๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Huyết Hồ Chân Kinh là công pháp phối hợp với Thiên La Hóa Huyết thần đao, mà chủ nhân của Thiên La Hóa Huyết thần đao vốn là một vị Tiên nhân Ma đạo cực kỳ lợi hại trong thời Đại Thương!
Huyết Hồ Chân Kinh do hắn khai sáng là tiên pháp đỉnh cấp, dù trong kho báu Chân Vương cũng không có tiên pháp lợi hại như vậy.
Môn công pháp này luyện thành huyết hải ở tầng thứ tư, có thể chống lại Đại Thừa cảnh.
Giết người càng nhiều, thực lực càng mạnh, huyết hải càng rộng lớn, tu vi càng hùng hậu!
Nhất là khi phối hợp với Hóa Huyết thần đao, uy lực càng gia tăng gấp bội.
Nhưng ngoại trừ vị Tiên nhân Ma đạo kia, không ai thật sự nắm giữ được đao này, thường bị Hóa Huyết thần đao khống chế. Trần Thực có được công pháp Ma đạo của mình, Ma đạo đại thành, khi tế lên Hóa Huyết thần đao sẽ không bị thần đao khống chế! Trải qua trận chiến ở Địa Phủ, uy lực của đao này càng mạnh, gần như khôi phục lại uy lực thời đại chiến Thương Chu, biển máu cũng vượt xa trước kia.
Hơn nữa tu vi của kẻ này nằm ở Hư Không đại cảnh, khi Hư Không đại cảnh bị trấn áp thì chỉ còn tu vi bản thể, nhiều nhất hóa thành Nguyên Thần ngàn trượng!
Mắt thấy sắp Nghiêm Thế Hải bị một đao của Trần Thực chém giết, hai vị lão tổ Nghiêm Vô Cực và Nghiêm Tự Khanh đồng thời xuất thủ, tế lên Hư Không đại cảnh trấn áp xuống!
Ba vị Đại Thừa cảnh liên thủ áp chế Huyết Hải Địa Ngục, Nghiêm Thế Hải và hai vị lão tổ Nghiêm gia đều kinh hãi: “Không trấn áp được!”
Nghiêm Vô Cực và Nghiêm Tự Khanh đã là Đại Thừa cảnh viên mãn, Luyện Hư Không đại cảnh thành hào quang, Nghiêm Tự Khanh tu vi cao hơn, luyện hào quang tới không đủ ba thước. Nghiêm Vô Cực kém hơn nhưng cũng chỉ có hai trượng bảy tám.
Hư Không đại cảnh của hai người chồng chất lên nhau, thêm Hư Không đại cảnh của Nghiêm Thế Hải, vẫn không ngăn chặn được Huyết Hải Địa Ngục.
Ba người chỉ cảm thấy Hư Không đại cảnh trì trệ, có xu thế bị Trần Thực trấn áp!
Nếu đại cảnh của bọn họ bị Trần Thực trấn áp, hắn tế đao giết người, một đao một mạng, không tốn chút sức nào!
“Không thể để hắn thi triển tu vi!”
Ba người trợn tròn mắt, gân xanh nổi đầy, tu vi tăng tới cực hạn, dùng Nguyên Thần ngàn trượng trấn áp đại cảnh hư không.
Thân thể của Trần Thực có thể hành động, lập tức phát động Hóa Huyết thần đao, ánh đao lóe lên, chém thẳng về phía thủ cấp Nghiêm Tự Khanh!
Nguyên Thần của ba người không thể nhúc nhích, nhưng thân xác vẫn di chuyển tự nhiên. Nghiêm Tự Khanh lùi lại, Nghiêm Vô Cực và Nghiêm Hán Khanh tấn công Trần Thực từ hai bên!
Ánh đao của Trần Thực như cầu vồng cuốn ngược lại, bên trong cầu vồng là vô số đao khí, hoặc bổ hoặc chém, hoặc gọt hoặc quét, các loại đao pháp ẩn giấu trong đó, biến hóa vô số.
Nghiêm Thế Hải tế ra song kiếm, lớn tiếng nhắc nhở: “Không được để ánh đao của hắn chạm vào, nếu không chắc chắn phải chết!”
Hắn múa song kiếm, kiếm quang không ngừng phân liệt, va chạm với đao khí bên trong, hai bên cùng chôn vùi.
Bên kia Nghiêm Vô Cực tế ra một thanh trường thương, lão già cầm thương dũng mãnh vô song, mũi thương đâm ra nghênh đón cầu vồng phóng tới, thế như chẻ tre, kêu lên: “Thế Hải, ba người chúng ta phá chiêu pháp của ma đầu này!”
Nhưng vào lúc này, chiêu pháp của Trần Thực chợt biến đổi, Hóa Huyết thần đao múa lượn, ánh đao từ bốn phương tám hướng lao tới tựa đốm lửa nhỏ.
Nghiêm Thế Hải và Nghiêm Vô Cực lập tức luống cuống tay chân, chỉ nghe tiếng pháp bảo va chạm không dứt, song kiếm trong tay Nghiêm Thế Hải đã đầy những vết chém, còn Đại Thương của Nghiêm Vô Cực bị một ánh đao chém đứt, chỉ còn lại cán thương.
Nghiêm Tự Khanh lập tức tới cứu viện, tế ra một món pháp bảo.
Ba người bị Hóa Huyết thần đao công kích, pháp bảo nhanh chóng bị chém đứt, không thể sử dụng được nữa.
Ba người lại tự tế lên một món pháp bảo khác để ngăn cản Hóa Huyết thần đao, nhưng pháp bảo cũng nhanh chóng lại bị chém đứt.
Dù Nghiêm gia có vô số pháp bảo, cả ba người vẫn bị thế công của Trần Thực làm cho lâm vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Nghiêm gia có một món Tiên khí tên là Tử Thanh Nhị Khí hoàn, nhưng đã bị Trần Thực thu mất. Bây giờ không có Tiên khí, khi va chạm với Hóa Huyết thần đao, họ ắt sẽ chịu thiệt thòi lớn.
Đúng lúc này, một đệ tử Nghiêm gia bi phẫn tới chết lớn tiếng kêu lên: “Chư vị, chuyện hôm nay chính là đại nạn mà trời cao giáng xuống Nghiêm gia ta! Nghiêm gia ta bao đời trung liệt, bảo vệ quốc gia, đã có biết bao người phải rơi đầu, đổ máu? Nay giặc cướp hung hăng ngang ngược, lẽ nào chúng ta lại ngồi nhìn Tông chủ và các vị tiền bối tổ tông liều mạng vì chúng ta? Chúng ta lẽ nào lại làm ô danh tổ tiên?”
Hắn xông lên trước, tế ra Nguyên Thần: “Đệ tử Nghiêm gia đồng lòng, sá gì cái chết? Theo ta giết địch!”
Đám người Nghiêm gia ở lại thủ hộ cảm xúc mênh mang, lệ nóng lưng tròng. Một vị lão tổ mẫu cao giọng nói: “Hỡi các con cháu Nghiêm gia, theo lão thân liều mạng với lũ tặc nhân này!”
Mụ giãy khỏi tay đám gia quyến đang dìu đỡ, lao về phía Trần Thực.
Đột nhiên một ánh đao đỏ máu hiện lên, thân thể lão tổ mẫu cứng đờ, đầu từ từ trượt khỏi cổ.
Nhưng trên mặt mụ vẫn mang nụ cười, khàn giọng nói: “Giết... địch!”
“Giết hắn!”
Xung quanh vang lên tiếng hò hét như sóng thần. Người của Nghiêm gia đỏ mắt, từng người tế ra pháp bảo, phát động thần thông, dồn dập phóng về phía Trần Thực. Ai có đạo tràng thì tế đạo tràng, ai có Hư Không đại cảnh thì tế Hư Không đại cảnh, nhất loạt trấn áp Huyết Hải Địa Ngục của Trần Thực.
Từ ông lão trăm tuổi đến đứa trẻ mười mấy tuổi, tất cả đều gào thét vang trời!
“Các ngươi không được qua đây!” Nghiêm Thế Hải kinh hãi, vội vàng lớn tiếng ngăn cản.
Nhưng cả Nghiêm gia đã đồng lòng, vốn dĩ không ai nghe lời hắn, vẫn tiếp tục xông lên.
Đột nhiên, biển máu dưới chân bọn họ nổi lên ngàn lớp sóng, lớp sau cao hơn lớp trước, che trời lấp đất, ập xuống bọn họ!
Đó không phải là sóng máu thật sự, mà là ánh đao của Trần Thực chém ra, giống như biển gầm, nghênh đón đám người Nghiêm gia.
Sóng thần đi qua, khắp nơi chỉ còn lại những mảnh thi thể không toàn vẹn. Chỉ trong khoảnh khắc trên dưới Nghiêm gia đã có vô số người chết và bị thương. Chỉ những kẻ già yếu tàn tật chạy không nhanh mới may mắn tránh được một kiếp. Ngoài bọn họ, còn có mấy người Huyết Hải Địa Ngục thoát khỏi chiêu công kích này.
Trần Thực tinh thần phấn chấn, cảm thấy Hóa Huyết thần đao cũng trở nên hưng phấn dị thường, tham lam hấp thu những dòng huyết dịch tươi mới này, đồng thời từng luồng pháp lực hùng hồn tràn vào trong cơ thể Trần Thực.
Nếu không có những người này đến chịu chết, dù hắn có thể thắng được đám người Nghiêm Thế Hải cũng sẽ vô cùng gian nan.
Nhưng Hóa Huyết thần đao hấp thu những người này, gia trì pháp lực cho hắn, khiến cho việc chém giết đám người Nghiêm Thế Hải đã không còn khó khăn.
Nghiêm Thế Hải đỏ hoe mắt, tức giận gầm lên, điên cuồng tấn công Trần Thực, kêu lên: “Hai vị lão tổ, hai người hãy dẫn bọn họ đi mau! Ta sẽ ở lại ngăn cản hắn!”
Trần Thực tránh né lão, xoay người vung đao. Hóa Huyết thần đao rung động kịch liệt, vô số ánh đao bắn nhanh ra. Chỉ trong khoảnh khắc ánh đao đã rơi vào biển máu, nở rộ, tựa như trên biển máu mọc lên một biển hoa.
Từng đóa hoa máu xoay tròn nở rộ, viu viu, thu gặt những người già yếu tàn tật còn lại của Nghiêm gia, tất cả đều hóa thành vong hồn dưới đao!
Trong năm vị cao thủ Huyết Hải Địa Ngục của Nghiêm gia, có ba người không tránh thoát được một đao này, bị ánh đao cắt đứt thân thể, khí huyết toàn thân không ngừng tuôn ra.
Khí tức của Trần Thực tăng vọt, vung trường đao, keng keng keng, ngăn cản công kích của Nghiêm Thế Hải, Nghiêm Vô Cực và Nghiêm Tự Khanh.
“Mau đi đi!”
Nghiêm Thế Hải lệ nóng lưng tròng, chảy dài xuống khóe mắt, liều mạng tiến công về phía Trần Thực, kêu lên: “Hai vị lão tổ, hai người mau đi đi!”