Nếu có lòng từ bi, cần gì tô điểm bằng bạch ngọc? 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Lúc đó Dược Xoa cùng nhà vua đứng dậy, ngay giữa đám đông nàng không đếm xuể, lên tới ngàn vạn ức người, nói bài kệ thù rằng: Do yêu sinh lo, do yêu sinh sợ, nếu rời khỏi ái tình, không lo cũng không sợ.”

Huyên Thánh nữ ngẩng đầu nhìn thoáng qua, đã đến Bồ Đề đạo tràng, bèn khép kinh thư trong tay lại, cất bước lên núi, đến gặp Tuệ Nhân Bồ Đề.

Sư phụ Diệu Âm sư thái của nàng cũng ở đây, còn có một loạt sư thúc sư bá cũng từng người ngồi ngay ngắn.

Từ khi từ biệt ở Tây Kinh, Huyên Thánh nữ đã trưởng thành thành một ni cô trẻ tuổi, trổ mã động lòng người, thân hình thướt tha uyển chuyển.

Nhánh của nàng tu hành theo hồng trần thiền định, trải qua hồng trần, tới chỗ cực tình mà dứt ra, lấy đó nhập thiền định, chứng chính giác, bởi vậy không cần xuống tóc.

Sau khi từ Tây Kinh trở về, không biết vì sao, Huyên Thánh nữ bế quan tiềm tu, bất giác tiến vào hồng trần định, tu vi đột nhiên tăng mạnh, bây giờ đã trảm Tam Thi Thần, tu thành Luyện Thần cảnh.

Tuệ Nhân Bồ Đề nói nàng có Bồ Đề chi tâm, tương lai tất chứng chính giác.

Phật môn chú trọng đốn ngộ, cái gọi là buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật, cảnh giới tu hành ngược lại không quan trọng như vậy, bởi vậy người đốn ngộ, tu vi tiến cảnh thường vô cùng khủng khiếp.

Vốn dĩ lúc ở Tây Kinh, Huyên Thánh nữ không thể trải qua một đoạn tình duyên cùng Công tử, không tham gia kỳ thi ở Tây Kinh, rất nhiều tăng lữ trong Bồ Đề đạo tràng đều cảm thấy nàng tất sẽ thất sủng, mất đi danh hiệu Thánh nữ.

Nhưng tu vi của Huyên Thánh nữ tiến nhanh, hết lần này tới lần khác lại giống như đã trải qua tình kiếp, khiến người ta thực sự không hiểu ra sao. Công tử đã bị đánh chết, nàng đã trải qua tình kiếp với ai?

Trước sau gì Huyên Thánh nữ vẫn không nói rõ việc này, cho dù sư phụ Diệu Âm sư thái của nàng hỏi, nàng cũng chỉ cười mà không nói.

Huyên Thánh nữ bái kiến Tuệ Nhân Bồ Đề, kể lại những gì nàng gặp phải khi xuống núi lần này, kể lại một mạch những chuyện nàng đã thấy, nỗi khổ của lê dân, nỗi khổ của bách tính, kể lại chuyện mình chữa bệnh cứu người, ra tay hàng phục Quỷ thần.

Lại nói tới lòng người biến thành ma tâm, nhân họa còn hơn họa Quỷ thần.

Nàng trải qua phong sương, càng thêm động lòng người, nói: “Bây giờ nhân gian đã là Địa Ngục, Địa Tạng Vương Bồ Tát nói Địa Ngục không trống, thề không thành Phật. Ta chỉ sợ Địa Ngục vĩnh viễn không trống.”

“Thiện Tai, thiện Tai.”

Đám người Tuệ Nhân Bồ Đề nghe vậy, đều nói: “Thế gian bây giờ, cho dù Phật môn ta cũng chỉ có thể lo thân mình. Ngươi không cần tự trách. Linh hồn mọi người đều đến từ Phật giới, nhập vào thân người mà thành sinh mệnh phàm nhân thế tục, chẳng qua là một đợt rèn luyện của những linh hồn này. Có người rèn luyện trăm ngàn kiếp, mới có thể đại triệt đại ngộ, trở về Phật giới để thành chính giác. Cũng có người một đời là có thể đốn ngộ, trở về Phật giới để thành chính giác. Người tu hành chúng ta là phải đốn ngộ trong đương thời.”

Diệu Âm sư thái cười nói: “Bồ Đề đang chỉ điểm ngươi, bảo ngươi đừng để nỗi khổ của thế nhân mê hoặc, nỗi khổ họ đang chịu chính là trải nghiệm rèn luyện của họ. Người tu hành chúng ta khi quan sát những khổ nạn mà họ gặp phải, phải giác ngộ để thành chính giác.”

Huyên Thánh nữ nói: “Đa tạ Bồ Đề chỉ điểm, đa tạ sư tôn chỉ điểm.”

Nàng rời khỏi đạo tràng, nhìn về phía nhân gian giới bị âm khí bao phủ, trong lòng có phần hoang mang, cho dù Tuệ Nhân Bồ Đề đã giải thích nhưng vẫn khó có thể giải đáp.

Trên đời này, thật sự có Phật giới ư?

Thế giới cực lạc của chư Phật đã tuyệt vời như vậy, vì sao linh hồn ở nơi đó còn phải đi vào trong trần thế này chịu khổ? Chẳng lẽ Phật giới không đủ tốt đẹp sao?

“Sư tỷ.”

Mấy tên sa di đi tới vừa nói vừa cười, thấy nàng là lập tức thu liễm nụ cười, hai tay chắp lại, khom người chào.

Huyên Thánh nữ cười nói: “Các ngươi đang nói gì vậy? Thoải mái chút, đừng tưởng tượng ta là Tuệ Nhân Bồ Đề. Ta không nghiêm túc như ngài ấy.”

Một sa di trong đó thả lỏng, nói: “Lần này chúng ta xuống núi, gặp phù sư của Phù Sư hội Hồng Sơn đường đang cứu người, ta đi tới hỗ trợ, hộ tống những người đó đến một miếu thờ gần đó. Miếu thờ kia mọc lên, bên trong thờ phụng thần linh. Bọn họ nói, ánh sáng trong miếu chính là ánh sáng của Tổ Địa Thần Châu, có thể trồng cây, sẽ có thu hoạch.”

Một sa di khác cười nói: “Những phù sư kia còn nói, là Trần Giáo đầu của họ phục sinh những thần linh này. Bọn họ còn mời chúng ta gia nhập Phù Sư hội, chúng ta nghĩ mọi người đều là cứu người nên gia nhập. Buổi tối hôm đó, chúng ta đã gặp được Trần Giáo đầu kia. Các phù sư khác đều nói chúng ta may mắn.”

“Trần Giáo đầu.” Huyên Thánh nữ hơi ngẩn ra, cười nói: “Trần Giáo đầu này có phải họ Trần tên Thực không?”

Mấy tên sa di liên tục gật đầu, một trong số đó cười nói: “Sư tỷ biết Trần Thực? Hắn còn là Trạng Nguyên đấy...”

Một sa di khác liên tục kéo vạt áo hắn, ý bảo hắn đừng nói nữa. Sa di kia còn không rõ chuyện gì xảy ra, đang định hỏi, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Không xong! Công tử là bị Trần Thực giết chết! Trần Giáo đầu này chính là Trạng Nguyên Trần Thực đã giết Công tử! Công tử là người yêu của Huyên Thánh nữ...”

Hắn thầm kêu khổ, không biết nên giải thích thế nào. Huyên Thánh nữ cười nói: “Ta và Trần Thực cũng là cố nhân, các ngươi cứ nói đi đừng ngại.”

Mấy tên sa di không dám nói nữa, cáo từ rồi vội vàng rời đi.

Huyên Thánh nữ mỉm cười, trong lòng thầm nhủ: “Nhắc lại cái tên Trần Thực này, lòng ta đã không loạn. Sư phụ nói đúng, nếu rời khỏi ái tình, không lo cũng không sợ. Ta đã buông bỏ, cho nên có thể trảm Tam Thi thành thần thông.”

Nàng đi về phía thiền thất của mình, lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ sau lưng nàng: “Huyên Huyên, đã lâu không gặp. Nàng khỏe không?”

Tâm thần của Huyên Thánh nữ chấn động, nội tâm được tôi luyện bởi thiền định đột nhiên loạn cào cào.

Nàng vốn tưởng rằng mình đã rời khỏi ái tình, trảm tam thi, không còn tình dục, không ngờ nghe tiếng gọi này lại có trăm mối tình cảm quấn quanh trong lòng.

Huyên Thánh nữ quay đầu lại, Trần Thực đứng dưới sơn môn Bồ Đề đạo tràng, vẫy tay từ xa với nàng.

Huyên Thánh nữ phong thái xuất chúng, đứng trong gió nhìn về người dưới sơn môn kia, sau lưng là tượng một vị đại Phật bằng ngọc nguy nga tráng lệ nhìn xuống chúng sinh.

“Trần thí chủ, ta dùng thân thể bố thí cho ngươi, ngươi có thể không tranh Trạng Nguyên này không?”

“Cái gì là bố thí thân thể?”

“Chính là lấy thân báo đáp đó!”

-------

Huyên Thánh nữ nở nụ cười, đi xuống dưới núi.

Sau một lúc lâu, hai người đi lại trên thềm đá bạch ngọc, đến Phật Quang đài của Bồ Đề đạo tràng, nghe nói ở chỗ này có thể nhìn thấy Phật quang đến từ Phật giới, nếu như may mắn thậm chí có thể nhìn thấy trong mây mù có hư ảnh của một vị đại Phật, bọn họ như ngồi ở trong Phật giới, khai đàn giảng pháp, thiên hoa loạn trụy. Nhưng Trần Thực tới không khéo, chỉ nhìn thấy biển mây vô biên vô hạn, từng ngọn núi của Bồ Đề đạo tràng, giống như đỉnh vàng, lại giống như từng hòn đảo lơ lửng chìm nổi trong biển mây.

“Trần thí chủ cố ý đi một chuyến tới thăm ta?” Huyên Thánh nữ hỏi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters