kim cốt, phân tích từng cái.
Pháp tắc và kinh văn của Bỉ Ngạn Thiên Đan trong Thần Khuyết không có nhiều biến hóa.
Đan dược luyện chế trong Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa chỉ có tác dụng cho việc tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên.
...
Ba tháng trôi qua như bay.
Lý Duy Nhất vừa đi đường, vừa nhờ vào Thời Gian Chi Kiển để tu hành, có Vô Thường Y trợ giúp, hắn luôn có thể bỏ xa kẻ thù phía sau. Trong thời gian này, hắn chỉ tiếp xúc một lần với Lục Dực Cương Vương Tương Hư Trầm cách nhau vài dặm, giao đấu hai chiêu qua không trung.
Đối phương dùng thủ đoạn cao minh, lén lút tiếp cận từ dưới lòng đất.
Chỉ có thể nói là có kinh ngạc nhưng không nguy hiểm.
Lý Duy Nhất nhẩm tính, dùng Thời Gian Chi Kiển, trong ba tháng qua hắn đã tu luyện khoảng hai năm rưỡi, thời gian còn lại đều là đi đường.
Mảnh vụn đan dược kia đã gần như được hấp thu hoàn toàn.
Kinh văn trong kim cốt từ một ngàn bốn trăm vạn đã tăng lên hơn hai ngàn vạn.
Pháp tắc kim cốt cũng đạt tới mười lăm vạn.
Khi số lượng kinh văn vượt qua hai ngàn vạn, pháp tắc vượt qua mười vạn, cơ thể hắn lần lượt lột xác một lần, sức mạnh và độ cứng của nhục thân có sự tiến bộ rõ rệt.
Dựa theo tính toán, Kim Thánh Cốt Thiên tứ giai đạt đến cảnh giới đại thành cần năm ngàn vạn kinh văn và trăm vạn pháp tắc, trước khi đại thành, nhục thân của Lý Duy Nhất có thể tăng lên mười một hoặc mười hai lần nữa.
Sau khi đại thành, chỉ bằng vào lực lượng nhục thân, hắn có thể chiến đấu trực diện với cường giả Bỉ Ngạn cảnh tứ trọng Tiểu Thánh Sơn.
Thực tế, Lý Duy Nhất chủ tu võ đạo và niệm lực, nhục thân căn bản không cần đến tứ trọng đại thành, sức chiến đấu tổng thể cũng có thể sánh ngang với cấp độ của Thánh.
Hiện tại, Lý Duy Nhất còn chưa cảm nhận được dấu hiệu bị thời gian phản phệ, với tốc độ tăng trưởng hiện tại, ngày đó sẽ không còn xa.
Một ngọn núi hoang vu cao ngất, thân núi vượt quá hai vạn thước.
Ở lưng chừng núi là một khu quần thể kiến trúc di tích cổ kính.
Huyết phiên cắm trong đình viện tàn phá, vải phiên đỏ thẫm tung bay trong gió.
- Rào!
Thẩm Tịnh Tâm bước ra từ trong Linh Giới màn đen hỗn độn mơ hồ. Ba tháng trôi qua, nàng dường như đã hoàn thành màn niết bàn thoát thai hoán cốt.
Vẻ ốm yếu xanh xao vì bị thương nặng ngày trước đã biến mất hoàn toàn. Làn da của nàng không chỉ đơn thuần là trắng trẻo, mà còn thoáng lộ ra một tầng xúc cảm sinh động như ngọc như sứ.
Đến lúc này, Lý Duy Nhất mới phát hiện ra, trạng thái đỉnh phong của nàng khác xa so với tưởng tượng của hắn. Nàng chỉ ung dung đứng trong sân, mà tựa như đã hóa thành trung tâm của vũ trụ, lại như tiên linh hòa mình vào các pháp tắc xung quanh.
Lý Duy Nhất dùng ánh mắt tán thưởng nhìn về phía kỳ nữ tử khiến cho U Cảnh xung quanh trở nên tĩnh lặng an lành, lên tiếng:
- Ta cảm thấy, ta vẫn nên gọi ngươi là tiên tử thì hơn! Thẩm cô nương sau khi lành bệnh quả thực rất khác biệt, từ mỹ nhân khuynh thành chốn nhân gian, biến thành trích tiên trên mây. Chẳng trách một thiên tài tuyệt thế như Cảnh Huyền lại si mê ngươi đến mức phát cuồng..
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Cảnh Huyền? Duy Nhất, ngươi hiểu lầm hắn rồi! Tuy rằng tuổi ta nhỏ hơn hắn một chút, nhưng tỷ tỷ của ta là Thẩm Tịnh Di, cũng chính là đương kim Đế Hậu của Ngọc Hoành Tiên Triều, lại lớn hơn ta một ngàn bốn trăm tuổi, tỷ ấy là mẫu thân của hắn.
- Vậy là tiểu di nương?
Lý Duy Nhất dở khóc dở cười, có thể tưởng tượng ra viễn cảnh Ngọc Cảnh Huyền gọi Thẩm Tịnh Tâm như vậy khi các cao thủ trong thiên hạ tụ tập đông đủ.
Thẩm Tịnh Tâm nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đứng dưới huyết phiên, ánh mắt khép mở như có ánh sao chiếu ra:
- Về tình thân thế tục thì là như vậy. Duy Nhất có biết ba tháng qua, sự thay đổi trên người ngươi càng lớn hơn không? Ngươi nói ta biến thành trích tiên trên mây, nhưng chính ngươi dường như chưa từng ý thức được bản thân cũng có sức hấp dẫn chí mạng đối với nữ tử.
- Có hả?
Lý Duy Nhất hoàn toàn không hay biết, nhún vai cười nói:
- Lời nói của tiên tử sắc bén lắm, xin đừng lại đào hố cho ta nữa, ta là người không chịu nổi lời khen đâu.
Vẻ mặt Thẩm Tịnh Tâm nghiêm trang:
- Đối mặt với ba vị Diêm La Vương, đệ nhất Thánh Mục Vương, Tương Hư Trầm, tôn tử Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo, thậm chí còn có Cổ Cương tóc xám tu vi cao đến mức không biết được. Đội hình truy sát như thế, ngươi lại có thể thong dong tự tại, điềm nhiên thoải mái, trêu đùa bọn họ trong lòng bàn tay. Cho dù ngươi có bảo vật trong người, lẽ nào người khác không có sao? Những kẻ truy đuổi đó, không có ai là kẻ đơn giản.
- Bảo vật chỉ là hỗ trợ, quan trọng hơn là ngươi phải dùng tâm trí phi phàm để bày mưu tính kế, luôn có thể dẫn dụ bọn họ, mà bản thân lại vẫn có thể thoát thân.
- Bản lĩnh này, tâm cảnh này, người thường sao mà có được? Trong thế hệ chúng ta, bao gồm cả ta, không một ai làm được, ngoại trừ ngươi.
- Còn về sự thay đổi ngoại hình trong ba tháng qua cũng vô cùng rõ rệt. Trong mắt ẩn chứa lưu ly, thâm thúy khó dò, kim cốt và sự sắc bén đều đang tích tụ, tựa như một thanh kiếm sắc bén sắp ra khỏi vỏ...
Lý Duy Nhất vội vàng xua tay:
- Đừng nói nữa, ta sắp bay lên trời để tranh sáng với vì sao rồi. Tiên tử có biết lời nói của ngươi còn sắc bén hơn kiếm không, ta hơi sợ rồi đấy!
Thẩm Tịnh Tâm nhìn về phía dưới núi:
- Kẻ thù sắp đến rồi! Hiện tại chúng ta đang ở vị trí nào?
Lý Duy Nhất biết rõ, cho dù Lăng Phá Thiên thực sự gặp bất trắc, rơi vào tay kẻ địch, cách cứu viện tốt nhất là dùng con tin để trao đổi con tin, chứ không phải quay lại giải cứu:
- Nếu vài lần đi vòng không bị nhầm hướng, chúng ta hẳn là đã đi sâu vào U Cảnh, tiến về phía nam của Doanh Châu gần trăm vạn dặm rồi.
Thẩm Tịnh Tâm lẩm bẩm:
- Đây là sắp đến Vô Thanh Quỷ Vực rồi!
Nàng tò mò hỏi tiếp:
- Tại sao Duy Nhất chắc chắn rằng sự lựa chọn của ta nhất định là vượt qua U Cảnh?
Lý Duy Nhất đáp:
- Tiên tử nói mình đã chuẩn bị tinh thần dưỡng thương một năm, điều này làm lộ suy nghĩ trong lòng ngươi. Một năm sau, các thế hệ trẻ của Phật Bộ chắc chắn đã đến Bách Cảnh Sinh Vực, ngươi cần gì phải đuổi theo nữa? Chắc chắn là ngươi chuẩn bị vượt qua U Cảnh để đuổi theo bọn họ.
Lý Duy Nhất nhìn về phía kim văn bay đầy trời ở đằng xa, lại nói:
- Xin tiên tử hãy ẩn nấp trước! Ba tháng nay bọn họ chỉ phát hiện ra tung tích của ta, nhất định sẽ nghĩ rằng ta và ngươi đã đi hai đường. Có đánh chết bọn họ cũng không tin một cường giả như ngươi lại vào trong Túi Càn Khôn hoặc Linh Giới màn đen của người khác.
Thẩm Tịnh Tâm nói:
- Cũng được, hôm nay Tịnh Tâm sẽ nghe theo sự sai bảo của Bát Phật Gia, đánh theo chiến pháp của ngươi.
Nàng nói xong thì biến mất trong quần thể kiến trúc tan hoang xung quanh, khí tức hoàn toàn biến mất.
Lại dùng cách xưng hô cũ!
Lý Duy Nhất coi như đã nhìn ra, vị Tịnh Tâm Tiên Tử này không chỉ là người thích bắt bẻ, mà còn tính toán chi li, trong xương tủy luôn ẩn chứa lòng hiếu thắng.
Nếu nàng thực sự chỉ là một Phật tu tâm cảnh bình hòa, ngũ uẩn giai không, thì sao kiếm pháp có thể siêu tuyệt đến thế?
Sóng âm của Lục Dực Cương Vương hóa thành cơn cuồng phong sặc mùi máu tanh, cuồn cuộn thổi về phía huyết phiên và Lý Duy Nhất trong sân ở lưng chừng núi:
- Chủ nhân của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, lần này sao ngươi không trốn nữa?
Bức tường đá lớn nổ tung, từng tảng đá bay sượt qua quanh người Lý Duy Nhất.