๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Đường mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm Tạo Vật Tiểu Ngũ, cứ như nhìn kẻ thù.
“Còn chưa mở rương à?”
Tạo Vật Tiểu Ngũ giả ý nói. “Có cần vi huynh giúp ngươi không?”
“Không cần.” Trần Đường giọng điệu cứng ngắc cắt ngang lời hắn, tiếp tục phá giải rương gỗ.
Tạo Vật Tiểu Ngũ giả bộ tốt bụng, đứng bên cạnh chỉ điểm: “Ngươi làm như vậy trước, rồi như vậy nữa, sau đó... Sai rồi sai rồi! Ngươi phải làm như vậy trước, rồi như vậy...”
Trần Đường tiện tay ném rương gỗ sang một bên, giận dữ nói: “Trần Vũ, ngươi xong chưa?”
Tạo Vật Tiểu Ngũ mặt mày hung dữ, cười nói: “Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy? Dù sao ta cũng là ca ca của ngươi. Thôi được, giết ngươi, nhà họ Trần ta cũng khỏi mất mặt.”
Hắn ta đếm đầu ngón tay, thuộc như lòng bàn tay: “Cha ta Trần Dần Đô, ta Trần Vũ, con trai ta Trần Thực, một nhà ba người, vừa vặn.”
Trần Đường nghẹn họng.
Tạo Vật Tiểu Ngũ càng nghĩ càng đắc ý, cười nói: “Ý tưởng này hay, lưu lại toàn là người thông minh!”
Hắn ta đang định động thủ thì đột nhiên nghe thấy một tiếng “cạch”, Trần Đường mở một cái rương khác ra, giống hệt cái rương kia. Trong rương có ba mươi bảy con búp bê vải.
Một con búp bê vải lông xù thò đầu ra khỏi hộp, hít hà, đột nhiên kêu lên: “Tạo Vật Tiểu Ngũ! Ăn cả hai chân của ta, Tạo Vật Tiểu Ngũ! Ta ngửi thấy mùi của hắn!”
Nó từ trong rương bò ra, hung tợn nhìn chằm chằm vào Tạo Vật Tiểu Ngũ.
Những con búp bê khác cũng lần lượt bò ra, vây quanh nó, đồng lòng nhìn về phía Tạo Vật Tiểu Ngũ.
Tạo Vật Tiểu Ngũ nở nụ cười, không có ý định động thủ, cười nói: “Trần Đường, người khác đều nói ta xấu xa nhưng ta lại thấy trong bốn người họ Trần chúng ta, ngươi mới là người xấu bụng nhất.”
Trần Đường vẫn chưa mở hộp ra, hẳn chỉ để Ngư Thường Bạch khinh thường hắn. Khi Ngư Thường Bạch thả lỏng nhất hoặc không phòng bị nhất, Trần Đường đột nhiên lấy một cái hộp khác ra, mở hộp, trực tiếp dùng ba mươi bảy lĩnh vực Quỷ thần Phù thần Thiên Cơ trấn áp Ngư Thường Bạch, sau đó xuất kiếm lấy mạng hắn. Đây là cách đánh tối ưu của Trần Đường.
Giả vờ yếu thế, đánh úp bất ngờ.
Theo Tạo Vật Tiểu Ngũ, cách đánh này tuy hữu hiệu nhưng không có chút mỹ cảm nào, kém xa hắn.
Hắn bỏ thời gian mấy tháng tìm ra sơ hở trong công pháp của Ngư Thường Bạch, dùng một cây ngân châm cố định Hư Không đại cảnh của hắn, xuyên qua ót, không liều mạng, không tốn sức, dùng thủ đoạn ít tốn sức nhất để giải quyết vị đại cao thủ này, đó mới là nghệ thuật chân chính.
Trần Đường hừ một tiếng, nói: “Ngươi đi lâu như vậy mà không có tin tức, Trần Thực vẫn luôn nhớ ngươi.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ im lặng một lát, nhoẻn miệng cười: “Trần Đường, quả nhiên ngươi càng xấu xa hơn, ngươi định dùng tình thân trói buộc ta. Ta sẽ không mắc lừa ngươi. Nhưng đúng là con trai ta thân thiết với ta hơn.”
Trần Đường nắm chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào hắn, nếu không phải không đánh lại, hắn thực sự rất muốn đánh Tạo Vật Tiểu Ngũ một trận.
Giấc mộng đời này của hắn chính là chiến thắng Tạo Vật Tiểu Ngũ, dù chỉ khiến Tạo Vật Tiểu Ngũ chịu thiệt một lần, để Tiểu Ngũ thừa nhận không bằng hắn, hắn cũng sẽ vui vẻ không thôi, cảm thấy mỹ mãn. Nhưng mỗi lần gặp Tạo Vật Tiểu Ngũ, hắn luôn kinh ngạc. Nói không nói lại được, đánh cũng không đánh lại được.
Trần Đường thả lỏng nắm đấm, nhìn về phía bia đá và cây liễu già trên dốc cao, nói: “Bây giờ Hậu Thổ nương nương đang hồi phục, chắc chắn Dốc Tuyệt Vọng sẽ tìm đến lần nữa, e rằng Hậu Thổ nương nương sẽ gặp bất trắc.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ dò xét Ngư Thường Bạch đứng ở nơi đó, nói: “Ta có thể kéo dài một đoạn thời gian. Người phụ trách Thiên Thính giả là một số tiểu bối, vốn Trang Vô Cữu phụ trách dương gian, Ôn Vô Ngu phụ trách cõi âm, giờ hai giới âm dương hợp nhất, Thiên Thính giả chia làm một trăm lẻ bốn đại khu, do Chung Vô Vọng thống nhất.”
Trần Đường cau mày nói: “Chung Vô Vọng?”
“Chính là người cấy ghép Tiên Thiên Đạo Thai kia. Hắn rất lợi hại, nắm giữ thực lực như Tiên Nhân.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ nói. “Ta đã từng tiếp cận hắn, không có cơ hội xuất thủ. Ta tìm kiếm rất lâu, trong thời gian ngắn chỉ tìm được một sơ hở, hắn mang khuyên tai. Khuyên tai kia là một món tiên khí, hắn đeo ở trên Tai, thuận tiện bảo vệ mình trong lúc nguy nan. Nhưng dù sao trên tai cũng có vật nặng đè ép, hành động liền bất tiện, do đó trong hành động hàng ngày ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Bởi vậy nơi này là một sơ hở cực kỳ mấu chốt của hắn.”
Hắn thở dài nói: “Nhưng lần trước ta gặp hắn, phát hiện hắn đã không còn sơ hở này. Tai của hắn bị người ta giật xuống, ngay cả vành tai cũng bị kéo đứt.”
Hắn không cam lòng, một sơ hở tốt biết bao, đáng tiếc người ra tay không phải mình.
Trần Đường hỏi: “Ngươi dùng cách gì để kéo dài một thời gian?”
“Ngươi xoay người, đừng nhìn.” Tạo Vật Tiểu Ngũ nói.
Trần Đường xoay người.
Sau lưng vang lên tiếng kỳ quái, như tiếng xương ngực phát ra khi mở ngực, lại như tiếng nuốt thức ăn chảy vào yết hầu trơn trượt.
Một lát sau, Tạo Vật Tiểu Ngũ nói: “Ngươi quay lại đi.”
Trần Đường xoay người, chỉ thấy Thiên đạo Hành giả Ngư Thường Bạch đứng ở nơi đó nhưng Tạo Vật Tiểu Ngũ đã không thấy bóng dáng.
Trong miệng Ngư Thường Bạch vang lên giọng nói của Tạo Vật Tiểu Ngũ, nói: “Lần này Chung Vô Vọng đang bế quan tiềm tu, ý đồ đột phá, hợp đạo thành tiên. Tin tức Thiên Thính giả tìm thấy Hậu Thổ nương nương được gửi cho Trang Vô Cữu, Trang Vô Cữu truyền cho Ngư Thường Bạch. Bởi vậy Ngư Thường Bạch mới cùng ta đến nơi này kiểm tra. Tin tức của Thiên Thính giả thì ta có thể đè xuống, không truyền đến tai những Thiên đạo Hành giả và Tiên Nhân Thiên đạo khác.”
Trần Đường khẽ cau mày, nói: “Nếu Chung Vô Vọng xuất quan, chỉ sợ sẽ nhìn ra sơ hở của ngươi.”
Âm sắc của Ngư Thường Bạch cũng lặng lẽ thay đổi, càng ngày càng giống Ngư Thường Bạch, cười nói: “Tuy hắn có được Tiên Thiên Đạo Thai nhưng luận thực lực vẫn không phải đối thủ của ta. Cho dù xuất quan, biểu hiện của ta không chê vào đâu được, hắn không nhìn ra điều gì.”
Hắn ta đã sống ở Dốc Tuyệt Vọng gần ba năm nhưng vẫn không bị ai phát hiện, có thể thấy bản lĩnh bắt chước của hắn ta ra sao.
Trần Đường nhìn xung quanh, nói: “Ngư Thường Bạch đâu?”
Ngư Thường Bạch liếm môi một cái: “Ngươi sẽ không muốn biết hắn đi đâu đâu.”
Trần Đường không hỏi thêm câu nào: “Mấy năm nay, ngươi tới Dốc Tuyệt Vọng có phát hiện ra điều gì?”
Ngư Thường Bạch lắc đầu nói: “Trang Vô Cữu chỉ là đệ tử của Thiên đạo Hành giả, những thứ có thể thấy được thực sự quá ít. Ta chỉ biết là trong Dốc Tuyệt Vọng có Tiên Nhân, bọn họ hợp đạo không cần lo lắng bị thiên địa tà khí ô nhiễm. Còn biết, phía trên bọn họ còn có một người, bọn họ tôn hắn là Thiên Tôn. Thiên Tôn là lãnh tụ tối cao của Dốc Tuyệt Vọng, có quyền uy vô thượng. Có truyền thuyết, nói Thiên Tôn có thể đối mặt trực diện Chân Thần, truyền đạt thiên ý.”