๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Liễu Châu, Nghiêm gia, hậu viện.
Tông chủ tiền nhiệm Nghiêm Hán Khanh ngồi trước xe ngựa, rít từng hơi thuốc lá. Tuổi lão thật ra chưa đến sáu mươi nhưng đã thoái vị nhường hiền, trao vị trí Tông chủ cho Nghiêm Thế Hải.
Lão cau mày, giữa mày nhíu lại thành chữ xuyên.
Năm xưa lão từng phong lưu phóng khoáng, tuấn tú lịch sự, nhưng giờ mặc áo vải thô, chẳng khác nào một gã phu xe bình thường.
Tẩu thuốc đã tàn, nhưng lão dường như không hay biết, vẫn rít từng hơi, lòng mang tâm sự.
Trước Nguyệt Động hậu viện, Nghiêm Thế Hải nhìn Nghiêm Thiếu Diệp và cười nói: “Thiếu Diệp, Linh Sơn đường và Nam Cung Tập là tuyệt học tổ tông Nghiêm gia ta sáng tạo. Công pháp bên trong bao hàm vạn tượng, thiên tư của con tốt nhất, nhất định phải tu hành cho tốt.”
Nghiêm Thiếu Diệp lặng lẽ gật đầu.
“Ta không còn quan tâm đến việc chấn hưng Nghiêm gia nữa. Chỉ cần con và em trai bình an là được.”
Nghiêm Thế Hải cười xoa đầu nàng và nói: “Con hãy đối xử với mình tốt một chút, tìm một gia đình tốt mà gả đi, đừng nghĩ tới chuyện báo thù. Chuyện này không liên quan gì tới con.”
Nghiêm Thiếu Diệp không kìm được đau xót, nước mắt lăn dài, nức nở nói: “Tông chủ, không còn đường cứu vãn ư?”
Nghiêm Thế Hải lắc đầu nói: “Không còn đường cứu vãn. Nghiêm gia có hai căn cơ lớn, một là tích lũy hơn vạn năm ở Giới Thượng Giới, hai là bố cục hơn sáu ngàn năm ở Địa Phủ. Trước đây, không ít kẻ muốn lay động mười ba thế gia, nhưng đều tan xương nát thịt. Giờ Giới Thượng Giới và Địa Phủ đều bị hủy, Nghiêm gia ta chỉ còn chút thế lực này ở dương gian.”
Nghiêm Thiếu Diệp nói: “Còn có những thế gia khác...”
Nghiêm Thế Hải cắt ngang lời nàng, sắc mặt nghiêm nghị, quát: “Đừng đến thế gia khác. Bọn chúng sẽ không giúp đỡ khi ta gặp nạn, chỉ biết thừa cơ giở trò, ăn sạch Nghiêm gia ta! Con đến thế gia khác, chẳng khác nào dâng cơ hội cho bọn chúng ăn tươi nuốt sống Nghiêm gia!”
Nghiêm Thiếu Diệp im bặt, không dám nói lời nào.
Nghiêm Thế Hải thở hắt ra, sắc mặt dần bình tĩnh, nói: “Ba đời nhà Trần Thực, lòng lang dạ thú, sau khi diệt Nghiêm gia ta, sẽ không bỏ qua cho các thế gia khác. Con đến nhà nào cũng không an toàn.”
Hắn ngồi xổm xuống, bế bé trai bên chân Nghiêm Thiếu Diệp lên, dùng râu cọ vào mặt nó. Bé trai cười khanh khách, giọng non nớt: “Cha, nhột!”
Nghiêm Thế Hải đặt Phương Chấn Tú xuống, sắc mặt chuyển sang nghiêm túc: “Chấn Tú, con họ gì?”
“Họ Nghiêm!” Đứa bé trai đáp giòn tan.
“Con không họ Nghiêm, con họ Phương!” Nghiêm Thế Hải nói.
Hắn lại hỏi: “Chấn Tú, con họ gì?”
Đứa bé thoáng chần chờ, nói: “Họ Nghiêm...”
“Bốp!”
Nghiêm Thế Hải tát một cái lên mặt nó, quát: “Nói lại lần nữa, con họ gì?”
Đứa bé khóc lớn, lại bị khí thế của Nghiêm Thế Hải dọa sợ, không dám khóc nữa. Nghiêm Thế Hải quát: “Nói cho ta biết, con họ Phương!”
Đứa bé vừa khổ sở vừa sợ hãi, thân thể run rẩy.
Nghiêm Thế Hải nổi giận: “Nói mau!”
Đứa bé vừa khóc vừa nói: “Con họ Phương...”
“Con tên gì?” Nghiêm Thế Hải hỏi.
Đứa bé rơi nước mắt: “Con tên Phương Chấn Tú...”
Nghiêm Thế Hải nở nụ cười, ngồi xổm xuống, nhìn mặt bé trai, cười nói: “Ngoan, đúng là đứa trẻ ngoan. Từ hôm nay trở đi, con chính là Phương Chấn Tú, cha con tên là Phương Thanh, mẹ tên là Đỗ Nguyệt Nga, tỷ tỷ con tên là Phương Thiếu Diệp. Nhớ kỹ chưa?” Phương Chấn Tú gật đầu.
Nghiêm Thế Hải ôm chặt lấy nó, nức nở nói: “Nếu có thể qua được cửa ải này, cha nhất định sẽ tìm được con, nhất định sẽ...”
Nghiêm Hán Khanh ho khan một tiếng: “Thế Hải, nên đi thôi.”
Nghiêm Thế Hải lau nước mắt, ôm lấy Phương Chấn Tú, đặt hắn lên xe, gật đầu với Nghiêm Thiếu Diệp.
Nghiêm Hán Khanh mặc trang phục phu xe giơ roi, xe ngựa chạy ra hậu viện, lao về phía ngoài thành Liễu Châu.
“Cha, cha không đi à?” Phương Chấn Tú thò đầu ra từ trong xe ngựa, lớn tiếng hỏi.
Nghiêm Thế Hải lắc đầu, phất tay tiễn biệt.
“Ta là Tông chủ, phải có trách nhiệm. Ta phải ở lại, sống chết cùng Nghiêm gia!”
Hắn ngồi xuống tiền sảnh Nghiêm phủ, lẳng lặng chờ đợi. Xung quanh hỗn loạn vô cùng, rất nhiều gia đinh, môn nhân Nghiêm gia đang chạy tới chạy lui, thu dọn hành lý, vô cùng bối rối.
Nghiêm Thế Hải đã hạ lệnh giải tán, đuổi nô bộc nha hoàn môn nhân của chủ gia đi.
Sau một lúc lâu, lão tổ Nghiêm gia Nghiêm Vô Cực, Thái tổ Nghiêm Tự Khanh cũng tới tiền sảnh. Nghiêm gia vốn có bốn vị lão tổ, nhưng trong đại biến cố, hai vị lão tổ tuổi tác quá cao đã không qua khỏi. Nghiêm Tự Khanh nói: “Nhánh Tông chủ và chi mạch của Nghiêm gia trong thành đều đã phân tán, để bọn họ tự chạy nạn thôi.”
Ngoại trừ chủ gia, nửa thành Liễu Châu đều là phủ đệ của người Nghiêm gia. Nay trải qua sự kiện hai giới âm dương sát nhập, trong thành trừ nô bộc hạ nhân cùng quan sai, ít có người mang dòng họ khác. Nghiêm Tự Khanh nói phân tán, là chỉ để người chi mạch khác trong Nghiêm gia chạy giữ mạng.
“Thế Hải, thật sự không còn cơ hội nữa à?”
Nghiêm Tự Khanh nói: “Nghiêm gia ta còn có không ít thế lực quan gia ở các nơi, nắm giữ phủ quân, biên quân. Năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu, khắp nơi đều có người của chúng ta. Nhà Trần Thực cũng chỉ là ba đời ông cháu, thế lực của hắn ở cõi âm quả thật rất mạnh, nhưng ở dương gian, hắn không có căn cơ đối kháng thế gia! Trận chiến này, chưa chắc chúng ta đã thua!”
Nghiêm Thế Hải lắc đầu nói: “Thái tổ, Nghiêm gia đã không còn cơ hội. Ba đời nhà Trần Thực lòng lang dạ thú, trù tính đã lâu. Ở các huyện, các thôn, thế lực Hồng Sơn đường cực kỳ khổng lồ, ít thì mấy chục người, nhiều thì trăm người. Những phù sư này thiện chiến, trong lúc Tai biến đã chém giết quỷ quái tà ma, lại nương nhờ thần linh hương dã che chở. Trần Thực ra lệnh một tiếng, Hồng Sơn đường các nơi sẽ xuống tay đối với thế lực Nghiêm gia ta. Nghiêm gia bị diệt chỉ trong sớm tối.”
Hai vị lão tổ nghiêm nghị.
Nghiêm Thế Hải lấy ra Thiên Lý Âm Tấn phù. Phù này do Trần Dần Đô sáng chế ra, vốn thế gian không có. Sau khi Trần Dần Đô khai sáng, nó được lưu truyền ra ngoài. Các thế phiệt thường dùng loại phù lục này để liên lạc các nơi.
Nghiêm Thế Hải tế phù, từng ánh lửa từ trong phù bay ra, lơ lửng bốn phía xung quanh bọn họ, khiến người ta hoa cả mắt.
“Tông chủ, Tân Hương Lôi huyện bị Hồng Sơn đường công kích, xin Tông chủ điều binh cứu viện!”
“Thanh Châu Phú huyện bị Hồng Sơn đường công kích! Xin Thanh Châu điều binh đến viện trợ!”
“Tông chủ, Mi Châu Hồng Sơn đường tạo phản, giết vào phủ nha!”
Hai vị lão tổ nhìn lại, thấy năm mươi tỉnh hơn hai ngàn châu huyện đều vang lên tiếng kêu cứu. Phù sư của Hồng Sơn đường gần như cùng lúc phát động công kích vào thế lực Nghiêm gia trong những châu huyện này.
Nghiêm gia có quan viên ở các nơi. Nhất là trải qua tai kiếp lớn lao lần này, người bình thường tử thương nặng nề, mười phần chết bảy phần, duy chỉ có mười ba thế gia, chủ lực được bảo toàn, mười phần nhiều nhất chỉ chết hai ba phần.
So sánh ra, mười ba thế gia còn cường đại hơn so với trước Tai biến. Nếu không có Phù Sư hội Hồng Sơn đường, địa vị thống trị của mười ba thế gia tất sẽ càng thêm vững chắc!
Nhưng Hồng Sơn đường cũng cường đại lên, phù sư này rải rác ở các nơi, trở nên càng ngày càng mạnh!
Lần này vây công thế lực Nghiêm gia các nơi chính là một lần diễn tập của Phù Sư hội Hồng Sơn đường.
Chỉ là diễn tập mà thôi.
Hai vị lão tổ nghe được những tiếng cầu cứu này, trong lòng trầm xuống.
Nghiêm gia thật sự xong đời rồi.
“Cho dù không chết trong tay Trần Thực, thế gia khác cũng sẽ nhân cơ hội chiếm đoạt của cải và thế lực Nghiêm gia ta, chia cắt chúng ta không còn một mảnh.”
Sắc mặt Nghiêm Thế Hải bình tĩnh, thản nhiên nói: “Cái gọi là mười ba thế gia như thể tay chân, chẳng qua là khẩu hiệu mà thôi. Có được cơ hội chiếm đoạt của cải của chúng ta, bọn chúng tuyệt đối không nương tay.”
Hai vị lão tổ im lặng, lặng lẽ chờ đợi.
Phía sau tiền sảnh, năm vị đại cao thủ Huyết Hải Địa Ngục của Nghiêm gia đang bày trận địa sẵn sàng đón quân địch, phía sau họ là mấy ngàn cao thủ Luyện Thần cảnh, Hợp Thể cảnh, Luyện Hư cảnh, Thần Hàng cảnh, Hóa Thần cảnh Nghiêm gia.