๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ánh mắt nam tử trung niên rơi vào người hắn, cười nói: “Ngươi là người đọc sách?”
Tú tài nói: “Đồng sinh năm Gia Tĩnh thứ sáu sáu ba bảy.”
Nam tử trung niên cười nói: “Mạng của ngươi được giữ rồi, đi theo ta, ngươi có thể chọn một người trong số những nữ nhân này làm vợ.”
Hắn phất tay, nói: “Đàn ông giết cho gia súc ăn, phụ nữ dưới ba mươi tuổi mang đi.”
Tú tài ngạc nhiên, lớn tiếng nói: “Ta nhận tội! Giết ta đi! Thả bọn họ ra!”
Nam tử trung niên cười nói: “Ngươi từng đọc sách, là tu sĩ, ngươi có ích. Gia súc của quan gia chết rồi, phải bồi thường, vì vậy đàn ông cho gia súc ăn, phụ nữ kéo đi bán lấy tiền, làm chút chuyện buôn bán da thịt trả nợ.”
Tú tài giận không kềm được, kêu lên: “Ai dám động đến chúng ta, ta sẽ liều mạng với kẻ đó!”
“Ngu xuẩn!”
Nam tử trung niên lắc đầu ra lệnh. “Giết hắn luôn đi.”
Đám kỵ sĩ cười ha ha, dồn dập thi triển pháp thuật, từng luồng kiếm mang lóe lên, bay về phía dân làng. Đúng lúc này tiếng đàn vang lên, từng kỵ sĩ đột nhiên thân thể rung lên bần bật, khí tức đều tan rã, linh thai vỡ vụn, lần lượt ngã xuống đất tắt thở. Nam tử trung niên kia kinh hãi tột độ, muốn chạy trốn nhưng Sân Sân dưới chân sợ hãi đến mềm chân không thể chạy được. Chân của hắn cũng mềm nhũn, cố gắng nhấc chân lên nhưng không sao nhấc nổi.
Dân làng đều nhìn về phía tú tài, tú tài thì vẻ mặt mờ mịt.
Hắn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Ánh mắt của nam tử trung niên rời khỏi hắn, nhìn vào xe bò, lớn tiếng kêu lên: “Ngươi có biết chúng ta là ai không? Ngươi dám cả gan hạ độc thủ với chúng ta! Ta họ Dương! Ta là cháu của tuần phủ Bắc Minh tỉnh Dương Trấn! Dương gia trong mười ba thế gia, ngươi biết không?”
Dương Bật ngồi trên xe bò, đột nhiên cười ha hả: “Ngươi là người của Dương gia? Ngươi là người của Dương gia Đình Châu?”
Mọi người đều nhìn về phía hắn.
Nam tử trung niên dũng khí tăng vọt, quát: “Không sai! Ngươi biết Dương gia Đình Châu? Ngươi nên biết, nếu ta chết rồi...”
Tiếng đàn từ trên trời truyền xuống, Nguyên Thần sau đầu hắn đột nhiên tan vỡ, nam tử trung niên ngẩn người, thi thể ngã xuống đất.
“Người của Dương gia... Khà khà khà! Người của Dương gia!”
Dương Bật như phát điên, cười ngây dại không ngừng, đột nhiên phẫn nộ kêu lên. “Ta liều hết tất cả để bảo vệ, rốt cuộc là bảo vệ thứ gì đây!”
“Phụt!”
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngất đi.
Tiểu Phương vội vàng đặt hắn nằm xuống, cạy miệng hắn ra, nhét ngón tay của mình vào trong miệng hắn, tránh cho hắn cắn đứt lưỡi khi hôn mê.
Trong lúc hôn mê, Dương Bật vô ý thức cắn tay nàng chảy máu, may mà dược lực của Sâm Thảo quả vẫn còn, không bao lâu Dương Bật liền tỉnh lại, thấy ngón cái ngón trỏ của cô gái bị mình cắn đến mức gần như nhìn thấy cả xương, trong lòng đầy áy náy.
Tiểu Phương vội vàng nói: “Thương thế của ngươi thế nào rồi?”
Dương Bật cố gắng ngồi dậy, nói: “Nôn ra máu bầm, ngược lại tốt hơn nhiều. Tay của nàng không sao chứ?”
Hắn nắm lấy tay cô gái, cố gắng truyền một phần khí huyết vào, tưới nhuần vết thương, giúp nàng chữa trị.
Tiểu Phương muốn rút tay về nhưng không rút được.
Vài ngày sau, nhờ chăm sóc của nàng, Dương Bật đã miễn cưỡng có thể xuống xe đi lại, vết thương trên người cũng đã lành, chỉ là còn hơi khập khiễng.
Sau chuyện của Dương gia, hắn như được tái sinh, bắt đầu nghiêm túc sống sót, nghiêm túc tu luyện.
Hắn cởi bỏ bộ quần áo cũ nát trên người, thay bộ quần áo mới mà Tiểu Phương đã chuẩn bị cho hắn, tuy đều là quần áo vải thô nhưng khi mặc vào lại không cảm thấy có gì không ổn.
Hắn học lại từ đầu, giống như một thôn dân thực sự, sống cùng dân làng, cùng nhau xua đuổi quỷ quái dã thú, bảo vệ phụ nữ, trẻ em và người già trong thôn.
Hắn truyền thụ công pháp cho tú tài và trẻ em, trong lúc chăm sóc hắn Tiểu Phương cũng theo hắn học đạo pháp.
Họ càng ngày càng trở nên thân thiết.
Dân làng tìm được một nơi ven sông để định cư, chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới ở đây. Họ đan lưới đánh cá, chế tạo thuyền nhỏ, định bắt cá sinh sống.
Hơn một tháng sau, Dương Bật và Tiểu Phương thành thân dưới sự chứng kiến của những người lớn tuổi trong làng, tổ chức một đám cưới vô cùng náo nhiệt.
Vài ngày sau, một đội tu sĩ Hồng Sơn đường đi ngang qua, thấy Dương Bật đang dạy dân làng pháp môn tu hành bèn dừng lại, quan sát rất lâu mà không rời đi.
“Này!”
Người cầm đầu Hồng Sơn đường là một nữ tử, nói với Dương Bật. “Ta là Điền Nguyệt Nga, Đường chủ phân đường Bắc Minh của Hồng Sơn đường, đạo hạnh của ngươi rất cao, ta nghe rất lâu, học được được không ít. Trần Giáo đầu của Hồng Sơn đường chúng ta đã đến Bắc Minh, đang phục hưng thần linh Hoa Hạ, xây dựng lại xã tắc, đang rất cần người. Ngươi gia nhập Hồng Sơn đường của chúng ta đi.”
Dương Bật đã sớm nghe danh Hồng Sơn đường, có sức ảnh hưởng lớn trong dân gian. Họ giúp đỡ dân chúng ở khắp nơi, trừng trị kẻ gian ác, trừng phạt cường hào, chém giết tà ma gây rối ở các nơi.
“Trần giáo đầu của các ngươi là ai?” Hắn hỏi.
Điền Nguyệt Nga cười nói: “Trạng Nguyên đương thời, Trần Thực!”
Dương Bật ngây người, một lúc lâu sau, hắn gật đầu. “Ta gia nhập Hồng Sơn đường.”
Điền Nguyệt Nga cười nói: “Các ngươi không thể ở lại bên sông, nên chuyển đi sớm thôi. Bên sông không trồng được hoa màu. Đến miếu thờ gần đó đi. Chúng ta đã khai khẩn ruộng đồng ở đó, bên đó còn có mặt trời mặt trăng của Tổ Địa Thần Châu. Buổi tối, còn có thể nhìn thấy sao nữa đấy!”
Nàng rất hưng phấn, cười nói: “Các ngươi thu dọn một chút, ta dẫn các ngươi đi!”
Các dân làng nghe tin đều do dự.
Họ vừa mới xây xong nhà, nếu chuyển đi chỉ sợ lại tổn hao nguyên khí.
Điền Nguyệt Nga cười nói: “Trong Hồng Sơn đường của chúng ta còn có không ít huynh đệ của Lỗ Ban môn, xây dựng nhà cửa rất nhanh, không cần các ngươi lo lắng. Cứ mang theo người già trẻ nhỏ đi theo chúng ta là được.”
Dương Bật cảm ơn, cùng dân làng lên đường lần nữa.
Họ đi hơn mười ngày, cuối cùng cũng đến được ngôi miếu thờ mà Điền Nguyệt Nga đã nói.
Bầu trời miếu thờ cao ngất, một vầng thái dương treo ở giữa, ánh nắng ấm áp, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Rất nhiều tu sĩ đang mở lò luyện gạch, nung ngói, xây dựng nhà cửa, khí thế ngút trời, một tòa thành trấn nhỏ đang hình thành với ngôi miếu thờ này làm trung tâm.
Điền Nguyệt Nga sắp xếp cho họ, dẫn Dương Bật vào trong ngôi miếu thờ này, nói: “Thần linh được thờ phụng trong ngôi miếu này là đến từ Hoa Hạ Thần Châu, mới được Trần giáo đầu phục hồi không lâu.”
Dương Bật nhìn lại, chỉ thấy hai bên miếu thờ có câu đối.
Thải Nữ vấn đạo
Tiểu cô xuất giá
Hắn ngẩng đầu lên, trên cửa viết ba chữ cổ xưa.
Bành Tổ các.
Dương Bật đi vào trong miếu, thần linh được thờ phụng trong miếu đang sống lại.
Dương Bật bước ra khỏi miếu, nhìn ra bên ngoài khung cảnh náo nhiệt, một ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy trong lòng.
Trước kia, hắn sống vì mười ba thế gia.
Bây giờ, hắn đã có dũng khí để sống tiếp.
“Tu sĩ chúng ta, tất cả vĩ lực đều thuộc về bản thân. Ta không thể dựa vào người khác, lần này, ta phải dựa vào chính mình!”