Ngũ ca 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Đường thoáng chần chờ, cay đắng nói: “Mẹ ta ở Dốc Tuyệt Vọng thật à?”

Ngư Thường Bạch cũng hơi chần chờ, nói: “Ta không biết mẹ ngươi là ai.”

Trần Đường ngẩn người.

“Sau khi cha ta ra khỏi Dốc Tuyệt Vọng một thời gian ngắn, có người đưa ngươi đến Hoàng Pha thôn.”

Ngư Thường Bạch nói: “Nếu đẩy ngược lại mười tháng nữa, khi đó cha ta hẳn không ở Dốc Tuyệt Vọng mà là đi lại ở nhân gian với tư cách Thiên đạo Hành giả. Cho nên, chưa chắc mẹ ngươi đã là nữ nhân của Dốc Tuyệt Vọng cũng có khả năng là nữ nhân nào đó ở bên ngoài. Ngư Thường Bạch nói như vậy, có thể chỉ vì làm loạn tâm trí của ngươi, chắc hắn cũng không biết nữ nhân nào là mẫu thân ngươi.”

Trần Đường như cười mà không phải cười, như khóc mà không phải khóc, lắc đầu nói: “Lão khốn kiếp Trần Dần Đô này đã làm bao nhiêu chuyện hoang đường rồi?”

Sắc mặt Ngư Thường Bạch không tốt, lạnh lùng nói: “Trần Đường, ngươi khách khí với cha ta một chút, nói thế nào cũng là cha ruột của ngươi!”

Trần Đường hừ một tiếng, cảm thấy câu này của hắn có phần không được tự nhiên.

“Ta phải quay về Dốc Tuyệt Vọng.” Ngư Thường Bạch có ý tiễn khách, nói: “Ngươi còn ở trên xe của ta, chẳng lẽ định làm bữa ăn cho ta?”

Trần Đường nhấc rương lên, suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi bảo trọng. Đề phòng Chung Vô Vọng.”

Ngư Thường Bạch liếc hắn một cái, đột nhiên cười nói: “Ngươi quan tâm tới ta?”

“Không có!” Trần Đường quả quyết phủ nhận.

Ngư Thường Bạch cười nói: “Ngươi đang quan tâm tới ta. Lúc ngươi kiên quyết phủ nhận, thường đều là nói dối. Ngươi đừng hòng gạt ta, đừng quên ta nhìn ngươi lớn lên đấy. Ngươi vểnh mông lên thì ta đã biết ngươi thải cái gì.”

Gân xanh trên trán Trần Đường nổi lên, siết chặt nắm đấm.

Ngư Thường Bạch cười nói: “Giân à? Cố nén đi. Ngươi đánh không lại ta, ta thì lười động thủ. Chờ ngươi tu luyện tới Đại Thừa, nói không chừng còn có cơ hội. Xuống xe, nếu không xử ngươi!”

Trần Đường tức tối xuống xe, trơ mắt nhìn hắn phát động cỗ xe lưu ly gào thét lao đi.

Một lát sau, Trần Đường đến dưới dốc đất vàng, đứng từ xa bái lạy bia đá, lại khom người thắp một nén nhang, chỉ thấy trên dốc, ánh sáng càng sáng hơn lúc trước, tiếng tụng niệm của chư thần cũng càng thêm trầm thấp.

“Hậu Thổ nương nương đang tăng tốc khôi phục. Chẳng lẽ là vì Tiểu Thập khôi phục thần linh ở các nơi?”

Trần Thực đã đi hơn hai năm, hắn không khỏi nhớ nhung Trần Thực.

“Không biết bây giờ Tiểu Thập đang ở đâu, có khỏe không?”

Hắn xoay người, đi về phía miếu Càn Dương Sơn Quân, trong lòng thầm nhủ: “Hậu Thổ là Địa Mẫu nương nương, sau khi sống lại chắc có thể tự bảo vệ mình. Nhưng hiện giờ điều lê dân bách tính cần không phải một vị thần có thể tự bảo vệ mình ở trước Dốc Tuyệt Vọng, mà là một vị mẹ nuôi có thể che chở bọn họ. Khi đó, nếu Dốc Tuyệt Vọng xuống tay với chư thần, nên làm gì đây?”

Trong lúc nhất thời hắn lại nghĩ không ra phương pháp ứng đối.

Theo lời Ngư Thường Bạch nói, năm đó chư thần vẫn lạc là do Dốc Tuyệt Vọng động thủ, Hậu Thổ nương nương thấy đại thế đã mất, vì vậy bảo chư thần yên lặng, mai danh ẩn tích.

Năm đó không phải là đối thủ của Dốc Tuyệt Vọng, bây giờ khôi phục lại lần nữa, liệu có phải là đối thủ của Dốc Tuyệt Vọng không?

“Rốt cuộc Dốc Tuyệt Vọng là nơi như thế nào? Phải làm thế nào mới có thể đối phó với Dốc Tuyệt Vọng?” Hắn hạ giọng nói.

Từ sau khi Trần Thực luyện hóa Tam Thi Thần, tu vi ngày càng thâm hậu, Nguyên Thần cũng đột phá cực hạn mười tám trượng, dần dần tăng lên.

Nguyên Thần Hợp Thể cảnh, tu luyện tới mười tám trượng chính là cực hạn, Tam Thi cảnh vì muốn trảm tam thi nên Nguyên Thần sẽ không gia tăng, vẫn giữ độ cao mười tám trượng như cũ, Chẳng qua dần dần chuyển thành Nguyên Thần thuần dương.

Tu thành Nguyên Thần thuần dươn, thân thể thuần dương là có thể thử đột phá, tiến vào cảnh giới Luyện Thần cảnh kế tiếp.

Trần Thực phát giác được Nguyên Thần càng ngày càng cao cũng có phần hoang mang, không biết mình còn ở Tam Thi cảnh, hay đã đột phá đến Luyện Thần cảnh.

Hắn không cảm giác được quan ải giữa hai cảnh giới.

Trước kia đột phá từng cảnh giới, hắn đều có thể cảm giác được quan ải, phá quan xong mới gọi là đột phá; nhưng lần này cực kỳ quái dị.

“Xuất hiện loại tình huống này rất có thể là vì ngươi đã sớm đột phá, tu luyện tới Luyện Thần cảnh, bởi vậy ngươi mới không cảm giác thấy phá quan.”

Chu tú tài suy đoán nói: “Từ trước đến nay các loại cảnh giới phần nhiều liên quan đến thân thể, Tam Thi Thần là do âm khí biến thành, Hợp Thể cũng phải có thân thể, Hóa Thần, Nguyên Anh, Kim Đan, đều phải ra vào thân thể, đều là thân thể khí huyết biến thành. Thần Thai, Trúc Cơ, Luyện Khí cũng đều có liên quan đến thân thể. Duy chỉ có cảnh giới Luyện Thần này hoàn toàn không liên quan đến thân thể mà là tu luyện Nguyên Thần.”

Trần Thực nghi hoặc nói: “Ý của thầy là?”

“Sau khi ngươi chết, đã từng đột phá Luyện Thần cảnh!”

Chu tú tài trầm giọng nói: “Đoạn ký ức bị gia gia ngươi phong ấn kia, chắc là có liên quan đến nó.”

Lúc Trần Thực chết chỉ mới chín tuổi, khi đó hắn chỉ là Thần Thai cảnh, nhiều nhất cũng chỉ là Kim Đan cảnh. Sau khi hắn chết, hồn phách không mang theo được bất kỳ pháp lực nào, lẻ loi trơ trọi tiến vào cõi âm, sống sót còn vô cùng gian nan, huống chi tu hành?

Hơn nữa, không có thân thể thì tu hành như thế nào?

Không có thân thể thì không có cách nào luyện thành Kim Đan, Nguyên Anh, Nguyên Thần, không thể luyện thành đạo tràng, không thể hợp thể, không thể trảm tam thi.

Về phần tu thành Luyện Thần cảnh, càng không thể.

Trần Thực đột nhiên nói: “Có lẽ khi đó ta bám vào trên khô lâu, hoặc trên thân xác khác, dùng giả thân tu hành. Cõi âm có rất nhiều công pháp Tiên Tần phân tán ở bên ngoài, là di sản của thời đại Đại Thương, có thể ta lấy được công pháp cùng loại với Huyết Hồ Chân Kinh nên tốc độ tu luyện cực kỳ nhanh chóng.”

Chu tú tài nhẹ nhàng gật đầu: “Có lẽ có khả năng này. Nhưng nếu là thân thể khô lâu, làm sao mẫu thân ngươi tìm được ngươi?”

Trần Thực khựng lại.

Đúng vậy, lúc đó mẹ hắn Vu Khinh Dư lượn lờ khắp nơi ở cõi âm, tìm kiếm tung tích của hắn. Khi đó Vu Khinh Dư ngơ ngơ ngác ngác, rơi vào điên cuồng, nếu khi đó Trần Thực chỉ là một bộ xương khô, chắc chắn Vu Khinh Dư không nhận ra hắn.

Lý do có thể nhận ra Trần Thực, tất nhiên là vì Trần Thực giữ bộ dáng chân thật.

“Vậy có khả năng, một quỷ hồn có thể trực tiếp bước qua Thần Thai, Kim Đan nhảy vọt lên Luyện Thần cảnh không?”

Trần Thực nghĩ đến đây, tự mình bật cười, lắc đầu phủ định ý nghĩ này.

“Cõi âm có đủ loại thần dược tăng cường hồn phách, có lẽ hắn vô tình ăn vào một loại linh dược thần bí nào đó, tu vi hồn phách tăng lên nhanh chóng, một lần lên đến Luyện Thần cảnh...”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters