Ba cách thành tiên 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hắn vừa rồi dừng bước hỏi chỉ là để thoát hiềm nghi. Nhưng lần này lại thành tâm thành ý thỉnh giáo Thiên Tôn, mong nghi vấn này có thể nhận được đáp án.

Thiên Tôn biết gì nói nấy, không hề giấu giếm, tiếp tục chỉ điểm: “Năm xưa Chân Vương dẫn con dân Đại Minh tới giới này, rất nhiều tu sĩ tu luyện theo Cựu Pháp đã luyện tới tuyệt đỉnh rồi vượt Thiên kiếp. Ta quan sát bọn họ phát hiện: tuy có Tà biến, nhưng họ cũng sở hữu đại trí tuệ, dùng đủ loại pháp môn ngăn chặn Tà biến. Sau khi độ kiếp, bầu trời nứt ra, Tiên quang chiếu xuống, Tiên khí từ trên trời giáng lâm. Bọn họ dẫn Tiên khí và Tiên quang từ Tiên giới, dùng chúng rèn luyện Nguyên Thần và thân thể để hợp đạo phi thăng. Bởi vậy, muốn thành Tiên phải tìm được Tiên quang Tiên khí chân chính để tôi luyện Nguyên Thần lẫn thân xác.”

Chung Vô Vọng buông tay Phương Chấn Tú, bái tạ Thiên Tôn.

Thiên Tôn đưa hờ bàn tay, Chung Vô Vọng không tự chủ đứng dậy.

“Tiên quang Tiên khí ở Dốc Tuyệt Vọng vốn do tu sĩ ký thác đạo tràng Chân Thần hình thành, không phải vật thật. Nếu ngươi dùng thứ ấy hợp đạo thành Tiên, chỉ tổ làm nhục Tiên Thiên Đạo Thai.”

Thiên Tôn ân cần dạy bảo: “Muốn có Tiên quang Tiên khí thực sự, một là tìm động thiên phúc địa Tiên gia, hai là độ kiếp, ba là thiên chuy bách luyện Nguyên Thần qua công phu mài giũa lâu dài. Cách thứ nhất dễ nhất, cách thứ hai tinh thuần hơn, cách thứ ba vững chắc nhất. Vô Vọng, ngươi đã có Tiên Thiên Đạo Thai, bất kể chọn lối nào cũng có thành tựu. Hy vọng ngươi mở ra con đường thành Tiên cho hậu thế.”

Chung Vô Vọng khom người đáp: “Vô Vọng cẩn tuân lời dạy bảo của Thiên Tôn.”

Thiên Tôn phất tay, để hắn rời đi.

Chung Vô Vọng nắm tay Phương Chấn Tú rời khỏi Nghênh Tiên các, bay về phía Thiên Đạo phong của mình.

Phương Chấn Tú ngửa đầu nói: “Sư phụ...”

Chung Vô Vọng đánh mắt ra hiệu, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Chấn Tú, có chuyện gì?”

Đầu óc Phương Chấn Tú vô cùng linh hoạt, lập tức tỉnh ngộ, cầm ngọc bội Thiên Tôn tặng, đưa tới nói: “Sư phụ, con đói bụng.”

Chung Vô Vọng nhận lấy ngọc bội, nở nụ cười, nói: “Vi sư dẫn con đi tìm chút đồ ăn ngon.”

Hắn nhìn ngọc bội, trong lòng âm thầm cảnh giác.

“Rất có thể nhất cử nhất động của ta sẽ thông qua lễ gặp mặt này truyền tới tai Thiên Tôn. Nhưng may là Chấn Tú thông minh lanh lợi.”

Trong lòng hắn thầm nhủ: “Dương Bật, ngươi đoán đúng rồi. Rất có thể Thiên Tôn chính là kẻ thủ ác. Năm đó hắn giết chết tất cả thần linh của Thiên Đình Đại Thương, đồng quy vu tận với Tiên nhân Đại Thương, có thể đoạt xá thân thể của một vị con dân Đại Thương nào đó, mưu đồ đông sơn tái khởi. Muốn kiểm chứng còn cần biết tuổi tác của tất cả Thiên đạo Tiên nhân, xem xem có người nào là quan viên của triều đình Đại Thương hay không! Chuyện này không phải quá khó.”

Chung Vô Vọng sắp xếp cho Phương Chấn Tú ở lại, dạy thằng bé tu hành, thầm nghĩ. “Không biết bên Trần Thực thế nào rồi, vị Tiên nhân Đại Thương kia còn có sinh cơ hay không?”

Trần Thực trở lại Càn Dương sơn, lập tức tìm được người nuôi ong A Chuyết, lấy sáp ong và nhựa thông, nấu thành keo, dùng keo nối lại bộ Tiên cốt này từng chút một.

Tiên cốt tuy đã khôi phục hoàn chỉnh, thế nhưng Vu Tế đạo văn mặt ngoài lại như có như không, mơ hồ không rõ.

Trần Thực quan sát cẩn thận, Vu Tế đạo văn tựa hồ đang chậm rãi lưu chuyển.

“Như vậy mà vẫn không chết?”

Hắn không khỏi sợ hãi thán phục, Bất Tử Tiên Pháp của Đại Thương thật sự quá cường đại.

Chỉ có điều Vu Tế đạo văn khôi phục rất chậm, không biết phải mất bao lâu mới có thể khôi phục hoàn chỉnh.

Dương Bật nóng lòng về nhà, từ biệt Trần Thực. Trần Thực cười nói: “Ta đáp ứng với tẩu tẩu nhất định phải tự mình đưa ngươi về nhà. Ta dùng Tiểu Chư Thiên đưa ngươi trở về.”

Dương Bật cảm ơn.

Trần Thực tế lên Thiên Đình lệnh, cùng hắn tiến vào trong Tiểu Chư Thiên, dò hỏi: “Dương huynh đã đến Hoàng Pha thôn ta, thấy thế nào?”

Dương Bật suy nghĩ một lát, nói: “Trên dốc đất vàng, Tiên chân san sát, thần linh Hoa Hạ, thần lực cùng xây miếu nương nương, nghênh đón nương nương giáng lâm, cảnh tượng hưng thịnh phồn vinh. Lại có tứ đại đệ tử của Trần Chân Vương, Trần Dần Đô và các tiền bối như Tiểu Ngũ Tạo Vật tọa trấn, cõi âm cũng có thế lực của Trần Chân Vương, phù sư Hồng Sơn đường trải rộng thiên hạ, có thể nói hai giới âm dương không có địch thủ. Còn lại mười hai thế gia, cũng chẳng qua là châu chấu đá xe. Trần Chân Vương chắc chắn nhất thống thiên hạ, sau đó thân tử đạo tiêu.”

Trần Thực dừng bước lại, như cười như không nhìn hắn.

Dương Bật cũng dừng bước, đối diện với hắn.

Trần Thực cười nói: “Nói xem, vì sao sau khi ta thống nhất thiên hạ lại chết?”

Dương Bật nói: “Tất cả vĩ lực, quy về bản thân. Đây là Trần Chân Vương nói cho ta biết. Hiện giờ, cao thủ Hoàng Pha Thôn san sát, ai tu vi thực lực cao nhất? Cao có thể cao đến đâu? So với Thiên đạo Tiên nhân một mình tiêu diệt Giới Thượng Giới thì như thế nào? Phân thân của Hậu Thổ nương nương hàng lâm, Hoa Hạ chư thần phân thân san sát, đồ sộ đến nhường nào? Nhưng cuối thời đại Chân Vương, vì sao lại biến mất?”

Hắn trầm giọng nói: “Năm đó Chân Vương thất bại tử vong như thế nào, sau này Trần Chân Vương sẽ thất bại tử vong như thế. Vết xe đổ đó là bài học cho đời sau.”

Trần Thực thở dài, nói: “Ta cũng tán đồng cái nhìn của ngươi, nhưng làm sao mới có thể tập hợp tất cả vĩ lực?”

Ánh mắt Dương Bật lấp lóe: “Ta cho rằng, Trần Chân Vương nên thành Tiên.”

Trần Thực cau mày: “Làm sao thành Tiên?”

Dương Bật nói: “Bây giờ cảnh giới cao nhất của Trần Chân Vương là Huyết Hồ Chân Kinh, cầm Hóa Huyết thần đao trong tay, có thể chém giết với Chung Vô Vọng mà không rơi xuống hạ phong. Tuy nói cảnh giới của công pháp này là do Hóa Huyết thần đao gia tăng nhưng dù sao cũng là cảnh giới. Cảnh giới của ngươi cao, so với Chung Vô Vọng cũng không kém chút nào. Chung Vô Vọng có thể xung kích đệ nhất Tiên nhân Tân Pháp, Trần Chân Vương cũng có thể làm được!”

Trần Thực chợt cảm thấy áp lực.

Không phải hắn không nghĩ tới việc đột phá trói buộc Tân Pháp, Cựu Pháp, tu thành Tiên nhân trường sinh bất tử, nhưng dùng Huyết Hồ Chân Kinh để thành Tiên lại làm cho hắn cảm thấy có phần không ổn. Huyết Hồ Chân Kinh quá tà môn, là công pháp đồng bộ với Hóa Huyết thần đao, tốc độ tu luyện quá nhanh! Loại công pháp này tất có tai họa ngầm!

Bây giờ Trần Thực còn có thể ngăn cản Hóa Huyết thần đao cắn trả, không bị Huyết Hồ Chân Kinh ảnh hưởng, nhưng sau khi thành Tiên thì sao? Lúc hợp đạo chắc là lúc Huyết Hồ Chân Kinh và Hóa Huyết thần đao mang ma tính nặng nhất, khi đó hắn còn có thể ngăn cản được phản ngược hay không cũng rất khó nói. Hơn nữa, dựa vào Hóa Huyết thần đao và Huyết Hải Địa Ngục để xung kích Tiên cảnh, có thể thành công thật sao? Hợp đạo Huyết Hải Địa Ngục, có phải là Tiên chân chính không?

Trần Thực im lặng không lên tiếng, mở Thiên Đình lệnh của Thiên Tự huyện ra. Hai người đi vào trong môn hộ, đi tới Hồng Sơn đường của Thiên Tự huyện. Bọn họ đi ra khỏi Hồng Sơn đường, đi về phía Dương gia, dọc đường không nói chuyện.

Đợi đến khi đi vào Dương gia, gặp được Dương tẩu tẩu Tiểu Phương, Trần Thực cười nói: “Tẩu phu nhân, may mắn không làm nhục mệnh, ta mang Dương huynh hoàn chỉnh trở về.”

Tiểu Phương mỉm cười cảm ơn.

Trần Thực đang muốn trở về Hoàng Pha thôn, giọng nói của Dương Bật vang lên từ sau lưng: “Trần Chân Vương, ngươi cảm thấy không có Tiên Thiên Đạo Thai, ngươi lại kém Chung Vô Vọng à? Tất cả vĩ lực, quy về bản thân. Nếu ngươi không làm được, sau khi ngươi chết, ta sẽ làm.”

Trần Thực dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt sắc bén.

“Dương huynh chớ nóng vội, chắc chắn ta sẽ trở thành Tiên nhân đầu tiên!”

Trần Thực trở lại Hoàng Pha thôn, đi tới dưới cây liễu già, lặng lẽ ngồi xuống.

Giờ phút này Long Du tán nhân, Thiều Nương, Mộ Đạo Tử và Bùi tán nhân đang ở trên dốc đất vàng nghe Liễu đạo nhân giảng pháp. Tu vi của bọn họ cao thâm khó lường, nhìn như ở dương gian nhưng thật ra thân ở hai giới âm dương, đồng thời bảo vệ miếu Hậu Thổ Nương Nương ở hai giới.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters