Các ngươi đều là tà ma 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Mọi người khí tức hòa hợp, đồng lòng nhất trí, cùng chung mối thù, mang tinh thần không sợ chết, hy sinh vì gia tộc.

Phía sau họ là phụ nữ và trẻ em Nghiêm gia, có người mặc tang phục màu trắng, đầu đội mũ trắng, có lão thái thái mặc áo liệm, được nữ quyến Nghiêm gia nâng đỡ, lặng lẽ đứng ở nơi đó, không nhúc nhích.

Trên mặt họ không có chút hoảng sợ hay do dự nào, đều là bộ dáng không sợ sinh tử.

Trên dưới Nghiêm phủ, cuối cùng nô bộc nha hoàn trốn không còn một ai, bốn phía trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Thành Liễu Châu cũng cực kỳ tĩnh lặng, cho dù một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe được rõ ràng.

Không biết qua bao lâu, một con chó mực lớn đi vào thành Liễu Châu.

Con chó đen này ăn mặc như người, đứng lên đi lại, nhìn thấy tu sĩ Nghiêm gia hai bên đường phố bèn tươi cười chào hỏi.

Nó đi tới Nghiêm phủ trước mắt bao người, giơ chân trước gõ gõ cửa lớn.

Một lát sau, tiếng mở cửa kẽo kẹt truyền đến, sau cửa, một đệ tử Nghiêm gia đánh bạo nói: “Ngươi tìm ai..., hóa ra là đưa thiệp chào... được được, ta chuyển giao cho Tông chủ.”

Con chó đen xoay người, ung dung trở về.

Đệ tử Nghiêm gia kia vội vàng đi vào tiền sảnh, khom người nói: “Tông chủ, vừa rồi vị tiền bối kia nói, hắn phụng lệnh đến đây, dâng thiệp chào của Chân Vương.”

Nghiêm Thế Hải nhận lấy thiệp chào, mở ra xem, chỉ thấy trên bái thiếp màu đỏ thắm dùng bút lông viết: “Trần Thực, xin bái kiến Nghiêm phủ tôn trưởng: Ngưỡng mộ đã lâu, không dám khinh nhờn. Nay đặc biệt mang theo thành kính, mạo muội tới cửa, mong được chiếu cố, chớ chê bai. Thực, cúi đầu lễ bái.”

“Trạng Nguyên đến giết người, đúng là văn vẻ,“ Nghiêm Thế Hải nói.

“Giả dối, đạo đức giả!” Nghiêm Vô Cực cười lạnh nói.

Lúc này, một tiếng bước chân từ ngoài thành Liễu Châu truyền đến, dần dần tiến về phía Nghiêm phủ.

Tiếng bước chân này rất nhẹ, nhưng lại truyền rất rõ ràng vào tai mỗi người, tựa như vang lên trong lòng bọn họ.

Bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại trước cửa Nghiêm phủ, một giọng nói vang lên: “Trần Thực, mạo muội đến bái kiến Nghiêm gia.”

Nghiêm Thế Hải đứng dậy, bước tới trước cửa, chỉ thấy một người trẻ tuổi khoảng mười bảy mười tám đứng một mình trước cửa, khom người chờ đợi, thái độ rất kính cẩn.

Nghiêm Thế Hải quan sát Trần Thực, lão đã nghe nói về Trần Thực, mười sáu năm trước là tú tài thần đồng danh chấn thiên hạ, năm năm trước là Trần Trạng Nguyên danh chấn Tây Kinh, lão cũng đã xem qua rất nhiều chân dung của Trần Thực, chẳng qua hưa từng gặp mặt.

Thiếu niên này thân hình cao lớn, cân đối, mặc áo bào nho sinh màu đỏ, rất sạch sẽ nhưng đã phai màu, tay áo và khuỷu tay hơi bạc màu.

Đầu hắn đội kim quan, búi tóc, cài một cây trâm đơn giản.

Mặt mày của hắn rất giống Trần Dần Đô, chẳng qua trẻ hơn nhiều.

“Trần Trạng Nguyên, mời vào,“ Nghiêm Thế Hải giơ tay nói.

Trần Thực tươi cười, đáp lễ: “Mời.”

Hai người một trước một sau vào Nghiêm phủ, tiến về phía tiền sảnh, Trần Thực quan sát bốn phía, khách khí nói: “Ta vừa ở ngoài thành, nhìn thấy rất nhiều gia quyến và nô bộc Nghiêm gia rời khỏi thành, sắc mặt vội vã, nghĩ Nghiêm gia có đại sự phát sinh nên đến đây mạo muội quấy rầy, mong thế thúc thứ lỗi.”

Nghiêm Thế Hải bước vào tiền sảnh, hai vị lão tổ ngồi ngay ngắn bất động, chỉ khẽ liếc nhìn Trần Thực một cái.

Nghiêm Thế Hải mời Trần Thực ngồi xuống, nói: “Nghiêm gia ta gặp đại nạn, sợ liên lụy bọn họ, nên đã giải tán bọn họ.”

Trần Thực cười nói: “Ta cho rằng sẽ có rất nhiều người Nghiêm gia trà trộn vào trong đó. Nên ta đã điều động phù sư Hồng Sơn đường phụ cận Liễu Châu, canh giữ các giao lộ quan ải, yêu cầu tra rõ gốc gác của tất cả mọi người.”

Nghiêm Thế Hải giật mình, liếc nhìn hắn thật sâu, nói: “Trần Trạng Nguyên định đuổi tận giết tuyệt?”

Trần Thực lắc đầu nói: “Sao thế thúc lại nói vậy? Tại hạ đã hạ lệnh giết chết không cần luận tội, nhưng nếu Nghiêm gia đối xử tử tế với thế nhân, tất nhiên sẽ có người làm trái ý ta mà buông tha cho họ. Chẳng lẽ thế thúc cảm thấy Nghiêm gia chưa từng làm chuyện tốt gì à?”

Nghiêm Thế Hải cười lớn, lạnh lùng nói: “Tổ tiên Nghiêm gia ta chăm chút vì triều đình Chân Vương, hao tâm tổn trí vì dân chúng thiên hạ, mà liều mạng với yêu ma vì thái bình thịnh trị, gian khổ biết bao! Nghiêm gia ta chưa từng làm chuyện tốt?”

Sắc mặt Trần Thực nghiêm nghị: “Hành động của lệnh tổ năm đó, ta thực sự khâm phục, như nhìn lên núi cao. Không nói xa, lệnh tổ giữ lại tính mạng, đối kháng Dốc Tuyệt Vọng, hành động vĩ đại như thế, khiến ta khâm phục!”

Nghiêm Thế Hải đằng đằng sát khí, quát: “Vậy ngươi còn muốn diệt Nghiêm gia ta?”

Sắc mặt Trần Thực càng thêm nghiêm nghị: “Thế thúc, giả sử sau này Nghiêm gia không ỷ ái sủng mà sinh kiêu ngạo, không nắm giữ triều chính, không xâm chiếm ruộng tốt, không chiếm đoạt mỏ quặng, không bóc lột, không bức lương làm kỹ nữ, không lạm sát kẻ vô tội, không dùng người thân thích, không làm nhiều việc ác, vậy Nghiêm gia sẽ như hậu duệ của tiên hiền thánh nhân, chúng ta chỉ biết kính ngưỡng, chứ không mạo phạm.”

Sau đầu hai vị lão tổ hiện ra hào quang Hư Không đại cảnh, sắc mặt âm trầm.

“Nhưng các ngươi đều đã làm. Không phải làm một năm hai năm, mà là làm hơn sáu ngàn năm.”

Trần Thực nói: “Ta là phù sư, từ nhỏ gia gia đã dạy ta, làm phù sư, trảm tà trừ ma, chính là bổn phận. Tà ma lớn nhất trong thiên địa, chính là mười ba thế gia.”

Ánh mắt của hắn rời khỏi mặt Nghiêm Thế Hải, nhìn vào mặt hai vị lão tổ.

“Ngươi là tà ma, các ngươi cũng là tà ma.”

Chỉ nghe một tiếng nổ, tiền sảnh đột nhiên nổ tung, chia năm xẻ bảy, những phòng ốc khác của Nghiêm phủ vỡ nát, tất cả mọi người Nghiêm gia đều lộ diện.

“Tất cả các ngươi, đều là tà ma.” Trần Thực nói.

Đây là đạo lý của phù sư.

“Giết hắn!”

Một tu sĩ Nghiêm gia hò hét, Nguyên Thần lao về phía Trần Thực.

Trần Thực nở nụ cười, cầm Thiên La Hóa Huyết thần đao, sát tâm nổi lên.

Đã là tà ma, hút máu dân lành, vậy thì tru diệt!

Nghiêm Thế Hải, Nghiêm Vô Cực và Nghiêm Tự Khanh phản ứng cực nhanh. Chỉ trong nháy mắt khi Trần Thực tế lên Hóa Huyết thần đao, Hư Không đại cảnh của Nghiêm Thế Hải đã trải rộng.

“Trần Thực, chịu chết đi.”

Hư Không đại cảnh của hắn bao phủ, biến toàn bộ thành Liễu Châu thành đạo tràng của hắn. Trong đạo tràng này, hắn là thần linh duy nhất!

Nhưng ngay sau đó, Huyết Hải Địa Ngục sau đầu Trần Thực cũng trải rộng ra, khiến thành Liễu Châu lập tức lâm vào biển máu.

Tất cả mọi người trong thành kinh hãi thấy bốn phía không còn đất trời, chỉ còn lại một vùng biển mênh mông vô ngần tràn đầy huyết dịch.

Vô số Quỷ thần khác treo lơ lửng trên không trung, không hề nhúc nhích.

Một lão già Nghiêm gia thấy rõ gương mặt một vị Quỷ thần, đột nhiên bi thương, rơi lệ kêu lên: “Trấn Sơn thúc tổ!”

Vị Quỷ thần này là thúc tổ của hắn, đối với hắn rất tốt, thường xuyên chiếu cố, cho nhiều đồ ăn ngon. Lúc hắn đi học, thúc tổ còn tự mình dạy bảo. Đối với hắn Nghiêm Trấn Sơn còn thân hơn cả gia gia, nhưng khi hắn còn nhỏ, Nghiêm Trấn Sơn đã qua đời, trở thành thần linh Nghiêm gia ở Địa Phủ.

Hắn vẫn luôn thờ phụng hương khói.

Không ngờ lại nhìn thấy quỷ hồn của Nghiêm Trấn Sơn trong Huyết Hải Địa Ngục này.

Hắn còn chưa hết đau thương, đám người Nghiêm gia đã phát hiện càng nhiều gương mặt quen thuộc, khắp nơi vang lên tiếng khóc bi ai.

“Khóc cái gì?”

Một quỷ hồn cười lạnh. “Sắp tới các ngươi sẽ đoàn tụ với chúng ta!”

Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh hãi.

Huyết Hải Địa Ngục và Hư Không đại cảnh của Nghiêm Thế Hải vừa va chạm, Nghiêm Thế Hải lập tức nhận ra Hư Không đại cảnh của mình bị trấn áp ngược lại.

Hắn kinh hãi nhận thấy Trần Thực dù chưa tu thành Huyết Hải Địa Ngục, vẫn chỉ là cao thủ Luyện Thần cảnh, còn đang tu luyện Nguyên Thần trăm trượng nhưng lại có Hư Không cảnh lợi hại đến thế!

Hắn không biết tòa Huyết Hải Địa Ngục này cũng là một loại Hư Không đại cảnh, bắt nguồn từ Huyết Hồ Chân Kinh.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters