Thanh Từ chợt giáng lâm

Cổ Nam Sơn Mạch dưới chân ba người là nơi bắt nguồn của Nguyệt Lượng Hà.

Nguyệt Lượng Hà xuyên qua thảo nguyên, chảy dọc theo hướng đông, vượt qua mười lăm châu phủ, uốn lượn khúc khuỷu hơn ba vạn dặm, cuối cùng đổ vào Tông Thánh Học Hải.

Sơn mạch dưới chân là một ranh giới sinh tử.

Phía sau lưng, vẫn còn có thể nhìn thấy sự tăm tối của Vong Giả U Cảnh.

Thẩm Tịnh Tâm cất lời:

- Đa tạ Bát Phật Gia cho mượn bảo y giúp đỡ.

Thẩm Tịnh Tâm cởi Vô Thường Y màu đen ra, xếp lại gọn gàng, trả lại cho Lý Duy Nhất:

- Chậm trễ ở Vong Giả U Cảnh gần một năm, ta đã tính toán qua, nếu mọi chuyện thuận lợi, đại bộ phận cao thủ của Phật Bộ thế hệ trẻ đều đã đi qua Trung Thổ Tẩu Lang, đến khu vực phía bắc Bách Cảnh Sinh Vực. Ta phải đi lên hướng bắc tiếp ứng, xin cáo từ tại đây. Tương lai tu vi có tiến bộ, Tịnh Tâm nhất định sẽ lại đi Vô Thanh Quỷ Vực, hy vọng đến lúc đó có thể mượn bảo y dùng thêm lần nữa.

Thẩm Tịnh Tâm và Thanh Tử Khâm đã tìm được Táng Thần Uyên, nhưng vì tu vi không đủ, không dám xâm nhập, chỉ đào được mấy vạn cân Tiên Nhưỡng ở khu vực bên ngoài.

Chưa tìm được Tiên Nê năm màu.

Mấy vạn cân Tiên Nhưỡng cũng chỉ có giá trị bằng một, hai ngàn viên Linh Tinh hạ phẩm, đối với võ tu Đạo Chủng cảnh và Trường Sinh cảnh cấp thấp thì là tài phú không thể tưởng tượng nổi. Nhưng với Thẩm Tịnh Tâm và Thanh Tử Khâm, chắc chắn là một chuyến đi uổng công.

Tuy nhiên, Thẩm Tịnh Tâm đã sớm có chuẩn bị tâm lý, biết nếu Tiên Nê năm màu dễ đào thì trên thị trường chắc chắn có bán, trực tiếp bỏ tiền ra mua là được, cần gì phải mạo hiểm đích thân đi tới?

Do đó, nàng không những không thất vọng, ngược lại cho rằng, chuyến này có thể tìm được vị trí Táng Thần Uyên đã là một thu hoạch to lớn.

Lý Duy Nhất nói:

- Tiên tử không cần khách sáo! Đến lúc đó, ta đi cùng ngươi.

Lý Duy Nhất cất Vô Thường Y màu đen đi.

Nhờ tám năm bế quan trong Thời Gian Chi Kiển, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng cũng không rảnh rỗi, luân phiên tiến vào Minh Vực của Bàn Trung Giới để tu luyện.

Vì tìm hiểu được từ chỗ Thẩm Tịnh Tâm, pháp tắc Tiên Giải của Doanh Châu đang từng bước buông lỏng, thời gian cực kỳ cấp bách, Lý Duy Nhất cắn răng, lấy mười lăm cây đế dược trồng trong Không Gian Huyết Nê ra, đút cho chúng ăn hết.

Chỉ chừa lại cây đế dược đặc biệt dùng để luyện chế Vạn Tắc Đan mua từ Đệ Cửu Thương Hội.

Lý Duy Nhất đã đưa ra quyết định, dù phải trả giá lớn hơn nữa cũng phải tranh thủ trước đại chiến, bồi dưỡng toàn bộ chúng trưởng thành.

Chính vì vậy, tuy bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều đạt tới nhất trọng sơn đỉnh phong, bản thân Lý Duy Nhất lại đối mặt với áp lực kinh tế cực lớn. Nguồn đế dược chỉ dựa vào từ xưa đến nay thì ôm núi vàng biển bạc cũng không đủ... Huống hồ, hắn còn chưa có núi vàng biển bạc.

Việc khai thác Tiên Nhưỡng và Tiên Nê năm màu, khai khẩn dược điền trong Không Gian Huyết Nê là chuyện buộc phải làm.

Nếu lại có một cây Minh Linh Cổ Thụ...

Đế dược sẽ sinh ra không ngừng.

Lý Duy Nhất đề nghị:

- Nếu tiên tử muốn có đột phá trên Địa Kinh, thực ra có thể suy nghĩ bắt tay vào từ đạo pháp.

Hắn giải thích:

- Khu vực phía nam Doanh Châu ngoại trừ Quang Minh Tinh Thần Thư, còn có ba Tiên Thư. Một trong số đó là Địa Thư, do Tông Thánh tiền bối để lại, lấy ngộ tính của tiên tử, nếu có thể lĩnh ngộ pháp môn trong đó, so sánh đối chiếu với Đại Mạn Đồ La Địa Kinh, chắc chắn sẽ có thu hoạch.

Lý Duy Nhất lấy sáu trang Địa Thư trên người ra, tiện tay đưa cho nàng:

- Sáu trang này có thể tạm cho tiên tử mượn.

Sáu trang Địa Thư gồm Đại Địa Bản Nguyên Tinh Khí Thiên, Phong Thiên, Hỏa Thiên, chắc chắn sẽ có tác dụng lớn với nàng.

Thanh Tử Khâm xinh đẹp đứng thẳng cách đó bảy bước, nàng nhướng mí mắt, không thèm nhìn hai người bọn họ. Cố ý không nhìn, chẳng phải cũng là một cách biểu đạt thái độ và cảm xúc sao?

Các nàng ở chung mấy tháng, không đạt được hiệu quả như Lý Duy Nhất mong muốn.

Từ tâm trạng sốt sắng muốn rời đi của Thẩm Tịnh Tâm liền có thể nhìn ra, cư sĩ vị Phật Môn có tâm cảnh cao thâm này chung sống với Thanh Tử Khâm cũng không hề vui vẻ.

Thẩm Tịnh Tâm hỏi:

- Tịnh Tâm nên cảm tạ Bát Phật Gia thế nào đây?

Thẩm Tịnh Tâm nhận lấy sáu trang Địa Thư, đôi mắt tựa như hai ao linh tuyền, vừa nhìn Lý Duy Nhất, vừa chìm vào suy tư trong nội tâm.

Lý Duy Nhất cười tươi đáp:

- Nếu tiên tử muốn cảm tạ thì nhân tiện giúp ta luyện chế ra Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận đi!

Hắn đưa sách trận pháp cho nàng, biết rõ cảnh giới niệm lực của vị Khôi Thủ thế hệ trẻ Phật Môn này cực kỳ cao.

Trạng thái hoàn chỉnh của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận là Thánh Trận trung phẩm, trận văn lên đến bốn vạn.

Sắp tới, Lý Duy Nhất muốn đặt trọng tâm tu luyện vào thân thể và niệm lực, tạm thời không có thời gian nghiên cứu trận pháp.

Thẩm Tịnh Tâm gật đầu:

- Được, ta sẽ dốc hết toàn lực.

Thẩm Tịnh Tâm nhận lấy sách trận của Phong Hỏa Lôi Điện Đại Trận, sau khi lướt xem nhanh một lượt liền thu vào ống tay áo:

- Bát Phật Gia cho ta mượn Địa Thư, trợ giúp ta tu hành đại đạo, Tịnh Tâm tự nhiên cũng nên đáp lễ bằng đạo.

Nói xong, nàng lấy ra một cuốn sách bìa màu xanh.

Cuốn sách này cũng giống như nàng, sạch sẽ không vương một hạt bụi.

Năm chữ trên bìa sách rõ ràng là Ngũ Khí Triều Thiên Công, công pháp số một của Mạn Đồ La Điện Cung.

Lý Duy Nhất ngạc nhiên:

- Đây là... thứ mà ta có thể xem sao?

Lý Duy Nhất cho Thẩm Tịnh Tâm mượn sáu trang Địa Thư, là vì sáu trang này để ở chỗ hắn tạm thời tác dụng không lớn, cũng là vì thưởng thức sự theo đuổi đạo pháp thuần túy và phẩm cách gánh vác trách nhiệm của nàng, cho nên định giúp nàng một tay.

Thẩm Tịnh Tâm mỉm cười đáp lại:

- Không sao, đây chỉ là Ngũ Khí Triều Thiên Công do ta dùng cảnh giới tu vi hiện tại chép lại, không thể sánh bằng sáu trang chân kinh này của ngươi.

Nàng lại nói:

- Bát Phật Gia tu luyện là Ngũ Hành Thiên Đan, nhưng vẫn chưa trong ngoài tương thông. Nếu có thể lĩnh ngộ ra huyền cơ từ Ngũ Khí Triều Thiên Công, rung chuyển thiên địa đại ngũ hành, Tịnh Tâm nhất định sẽ nghĩ cách để ngươi được chiêm nghiệm chân kinh hoặc bản chép tay của cung chủ.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, hắn nhận lấy cuốn sách màu xanh, hỏi:

- Trong ngoài tương thông mà tiên tử nói, có phải là lấy thân thể tiểu ngũ hành, kết nối thiên địa đại ngũ hành, nhờ đó, dù không cố ý tu luyện cũng có thể mọi lúc mọi nơi hấp thu lực lượng ngũ hành để lớn mạnh bản thân? Giống như Ngũ Nguyên Quy Chân Thánh Thể của tiên tử?

Thẩm Tịnh Tâm có tốc độ tu luyện nhanh như vậy, có thể đạt chiến lực vô cùng, là vì có liên quan chặt chẽ với Ngũ Nguyên Quy Chân độc nhất vô nhị của nàng.

Mỗi ngày, mỗi khắc, mỗi thời, nàng đều đang tiến bộ.

Nàng khẽ gật đầu:

- Không chỉ đơn giản là lớn mạnh thân thể, kinh văn và pháp tắc của ngũ nguyên ngũ đạo cũng đang cuồn cuộn không dứt hội tụ vào Bỉ Ngạn Thiên Đan của ta.

Nàng tiếp tục:

- Mạn Đồ La tổ sư đã vứt bỏ kim và mộc trong ngũ hành, mở ra lỗ hổng của ngũ hành, dùng phong và không là hai thứ dễ dàng kết nối với thiên địa hơn để thay thế, mới sáng tạo ra Đại Mạn Đồ La Ngũ Quyển Kinh và Ngũ Khí Triều Thiên Công.

Nàng nói:

- Bát Phật Gia tu luyện là kim mộc thủy hỏa thổ của chính ngũ hành, độ khó trong ngoài tương thông sẽ vượt xa ta. Hy vọng cuốn Ngũ Khí Triều Thiên Công này có thể giúp được ngươi, mang đến cho ngươi luồng tư duy mới trên đạo pháp.

Thẩm Tịnh Tâm ngẫm nghĩ một chút, lo lắng mình chữa lợn lành thành lợn què, làm hại Lý Duy Nhất, lập tức nói thêm:

- Nếu tu không thành công, thực ra cũng là chuyện bình thường, tuyệt đối đừng để ảnh hưởng đến tâm cảnh.

Nàng nói:

- Năm đó Mạn Đồ La tổ sư cũng phải kết thúc trong thất bại, chỉ đành gỡ bỏ hành kim và mộc. Tuy phong và không cũng là thiên địa đại đạo, nhưng tổ sư lại than thở, đúng ngũ hành mới được viên mãn. Ngũ nguyên lạ thường, tiên lộ khó lường.

Lý Duy Nhất đương nhiên hy vọng trong ngoài tương thông, tuần hoàn lặp đi lặp lại. Như vậy không những tốc độ tu luyện tăng lên, còn có thể bớt dùng đan dược, hơn nữa, có thể dồn nhiều sức lực hơn vào việc tu luyện đạo quang minh và đạo hắc ám.

Thẩm Tịnh Tâm cho hắn nhìn thấy một không gian tiến bộ khác trên đạo pháp.

Đây là kết quả chỉ có được nhờ sự va chạm giữa những thiên chi kiêu tử.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Rung chuyển thiên địa đại ngũ hành mà tiên tử nói ý chỉ cái gì?

Thẩm Tịnh Tâm đáp:

- Dẫn dắt ngũ hành ngũ khí trong thiên địa nhập thể, đây là bước đầu tiên bất luận thế nào cũng phải làm được. Ngươi hãy chú ý nhìn ta!

Thẩm Tịnh Tâm đứng tại chỗ, tĩnh lặng như hoa lan trong khe sâu, thân thể tựa ngọc tạc.

Không thấy nàng thi triển pháp thuật gì, xung quanh người đã nổi gió, mái tóc và tà áo bay tung bay.

Lý Duy Nhất nhạy bén cảm nhận được, năm loại lực lượng phong, hỏa, địa, thủy, không giữa thiên địa giống như năm dòng thần hà tràn vào huyệt Trung Khu ở lưng, Bách Tuệ trên đỉnh đầu, Chiên Trung trước ngực, Phong Phủ sau não, Tổ Điền dưới rốn của nàng.

Phong ở sau não, hỏa ở lưng, thủy ở ngực, không trên đỉnh đầu, địa ở Tổ Điền.

Năm loại lực lượng thực ra luôn cuồn cuộn không dứt tràn vào cơ thể nàng, tuần hoàn lặp đi lặp lại, chẳng qua lúc này lại rõ ràng lạ thường. Không thể tưởng tượng được, nhiều năm qua thân thể nàng đã rèn luyện đến cỡ nào.

Thanh Tử Khâm đợi đến mất kiên nhẫn, gắt lên:

- Các ngươi có muốn trao đổi luôn tín vật định tình luôn không?

Hai người đang bàn luận về đạo pháp, lúc này mới dời ánh mắt nhìn về phía nàng.

Lý Duy Nhất hiểu rõ mình và Thẩm Tịnh Tâm tính kỹ mới chỉ ở chung hai, ba ngày, hơn nữa, đa số thời gian đều là đi đường. Đừng nói giữa hai người có bất kỳ tình cảm gì, thậm chí có thể nói là không quen biết.

Đối mặt với thiên chi kiêu nữ tài hoa ngút trời này, trong đầu Lý Duy Nhất thực ra luôn hiện lên một vài hình ảnh khiến người ngượng ngùng.

Lúc trước hắn và Phạn Ly không chừng đã tiến triển đến tình cảnh vô cùng khó coi.

Cũng biết chắc chắn Thẩm Tịnh Tâm đã ra tay ngăn cản hai người họ lại.

Ai mà biết vị Tịnh Tâm Tiên Tử này đã nhìn thấy bao nhiêu chứ?

Lý Duy Nhất xin lỗi nhìn Thẩm Tịnh Tâm, đi về phía Thanh Tử Khâm, hỏi:

- Tịnh Tâm Tiên Tử người ta đã trả lại Vô Thường Y rồi, có phải ngươi cũng nên cởi ra không?

Thanh Tử Khâm hậm hực:

- Trả cho ngươi là được chứ gì.

Thanh Tử Khâm biết nguyên nhân hắn đòi lại Vô Thường Y là để tiện bề tương lai cùng Thẩm Tịnh Tâm xông vào Vô Thanh Quỷ Vực, tâm trạng đương nhiên không tốt.

Thẩm Tịnh Tâm lại một lần nữa cáo từ, tiên ảnh đi dọc theo hướng bắc.

Khí tức giữa thiên địa đột ngột ngưng đọng.

Dường như có một bàn tay vô hình khổng lồ nắm chặt sinh khí của cả thảo nguyên vào trong lòng bàn tay. Ánh mặt trời trên đỉnh đầu tối sầm lại, không khí quanh thân cứng ngắc tựa như chì sắt, muốn động một ngón tay cũng gian nan vô cùng.

Sắc mặt Thanh Tử Khâm nháy mắt trắng bệch:

- Không hay rồi, là thái gia gia tới! Thái gia gia có thể cảm nhận được vị trí của ta...

Trước khi nàng mở miệng lên tiếng cảnh báo, Lý Duy Nhất và Thẩm Tịnh Tâm đã bước đến cách xa ngoài trăm trượng, đều cùng nhau vận chuyển pháp khí trong cơ thể đối kháng với luồng khí kình đáng sợ lao tới từ dưới lòng đất.

Ngũ tuyền trên người Thẩm Tịnh Tâm phóng ra cường quang năm màu, chớp mắt tiến vào trạng thái mạnh nhất của Ngũ Nguyên Quy Chân.

Ngũ Khí Triều Thiên, kinh văn rải rác.

Nàng phá tan luồng trói buộc vô hình đó, rời mặt đất bay vọt lên không trung.

- Keng!

Trượng Đạo Kiếm không biết từ khi nào đã xuất hiện trong tay nàng, cầm kiếm chém ngang, một kiếm chặt đứt trói buộc trên người.

Lý Duy Nhất cũng cảm nhận được nguy hiểm khủng khiếp tuyệt luân, tựa như mười ngọn thần sơn đè lên người, thân thể chớp mắt hư hóa, thi triển ra Thanh Hư Cản Thiền Bộ.

- Ầm!

Một ấn ký chữ Vạn đập xuống mặt đất, không gian vặn vẹo hỗn loạn.

Thừa dịp này, trên người hắn xuất hiện một long ảnh màu vàng gần như chân thật, chân đạp hư không, bước lên trời chạy trốn, cũng phá vỡ được khí kình bay lên từ dưới lòng đất.

Thanh Từ xuất hiện giữa không trung cách đó ba dặm, mái tóc dài hoa râm, hệt như sương tuyết phủ đầy đầu.

Nhìn về phía Thẩm Tịnh Tâm và Lý Duy Nhất vừa thoát khỏi kìm kẹp, trong đôi mắt già nua của hắn lóe qua một tia kinh ngạc.

Hiển nhiên, hắn không ngờ hai tiểu bối lại có được thực lực cỡ này.

Khí kình của Trữ Thiên Tử là thứ không phải ai cũng có thể phá vỡ.

- Hi hi!

Thanh Từ cười một tiếng, một chưởng ấn xuống, toàn bộ mây trên trời cũng theo đó mà chìm xuống.

Ở đằng xa, Thẩm Tịnh Tâm và Lý Duy Nhất đang cách xa trăm trượng đồng loạt rơi xuống, ngay cả thủ đoạn át chủ bài cũng không kịp thi triển.

- Ầm!

Thân hình của Lý Duy Nhất rơi xuống, đập ra một cái hố lớn có đường kính hai trượng. Tay phải hắn chống đất, quỳ một gối, tay trái nắm thành quyền, tích lũy chờ bùng nổ.

Trong chiếc nhẫn trên ngón tay kết quyền ấn chứa một chiêu đạo thuật mà Liễu Điền Thần đã cho hắn.

Bất luận thế nào, hắn phải giúp Thẩm Tịnh Tâm trốn thoát.

Hắn rơi vào tay Thanh Từ còn có cơ hội giữ mạng, còn Thẩm Tịnh Tâm thì đúng là xong đời!

Nhưng chưa đợi hắn thi thuật, kinh văn rậm rạp giống như trời mưa trấn áp xuống người hắn, bao phủ toàn thân. Lập tức, pháp khí trong cơ thể hắn tựa như đông cứng lại, lực lượng càng lúc càng nặng nề rơi xuống lưng, hai vai, hai cánh tay, hai chân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters