Giọng nói già nua của Thanh Từ vang lên bên tai Lý Duy Nhất:
- Giữ lại chiêu đạo thuật đó của ngươi đi! Dùng ở chỗ lão phu chỉ là phí phạm.
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên.
Lý Duy Nhất nhìn qua khóe mắt, trên bãi cỏ, đã có thể nhìn thấy hai chân và bộ trường bào màu xám trắng của Thanh Từ đang từng bước đi tới. Trên bãi cỏ, từng tấc kết lại một lớp sương lạnh màu trắng.
Trong đầu hắn có vô vàn suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua, nghĩ cách ứng phó.
Kẻ địch đã biết bọn họ sẽ vượt qua Vong Giả U Cảnh, đuổi theo từ phía sau, không tìm thấy bóng dáng họ thì tự nhiên sẽ tiến về Thái Âm Nam Giáo để hưng sư vấn tội.
Muốn tính toán ra phương vị đại khái của ba người tiến vào Bách Cảnh Sinh Vực không phải chuyện khó khăn gì.
Cộng thêm việc Thanh Từ có thể cảm ứng được vị trí của Thanh Tử Khâm, hiện thân chặn đường cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Lý Duy Nhất không biết tình huống của Thẩm Tịnh Tâm lúc này, nhưng đối diện với tồn tại đẳng cấp Trữ Thiên Tử, e là cũng không khá hơn hắn bao nhiêu.
Ở một phía khác, tiếng cãi vã vang lên.
- Thả bọn họ đi, ta đi về cùng người.
- Không bàn điều kiện, chuyện này ngươi nói cũng vô dụng. Hai người bọn họ là truyền nhân Tổ Miếu, đưa bọn họ về Thái Âm Giới đủ để đổi cho ngươi một tiền đồ huy hoàng.
- Bọn họ là vì ta mới bị người tìm tới. Nếu bọn họ chết vì vậy, ta nhất định sẽ ân hận mà chết theo, ta nói được làm được.
Ánh mắt Thanh Từ trở nên khó dò, trầm mặc một lát rồi nói:
- Được, Lý Duy Nhất thì lão phu có thể tha cho hắn thêm một lần, nhưng truyền nhân Mạn Đồ La Điện Cung phải bị đưa về Thái Âm Giới. Chỉ có dùng mạng của nàng mới có thể giữ được mạng của ngươi.
- Không được...
Thanh Tử Khâm còn muốn nói thêm gì đó, bị Thanh Từ chỉ một ngón tay điểm vào mi tâm, bị phong ấn cứng đờ tại chỗ.
Ánh mắt nàng cấp bách, nhưng không thốt lên được lời nào.
Thanh Tử Khâm không thích Thẩm Tịnh Tâm, thậm chí có chút ganh tị, nhưng lại biết rõ, nếu Thẩm Tịnh Tâm hôm nay bị thái gia gia đưa về Thái Âm Giới, Lý Duy Nhất và thái gia gia sẽ thành tử địch, không có bất kỳ khả năng hòa hoãn nào.
Áp lực trên người Lý Duy Nhất nhẹ đi, kinh văn trên thân thể đã biến mất. Hắn từ dưới hố lớn đứng dậy, nhìn về phía Thanh Từ cách đó mấy chục bước.
Thanh Từ xoay người lại, lạnh lẽo nhìn hắn một cái, hỏi:
- Trở về rồi?
Trong đầu Lý Duy Nhất đã định sẵn kế sách, buông lỏng nắm đấm, từng bước đi ra khỏi hố lớn, thoải mái cười một tiếng:
- Hóa ra là Thanh Từ tiền bối, đúng là sợ bóng sợ gió. Sau khi tu luyện Kim Thánh Cốt Thiên, tu vi của tiền bối càng cao thâm!
Thanh Từ dĩ nhiên là tu luyện được Kim Thánh Cốt Thiên từ chỗ Thanh Tử Khâm.
Nhưng Lý Duy Nhất chỉ đưa cho Thanh Tử Khâm pháp môn tu luyện năm giai đầu, lúc này nhắc tới Kim Thánh Cốt Thiên chính là đang làm gia tăng thêm lợi thế đàm phán của mình.
Thanh Từ trầm giọng chất vấn, sóng âm tựa lôi điện, sát khí trong ánh mắt dày đặc:
- Nha đầu này vì ngươi mà dấn thân đến Doanh Tây, thậm chí phản giáo. Lúc này để cứu ngươi, không tiếc dùng tính mạng của mình uy hiếp lão phu. Lý Duy Nhất, tinh thần gánh vác trách nhiệm của ngươi ở đâu rồi?
Lý Duy Nhất đã không còn là võ tu Trường Sinh cảnh ngày xưa, chống đỡ được ý niệm tinh thần ẩn chứa trong giọng điệu của Trữ Thiên Tử đè ép, không kiêu ngạo không tự ti, giọng nói vang dội có lực:
- Xin thứ lỗi cho vãn bối muốn đính chính hai sai lầm lớn của tiền bối trước.
Hắn tiếp tục:
- Thứ nhất, Tử Khâm chưa từng phản giáo, mà là bị Siêu Nhiên của Thái Âm Nam Giáo phản bội, bị Thái Âm Tây Giáo phục kích, bị tu giả của Doanh Đông chặn giết, toàn bộ đều là vì muốn cướp lấy Minh Linh Cổ Thụ trên người nàng. Nếu tiền bối nghe lời kẻ khác nói, thì chính là đã rơi vào mưu tính của kẻ khác.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Thứ hai, không phải Tử Khâm cứu chúng ta, mà là nàng đang cứu ngài. Nàng không hy vọng ngài bị người của Thái Âm Giáo và Doanh Đông tính kế, lưu lạc thành tiên phong đối phó hai Tổ Miếu.
Thanh Từ cười gằn, không khí chợt trở nên lạnh lẽo:
- Lại dùng chiêu này sao?
Lý Duy Nhất đáp:
- Đây là sự thật.
Hắn nói tiếp:
- Nếu Thẩm Tịnh Tâm chết, Mạn Đồ La Điện Cung nhất định sẽ báo thù...
Tuy Thanh Từ tà khí lẫm liệt, nhưng có trí tuệ phi phàm, ngắt ngang lời hắn:
- Thứ nhất, không người nào biết nàng chết trong tay ai. Thứ hai, đã là đối địch thì còn sợ Tổ Miếu báo thù sao? Thứ ba, tinh thần gánh vác trách nhiệm của ngươi đều dồn hết lên người nàng à? Vì Tử Khâm, nàng hôm nay phải chết, cho dù ngươi oán trách lão phu thì lão phu cũng chấp nhận. Mọi người vì chủ của mình, sống chết do mệnh. Lý Duy Nhất, cho dù ngươi có dẻo mồm dẻo miệng, hôm nay cũng đừng hòng thay đổi quyết định của lão phu.
Lý Duy Nhất quả thực có chút hết cách với Thanh Từ. Lão thất phu này vừa thối vừa cứng, lại điên lại khùng, tàn nhẫn tà dị, hơn nữa, hoàn toàn là một kẻ đi tay trắng không sợ mất gì, ngoại trừ Thanh Tử Khâm, hoàn toàn không có nhược điểm nào để nắm thóp Thanh Từ.
Trong trạng thái lý trí của Thanh Từ thì càng già dặn nhiều mưu mô.
Thanh Từ chuyển hướng câu chuyện, lại nói:
- Lão phu quyết định trực tiếp giết nàng là vì tốt cho nàng. Ngươi còn nói đỡ cho nàng, chọc giận ta thì chỉ làm hại nàng thôi.
Lý Duy Nhất liếc nhìn về phía Thẩm Tịnh Tâm ở đằng xa, nàng vẫn có thể duy trì tư thế chống kiếm đứng vững trước sự trấn áp bằng kinh văn của Thanh Từ.
Hắn chịu đựng áp lực, lại lần nữa khuyên nhủ:
- Thái Âm Giáo, Doanh Đông, Hắc Ám Chân Linh bề ngoài như đang kết minh, nhưng thật ra là lợi dụng lẫn nhau.
- Vì sao Doanh Đông và Hắc Ám Chân Linh đều chỉ phái ra cường giả thế hệ trẻ đối phó với Thẩm Tịnh Tâm, mà không xuất động cường giả thế hệ trước?
- Bởi vì, thế hệ trẻ giao phong là cuộc chiến trước khi đánh thật, một khi cường giả thế hệ trước ra tay thì chính là quyết chiến.
Thanh Từ nảy sinh vài phần hứng thú, chưa từng nghe qua lời lẽ thế này, bèn hỏi:
- Cuộc chiến trước khi đánh thật?
Lý Duy Nhất nói:
- Theo vãn bối thấy, thiên địa là một cái cân lớn. Chính là vì các phe cân bằng, mỗi một thế lực đều đang kiêng dè và kìm hãm lẫn nhau, cho nên mới hình thành cách cục thế giới hiện tại.
- Dưới tình huống không nắm chắc phần thắng, dễ dàng phá vỡ cân bằng, phát động quyết chiến, một khi thất bại sẽ phải trả cái giá cực kỳ thảm liệt. Hơn nữa, không có đường lui.
- Cho nên, phía nam Doanh Châu có Trường Sinh tranh độ, đây là cuộc chiến ngừng chiến trong nội bộ Nhân tộc. Vì Nhân tộc phải đối mặt với uy hiếp của Vong Giả U Cảnh, nên buộc phải ngừng chiến, cho nên võ tu Trường Sinh cảnh mới phát huy ra được giá trị.
- Giao phong dưới Thánh cảnh đã được các đại thế lực mặc định coi là cuộc chiến trước khi quyết chiến. Vì không ai dám dễ dàng quyết chiến, cho nên tu giả dưới Thánh cảnh mới có giá trị.
- Kẻ nào có thể thắng lợi trong cuộc chiến này, kẻ đó liền có thể đạt được ưu thế lớn nhất trong quyết chiến.
- Vài năm trước, ở Quang Minh Tinh Thần Đại Hội, thế hệ trẻ như Chân Linh Vương, Thi Nhiêu, Bạch Dạ Thanh Liên của tam giáo vì thua vào tay Doanh Tây Phật Môn, dẫn đến việc khi quyết chiến thì rơi vào hoàn cảnh cực kỳ bị động, thế hệ trước tử thương vô số, ngay cả Cương Tổ cũng bị trấn áp. Đây chính là cái giá của việc thua trận trước quyết chiến!
- Nếu lúc đó thế hệ trẻ của tam giáo giành chiến thắng, không dám nói là có thể thay đổi kết cục sau cùng, nhưng ít nhất thế hệ trước sẽ không đến mức bị động như vậy, có thể dư sức chống đỡ hơn.
- Bây giờ Thanh Từ tiền bối can dự vào cuộc chiến này, không nói chắc chắn sẽ sớm thúc đẩy quyết chiến Doanh Tây Phật Môn tiêu diệt Thái Âm Giới, nhưng vẫn có khả năng này chứ?
- Một khi xảy ra thật, Thái Âm Nam Giáo đã chuẩn bị tốt tâm lý quyết chiến chưa?
- Doanh Tây Phật Môn muốn tiêu diệt lần lượt các ngươi, muốn mượn một trận chiến mang đến sĩ khí cho Sinh Cảnh trong thiên hạ. Cái chết của Thẩm Tịnh Tâm chính là cái cớ tốt nhất để quy tụ lòng người.
- Còn về Doanh Đông và Hắc Ám Chân Linh, e rằng rất vui lòng nhìn thấy các ngươi đánh nhau đến mức ngươi sống ta chết trước.
Thẩm Tịnh Tâm đang bị định trụ lộ ra vẻ mặt suy tư.
Nếu giả thiết cuộc chiến trước khi quyết chiến mà Lý Duy Nhất nói được thành lập, chỉ cần bọn họ có thể đánh tan những Hắc Ám Chân Linh do Chân Linh Vương cầm đầu giáng lâm trước, vậy thì nhân vật thế hệ trước của Hắc Ám Chân Linh có lẽ bị ép phải sớm nhập cuộc.
Hoặc là, họ đành phải từ bỏ lợi ích hiện có, tạm thời rút khỏi Doanh Châu.
Cùng chung một đạo lý, nếu Doanh Tây Phật Môn thảm bại ở phía nam Doanh Châu, A Di Đà Phật sẽ bị ép phải bước ra khỏi Doanh Tây, quyết chiến cùng Bán Tiên Ngọc Đế, tương đương với việc thua luôn cả lợi thế tâm lý và địa lợi trước. Hơn nữa, còn có thể bị kẻ khác lợi dụng cơ hội để tập kích Doanh Tây.
Cuộc quyết đấu ở mỗi cảnh giới đều đang ảnh hưởng đến đại cục thiên hạ ở những mức độ khác nhau.
Tu vi càng cao, ảnh hưởng càng lớn.
Tuy nhiên, theo góc nhìn của Thẩm Tịnh Tâm, trận chiến trước cuộc quyết chiến này cho dù có tồn tại, cũng không chỉ giới hạn ở dưới Thánh cảnh. Còn về việc giới hạn và điểm mấu chốt đó nằm ở đâu, chỉ khi thật sự chạm đến, khơi dậy quyết chiến thì mới có thể đúc kết lại sau trận chiến.
Sát khí trong mắt Thanh Từ tiêu tan đi vài phần, hỏi:
- Cứ theo lời ngươi nói thì không ai có thể động vào nàng được à?
Lý Duy Nhất đáp:
- Không phải không thể động.
Lý Duy Nhất lắc đầu:
- Mà là cho dù có muốn động, cũng nên là Doanh Đông và Hắc Ám Chân Linh lớn mạnh hơn ra tay. Bọn họ mới là kẻ làm chủ đạo, nên để bọn họ đứng trước cản đường, chống chọi với sóng gió hung hiểm nhất.
Hắn bổ sung:
- Thái Âm Giáo suy cho cùng cũng phải nhìn sắc mặt Vong Giả U Cảnh. Theo ta được biết, trong nội bộ Vong Giả U Cảnh cũng là một mớ lộn xộn, bọn chúng cực kỳ căm thù Bán Tiên Ngọc Đế và Hắc Ám Chân Linh.
Thấy nội tâm Thanh Từ đã bị lay động, bắt đầu chìm vào suy tư, Lý Duy Nhất rốt cuộc tung ra ván bài lớn nhất, truyền âm nói:
- Phật Bộ thế hệ trẻ đến Bách Cảnh Sinh Vực lần này, chuyện quan trọng nhất chính là bình định nội loạn Ma Quốc. Vãn bối quyết định nhờ vào thế lực của Doanh Tây Phật Môn và Lăng Tiêu Cung để đưa Tử Khâm lên làm chủ nhân tương lai của Ma Quốc. Nếu tiền bối giết Thẩm Tịnh Tâm, chuyện này sẽ không dễ xử lý nữa!
Thanh Từ lắp bắp:
- Bình định nội loạn Ma Quốc, chỉ dựa vào mấy người... Đợi đã, ngươi nói cái gì?
Thanh Từ sững sờ, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất.
Hắn chỉ cảm thấy tiểu tử này vì muốn cứu Thẩm Tịnh Tâm mà lời nhảm nhí hay mạnh miệng gì cũng dám nói ra.
Cho dù hắn có là Trữ Thiên Tử, thì cũng chưa bao giờ nổi lên ý nghĩ này, hoàn toàn vượt ngoài tưởng tượng của hắn.
Lý Duy Nhất nói:
- Tử Khâm có thiên phú xuất chúng, lại có được huyết mạch chính thống của Ma Hoàng, dựa vào đâu mà không thể làm Nữ Hoàng tương lai của Ma Quốc? Tiền bối muốn báo thù Ma Quốc, xả hận trong lòng, làm kiểu này chẳng phải càng khiến người ta hả giận hơn là lạm sát kẻ vô tội sao?
Thanh Từ cười phá lên, chỉ cảm thấy Lý Duy Nhất thật ấu trĩ, không biết trời cao đất dày:
- Thứ nhất, ở trong Doanh Tây Phật Môn, ngươi có quyền nói chuyện đến mức đó không? Thứ hai, ngươi ở trong Lăng Tiêu Cung là cái thá gì? Hiện tại Lăng Tiêu Cung đang ủng hộ Thường Vương Quốc.
Trong mắt người ngoài, núi dựa lớn nhất của Lý Duy Nhất tại Lăng Tiêu Cung chính là Ngọc Dao Tử, hắn là truyền nhân Đạo Pháp của Ngọc Dao Tử.
Nhưng nhân vật số một chân chính của Lăng Tiêu Cung lại là Thiền Hải Quan Vụ.
Lý Duy Nhất thấy Thanh Từ đang suy tính, liền biết lão gia hỏa to gan lớn mật này đã động ý niệm, thế là rèn sắt khi còn nóng:
- Trước hết, thân phận chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư của ta, và núi dựa là chủ nhân Chiến Hạm Thanh Đồng đã đủ để Thiền Hải Quan Vụ coi trọng ý kiến của ta rất nhiều.
Hắn nói tiếp:
- Thứ hai, muốn đoạt được tiếng nói ở Doanh Tây Phật Môn rất dễ. Chỉ cần ta đánh bại Chân Linh Vương và Thi Nhiêu, tự nhiên giống như mặt trời ban trưa, trở thành nhân vật lãnh tụ của Phật Bộ thế hệ trẻ.
Thanh Từ nói:
- Ngồi xuống trước đã.
Thanh Từ đã hoàn toàn khôi phục bộ dáng nho nhã, kéo Lý Duy Nhất ngồi xuống bãi cỏ, nghiêm túc nói:
- Lão phu không nghi ngờ quyết tâm của ngươi, cũng không hoài nghi sức ảnh hưởng của chủ nhân Đạo Tổ Thái Cực Ngư như ngươi. Nhưng có ai sẽ đồng ý tôn một yêu nữ Thái Âm Giáo làm Sinh Cảnh Chi Chủ và vua của một quốc? Chỉ e sẽ bị người người kêu đánh, kế hoạch của ngươi còn chưa thực thi liền chết non từ trong trứng rồi.
Lý Duy Nhất kinh ngạc thốt lên:
- Yêu nữ Thái Âm Giáo?
- Tử Khâm là Tiêu Linh của Động Khư Doanh ta, là Thiếu Dương Vệ của Thiếu Dương Ti, là Tiêu Tôn Trang Sư Nghiêm phái nàng lẻn vào trong nội bộ Thái Âm Giáo, lập được công lao lớn cho Nhân tộc. Chân truyền Sở Ngự Thiên của Thái Âm Nam Giáo, tôn tử của Giáo Chủ Thái Âm Tây Giáo là Từ Sách, tất cả đều chết trong tay nàng.
Thanh Tử Khâm nhìn một già một trẻ truyền âm trao đổi, vậy mà lại ngồi cùng với nhau, giống như đang tính toán âm mưu gì đó, lập tức trong lòng nghi hoặc vô cùng.
Ánh mắt Thanh Từ thâm thúy nội liễm:
- Muốn làm được chuyện này cũng không dễ dàng gì... Năm đó lão phu thu đi bảo khố Tông Nhân Phủ của Ma Quốc, sau này trong lúc sắp xếp đã phát hiện ra một bí mật có liên quan tới Ác Đà Linh. Pháp khí chí thượng này có tác dụng lớn khác.