Nếu có lòng từ bi, cần gì tô điểm bằng bạch ngọc? 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực lắc đầu nói: “Không phải. Ta phục hồi thần linh Hoa Hạ ở phụ cận, nghĩ chắc nàng ở chỗ này nên mới chạy tới, không phải cố ý đến thăm nàng.”

Huyên Thánh nữ vẫn rất vui vẻ, cười nói: “Ngươi chịu đến chính là có lòng rồi.”

Ngược lại Trần Thực rất muốn giải thích rõ ràng với nàng, ta thật sự chỉ đi ngang qua; nhưng suy nghĩ một lát vẫn bỏ qua.

Cố nhân tương phùng, tất nhiên có rất nhiều lời muốn nói.

Tai biến nhanh chóng qua đi một năm, mỗi người đều gặp rất nhiều chuyện, Huyên Thánh nữ kể lại những chuyện mình đã trải qua trong khoảng thời gian này, nói đến việc mình vì thấy thế nhân chịu khổ mà cảm giác hoang mang cùng bàng hoàng, lại nhắc tới lời của Tuệ Nhân Bồ Đề, nói: “Bây giờ ta không biết mình có nên xuống núi đi cứu càng nhiều người hay không. Hay là nên tĩnh tọa, cảm ngộ hồng trần mà rời tình đắc đạo.”

Trần Thực ngẩng đầu nhìn pho tượng Đại Phật bạch ngọc phía sau nàng, trầm ngâm nói: “Nếu có lòng từ bi, cần gì tô điểm bằng bạch ngọc? Bồ Đề đạo tràng vàng son lộng lẫy, xây dựng bằng ngọc thạch, châu quang bảo khí, khắp nơi đều có kim phật. Các đại hòa thượng và thiền sư sư thái tĩnh tọa tham thiền, áo cơm không lo, có khác gì Đại Phật bạch ngọc này?”

Huyên Thánh nữ tức giận nói: “Ngươi nói Bồ Đề đạo tràng ta không có lòng từ bi!”

Trần Thực cười nói: “Ta có nói đâu. Ta nói Bồ Đề đạo tràng không hổ là một thánh địa!”

Huyên Thánh nữ nói: “Ngươi đã nói rồi!”

“Ta không có! Nàng đừng vu khống ta!”

Huyên Thánh nữ thở phì phò trừng mắt nhìn hắn, một lúc lâu sau, đột nhiên như xì hơi, không còn chút tức giận, cười nói: “Ngươi thì sao? Một năm qua, ngươi đang làm gì?”

Trần Thực bèn kể lại những chuyện mình đã trải qua trong những thời gian trước cho nàng nghe, nói về những chuyện đã trải qua trong các miếu cổ, nói về những chuyện đã trải qua khi giao phong với Dốc Tuyệt Vọng, nói về Ma biến của bản thân, nói đến cứu người, nói rất nhiều rất nhiều.

Huyên Thánh nữ không nói chen vào, vẫn lẳng lặng nhìn hắn, nghe hắn nói xong, nội tâm trở nên bình tĩnh, không chút gợn sóng.

Nàng như tiến vào một loại thiền định như nghĩ mà không phải nghĩ, trong đầu không có ý niệm. Lời nói của Trần Thực như từng bức tranh, mang theo nàng đi trải qua đủ loại trần thế, cảm nhận nhân thế bi hoan ly hợp.

Đây là một loại phương thức tu hành kỳ diệu, trong Phật môn gọi là 《Lục Thú Luân Hồi Kinh》, ý niệm đi theo người, phảng phất trải qua từng cảnh tượng luân hồi, gia tăng cảm ngộ.

Trần Thực nói xong, ngẩn người xuất thần.

Huyên Thánh nữ tỉnh lại từ trong kỳ diệu nhập định của Lục Thú Luân Hồi Kinh, hỏi: “Thí chủ đang suy nghĩ gì?”

“Ta đang nghĩ với lực lượng cá nhân của ta, có thể xoay chuyển càn khôn, cải thiên hoán địa thật không? Có đôi khi ta cảm giác mình quá nhỏ bé, chẳng khác nào một hạt kê gửi thân vào trời đất, mịt mù nơi thương hải.”

Trần Thực cười nói: “Ta lo lắng, liệu có ngày nào ta cũng sẽ thịt nát xương tan hay không.”

Huyên Thánh nữ nhìn nghiêng mặt hắn, phát hiện hắn thành thục hơn rất nhiều so với lúc ở Tây Kinh, bớt đi chút tính trẻ con.

“Ngươi cần ta làm gì?” Nàng đột nhiên như bị ma xui quỷ khiến hỏi.

Trần Thực tinh thần phấn chấn, quay sang, đối mặt với nàng, cười nói: “Ta cần nàng xuống núi gia nhập Phù Sư hội Hồng Sơn đường, dùng Phật pháp của nàng đi trợ giúp càng nhiều người, đi cứu càng nhiều người, đi tìm càng nhiều miếu cổ, phục sinh càng nhiều cổ thần Hoa Hạ! Huyên Huyên, ta cần nàng tìm càng nhiều nhân thủ đi làm chuyện này, đi vào trong gió lửa, tiến vào trong Tai biến, liều mạng với Quỷ thần, chém giết với lòng người.”

Ánh mắt hắn nóng bỏng, lớn tiếng nói: “Huyên Huyên để Phật ở lại trên núi, ta cần nàng xuống núi, đi hàng ma vệ đạo!”

“Được! Ta đáp ứng ngươi!” Huyên Thánh nữ quả quyết nói.

Không lâu sau, có sa di kinh hãi chạy tới gặp đám người Tuệ Nhân Bồ Đề và Diệu Âm sư thái, kêu lên: “Bồ Đề, đại sự không ổn rồi! Trần Thực lên núi, dăm ba câu nói đã bắt cóc được Huyên Thánh nữ! Huyên Thánh nữ còn mang theo rất nhiều sư huynh đệ, nói muốn xuống núi hàng ma vệ đạo!”

“Hỗn trướng!”

Diệu Âm sư thái đập bàn nổi giận, “Năm đó Trần Dần Đô lên núi, thiếu chút nữa đã bắt cóc người nào đó, cháu trai của hắn học theo cũng chạy lên núi bắt cóc người! Bây giờ lại bắt cóc đồ nhi của ta!”

Tuệ Nhân Bồ Đề nói: “Diệu Âm để bọn họ đi đi.”

“Năm đó người thiếu chút nữa bị bắt cóc chính là ngài, đương nhiên ngài bảo để bọn họ đi rồi!”

Diệu Âm sư thái lao ra khỏi kim điện, cười lạnh nói, “Ta đi bắt đồ nhi ngốc của ta trở về!”

Huyên Thánh nữ mang theo rất nhiều tăng nhân Bồ Đề đạo tràng, tiến vào nhân thế mênh mông, nàng quay đầu nhìn ngọn núi chính của Bồ Đề đạo tràng, phất phất tay.

“Trần thí chủ, tặng ngươi một quyển kinh thư, mong ngươi thường xuyên nghiên cứu.” Nàng âm thầm đưa cho Trần Thực một quyển kinh thư, mang theo chúng tăng ni đi xa.

Trần Thực leo lên xe gỗ, mở quyển kinh thư này ra, chỉ thấy có một trang kẹp một mảnh lá Bồ Đề, chắc là Huyên Thánh nữ đọc đến nơi này.

“Do yêu sinh lo, do yêu sinh sợ. Nếu rời khỏi ái tình, không lo cũng không sợ...”

Trần Thực đọc đến đây, lật xem bìa sách, trên đó viết 《Phật Thuyết Diệu Sắc Vương Nhân Duyên Kinh》.

Diệu Âm sư thái tìm đến chỗ đám người Huyên Thánh nữ, bọn họ đã gia nhập Hồng Sơn đường ở tỉnh Bắc Minh, lúc này ôn dịch đang hoành hành, khắp nơi trên đường đều là người chết, quỷ quái tà ma lôi kéo thi thể, trốn vào rừng núi xử lý.

Đám người Huyên Thánh nữ dùng y thuật trị bệnh cứu người, dùng Phật pháp luyện trừ tà khí, đánh giết yêu ma quỷ quái phát tán ôn dịch.

Nơi bọn họ đến, dân chúng mang cơm nước nghênh đón, lúc rời đi, mọi người lưu luyến tiễn đưa.

Diệu Âm sư thái thấy vậy, có phần do dự, đi tìm “cẩu nam” Trần Thực, không tìm được, nghe nói Trần Thực đã đi nơi khác, bèn nói với “cẩu nữ”: “Huyên nhi, con làm xong những việc này rồi hãy về núi.”

Huyên Thánh nữ cười nói: “Ý của sư tôn là, Địa Ngục không trống thề không thành Phật à?”

Diệu Âm sư thái nghe vậy cả thân thể và cõi lòng chấn động, nhìn về phía những người quần áo rách rưới mặt mày xanh xao kia, những người này thấp thỏm lo âu, không có hy vọng đối với tương lai, hoàn cảnh sinh tồn của bọn họ ác liệt vô cùng, chẳng phải là Địa Ngục sao?

Làm xong những việc này rồi hãy về núi, đúng với câu đại thệ nguyện: Địa Ngục không trống thề không thành Phật.

“Nhưng Địa Ngục này, sao có thể trống được?” Diệu Âm sư thái hạ giọng nói.

Sau đó rất lâu Huyên Thánh nữ không trở về Bồ Đề đạo tràng.

Diệu Âm sư thái không đi tìm nàng nữa.

Nhân gian không tốt lên, có lẽ Huyên Thánh nữ sẽ không trở về.

Diệu Âm sư thái thầm nghĩ: “Huyên nhi đã thoát khỏi tình cảm với Trần Thực, không còn là tình yêu nam nữ nữa mà là tình thương đối với thế nhân, so với việc năm xưa Tuệ Nhân Bồ Đề si mê Trần Dần Đô còn cao minh hơn nhiều. Ta không thể thắng Tuệ Nhân Bồ Đề nhưng chung quy đồ đệ của ta vẫn hơn nàng. “

Thời gian thấm thoắt, bất tri bất giác lại một năm trôi qua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters