๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thiên Lộc bảo liễn chạy đến Nghênh Tiên các ở Dốc Tuyệt Vọng - nơi là trạm đầu tiên để tiến vào vực thẳm này. Khi Thiên đạo Hành giả và Thiên đạo Tiên nhân từ bên ngoài trở về Dốc Tuyệt Vọng, đều phải trải qua sàng lọc bởi Thiên đạo Thần Nhãn tại đây.
Thiên đạo Thần Nhãn trên lầu Nghênh Tiên các là con mắt dọc cao hơn một trượng, không ngừng chuyển động, phóng ra thần quang xuyên thấu vạn vật. Nó có khả năng nhìn rõ mọi biến hóa, phá giải các loại pháp thuật như Biến Hình thuật, Biến Hình phù, đồng thời kiểm nghiệm hồn phách Nguyên Thần. Chỉ sau khi xác nhận chân thân, người ta mới được phép tiến sâu vào Dốc Tuyệt Vọng. Chung Vô Vọng nắm chặt tay Phương Chấn Tú bước xuống xe, đứng dưới ánh sáng Thiên đạo Thần Nhãn chiếu rọi tại Nghênh Tiên lâu. Dù vẻ ngoài lạnh lùng, trong lòng hắn lại hiện lên lời dặn của Dương Bật.
“Người đầu tiên ta gặp ở Dốc Tuyệt Vọng, liệu có thật sự là Thiên Tôn?”
Nghi hoặc dấy lên, hắn tự nhủ dù Dương Bật mưu trí hơn người nhưng không phải thần Tiên Tiên đoán vạn sự, vẫn có thể sai lầm.
Thiên thần chi nhãn lướt qua hai người, cánh cửa Nghênh Tiên các liền mở ra. Chung Vô Vọng dắt Phương Chấn Tú bước vào bên trong. Một giọng nói quen thuộc vang lên: “Thì ra là Vô Vọng.”
Chung Vô Vọng trong lòng nghiêm nghị nhưng nét mặt bỗng hiện vẻ vui mừng. Hắn vội quay đầu theo hướng âm thanh, khi nhận ra người đứng trước mặt, vẻ kinh ngạc càng đậm, vội khom lưng hành lễ: “Vô Vọng bái kiến Thiên Tôn.”
Tay hắn siết chặt khiến Phương Chấn Tú quỳ theo. Tên đồ đệ trẻ này cảm nhận rõ bàn tay sư phụ run rẩy, lực nắm mạnh đến nỗi xương ngón tay như muốn vỡ vụn. Nước mắt Phương Chấn Tú đảo quanh chực trào, cắn răng ráng nhịn không kêu rên, cúi đầu bái lạy theo.
Chỉ khi đầu gối chạm đất, Chung Vô Vọng mới chợt nhận ra mình vô thức siết tay đồ đệ. Hắn vội nới lỏng bàn tay, ánh mắt dán chặt vào ông lão tóc trắng mày bạc đối diện. Dáng người lão không cao hơn hắn, nhưng thân hình toát ra khí thế hùng vĩ như núi non.
Lông mày của lão là lông mày trường thọ, dài hơn lông mày của người bình thường rất nhiều, rủ xuống theo gò má, một mực rủ xuống vành tai. Lão mặc áo bào cổ tròn màu trắng, ống tay áo thêu hoa văn ngư long, bên hông buộc một cái đai lưng màu đen, trang phục rất đơn giản chất phác, tóc trắng tới vai, không buộc lên mà tùy ý tản mát, rất có cảm giác không câu nệ tiểu tiết.
Lão chính là Thiên Tôn, mặt mũi hiền lành, mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Chung Vô Vọng và Phương Chấn Tú, đưa hờ bàn tay, cười nói: “Đứng lên đi.”
Chung Vô Vọng đứng dậy, tuy trong đầu dấy lên sóng to gió lớn nhưng hắn vẫn mặt không đổi sắc, vẻ vui mừng vẫn còn đó: “Thiên Tôn, sao ngài lại ở Nghênh Tiên các? Đệ tử đã lâu không nhìn thấy Thiên Tôn, không được lắng nghe lời dạy bảo. Hôm nay có thể xin Thiên Tôn chỉ điểm đệ tử tu hành một chút hay không?”
Thiên Tôn cười nói: “Ta và Phong đạo hữu đi điều tra Ma Hoàng, cũng vừa mới trở về.”
“Phong sư bá đã trở về?”
Chung Vô Vọng vừa mừng vừa sợ, cười nói: “Lần này Thiên Tôn và Ngạc sư bá ra tay, nhất định tiêu diệt Ma Đô!”
Thiên Tôn lắc đầu nói: “Phong sư bá của ngươi còn đang truy tra Ma Đô, ta cảm ứng được Dốc Tuyệt Vọng có việc nên trở về sớm. Ma Hoàng giấu đầu lộ đuôi, lén lén lút lút, nếu không tìm ra hắn mà ra tay với Ma Đô, e rằng sẽ đánh rắn động cỏ, vì vậy ta không động đến đám người Đại tế tửu. Vô Vọng, ngươi lại đi đâu vậy? Đây là đệ tử của ngươi à?”
Chung Vô Vọng vội vàng nói: “Đây là tiểu đồ đệ của đệ tử, tên là Phương Chấn Tú, là đệ tử Nghiêm gia trong mười ba thế gia, Nghiêm gia bị Trần Thực diệt môn cho nên đổi tên thành Phương Chấn Tú. Chấn Tú, mau chào Thiên Tôn!”
Phương Chấn Tú vội vàng lại lễ bái.
Thiên Tôn cười nói: “Đứa nhỏ ngoan, mau đứng lên đi.”
Lão lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội màu xanh nhạt, đưa vào trong tay Phương Chấn Tú, cười nói: “Cho con một lễ gặp mặt nho nhỏ.”
Phương Chấn Tú nhìn về phía Chung Vô Vọng, Chung Vô Vọng cười nói: “Thiên Tôn cho con, con cứ nhận lấy. Sao không cảm tạ Thiên Tôn?”
Phương Chấn Tú dập đầu thật mạnh, nói: “Cầu Thiên Tôn Chủ trì công đạo cho Nghiêm gia ta!”
Thiên Tôn lắc đầu nói: “Dốc Tuyệt Vọng không can dự vào thế sự, Nghiêm gia bị diệt cũng là nhân quả. Con đã gia nhập Dốc Tuyệt Vọng thì nghiêm túc học tập, tương lai báo thù được hay không còn xem bản lĩnh cá nhân con.”
Phương Chấn Tú vâng dạ, đứng dậy.
Thiên Tôn kinh ngạc nói: “Đứa nhỏ này xử sự như người lớn.”
Chung Vô Vọng nói: “Khi còn nhỏ đã trải qua biến cố, nó buộc phải trưởng thành sớm. Không thì đã chết trong tay Trần lão tặc.”
Hắn dừng một chút, nói: “Thiên Tôn, vì đứa nhỏ này mà đệ tử gặp gỡ Trần Thực, từng có một trận giao chiến. Lần này ra ngoài rèn luyện lại có phát hiện kinh người.”
Hắn thuật lại phát hiện của ba người bọn họ, chỉ che giấu suy đoán của Trần Thực và Dương Bật về việc kẻ thủ ác chính là Thiên Tôn, mặt mày lộ vẻ lo lắng: “Kẻ thủ ác kia đồng quy vu tận với Tiên nhân Đại Thương, đệ tử sợ hắn chết mà không tan nên mới có chuyện tập kích. Đệ tử lo mặt trăng bị ô nhiễm sẽ nguy hiểm đến Chân Thần.”
Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào hắn, trầm giọng: “Thời buổi rối ren. Ngoại Thần, Ma Hoàng, nay thêm kẻ thủ ác Tà biến - những tồn tại này muốn lật đổ Chân Thần, đặt thế giới dưới ách thống trị. Không có Dốc Tuyệt Vọng ta, lê dân bách tính chết không biết bao nhiêu mà kể.”
Lão lắc đầu, hỏi dò: “Vô Vọng, ngươi thấy kẻ thủ ác kia sống hay chết?”
Chung Vô Vọng thoáng chần chờ, lắc đầu: “Đệ tử không rõ. Có thể hắn còn sống điều khiển máu thịt công kích, cũng có thể đã chết nhưng lưu lại tàn niệm. Thiên Tôn đừng đi! Nơi ấy thực sự rất nguy hiểm!”
Thiên Tôn nhìn gương mặt hắn, cười nói: “Ta tự có chừng mực. Vô Vọng, ngươi cảm thấy vị Tiên nhân Đại Thương kia sống hay chết?”
Chung Vô Vọng suy nghĩ một chút, nói: “Vị tiền bối này chắc là có một chút hi vọng sống sót, nhưng sau khi hắn chèo chống công kích máu thịt kia, đạo văn bị mài mòn, chỉ sợ...”
Thiên Tôn thở dài: “Tồn tại mạnh mẽ như vậy lại lặng lẽ không một tiếng động chết đi, thật sự đáng thương đáng tiếc. Xương cốt của hắn ở đâu?”
“Vỡ thành rất nhiều mảnh, có mấy mảnh chưa vỡ đã bị Trần Thực nhặt đi.”
Chung Vô Vọng nói: “Trên mấy khối xương cốt kia còn có một số Vu Tế đạo văn không trọn vẹn nhưng đã trở nên rất nhạt, khó có thể phân biệt. Thiên Tôn, đệ tử còn nhớ kỹ không ít Vu Tế đạo văn, đợi đệ tử lĩnh ngộ ra ảo diệu trong đó, sẽ soạn ra, đưa đến Vấn Đạo viện.”
Thiên Tôn nhẹ nhàng gật đầu: “Ngươi có lòng rồi, đưa Chấn Tú đi đi.”
Chung Vô Vọng nói phải, nắm tay Phương Chấn Tú định rời đi, lại dừng bước, muốn nói lại thôi.
Thiên Tôn cười nói: “Lại làm sao vậy?”
Chung Vô Vọng đánh bạo nói: “Thiên Tôn, đệ tử tự cảm thấy đã tích lũy đủ rồi, nhưng vẫn không thể đột phá Đại Thừa, hợp đạo thiên địa. Đệ tử muốn mời Thiên Tôn chỉ điểm một chút...”
Tay Phương Chấn Tú bị hắn nắm, chỉ cảm thấy lòng bàn tay hắn ướt nhẹp, đều là mồ hôi, nhưng Chung Vô Vọng lại không căng thẳng chút nào, ngược lại lộ vẻ kinh sợ, như đệ tử không dám nhờ sư phụ, lại không nỡ từ bỏ cơ hội này.
“Ta còn cần học hỏi sư phụ nhiều hơn.” Phương Chấn Tú thầm nghĩ.
Sắc mặt Thiên Tôn ôn hòa, chỉ điểm: “Chân Vương khai sáng Tân Pháp, xác định rất nhiều cảnh giới, cảnh giới cao nhất chỉ tới Đại Thừa. Nhưng trong cảnh giới truyền thống, phía sau còn có hai cảnh giới Độ Kiếp, Phi Thăng. Độ Kiếp cảnh cần độ Thiên kiếp, mượn uy lực Thuần Dương thiên lôi, tẩy đi dơ bẩn của bản thân, Nguyên Thần thành Tiên. Độ Kiếp cảnh cần tiếp dẫn Tiên khí Tiên quang, rèn luyện Tiên thể, để thân thể cũng thành Tiên nhân. Tân Pháp không có hai cảnh giới này, bởi vậy muốn hợp đạo, trước cần hỏi vài câu. Nguyên Thần của ngươi trở thành Tiên thần chưa? Thân thể của ngươi trở thành Tiên thể chưa?”
Chung Vô Vọng giật mình khom người nói: “Đệ tử thỉnh giáo Thiên Tôn, làm thế nào tu thành Nguyên Thần Tiên gia và thân xác Tiên gia?”