๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Gia gia, nương nương trở về rồi.” Khô lâu Trần Thực nói.
Trần Dần Đô tâm thần đại chấn: “Mẹ nuôi của con tỉnh rồi à?”
Khô lâu Trần Thực gật đầu.
Trần Dần Đô vội vàng gọi mọi người tới, nhanh chóng nói: “Mẹ nuôi của Tiểu Thập sống lại, chúng ta nhanh chóng trở về Hoàng Pha thôn!”
Đám người Sa bà bà, Tạo Vật Tiểu Ngũ vừa mừng vừa sợ, vội vàng lên đường trở về dương gian.
Bia đá mẹ nuôi của Trần Thực thần bí khó lường, từ rất lâu trước đó, Trần Dần Đô đã phát hiện tấm bia đá này có lai lịch cổ xưa, có lẽ có thể che chở cho Trần Thực. Chỉ có điều bất luận Trần Thực dâng hương như thế nào, bia đá vẫn không có bất kỳ hồi âm, mãi đến khi Trần Thực đạt được bia đá ban phúc, hình thành ngôi miếu nhỏ sau đầu. Từ khi đó trở đi, tu vi của Trần Thực đột nhiên tăng mạnh, một ngày ngàn dặm.
Mẹ nuôi của Trần Thực sống lại, tuyệt đối là chuyện lớn!
Khô lâu Trần Thực đi tới bên cạnh Phong Nhược Đồng và Đại tế tửu, cằm khép mở, nói: “Hai vị không cần tranh đấu. Phong Tiên nhân, ta chính là Ma Hoàng mà ngươi khổ cực tìm kiếm.”
Phong Nhược Đồng nghe vậy ngẩn ngơ, la lên thất thanh: “Trần đạo hữu, ngươi là Ma Hoàng?”
Khô lâu Trần Thực gật đầu nói: “Ta là Ma Hoàng. Các hạ có thể hỏi thăm Đại tế tửu.”
Phong Nhược Đồng nhìn về phía Đại tế tửu, Đại tế tửu nhẹ nhàng gật đầu, trầm giọng nói: “Trần Thực chính là Thần Hoàng của Thần Đô ta.”
Phong Nhược Đồng cười lạnh nói: “Ngươi là Tế tửu của Đại Thương, ngươi lại cam tâm tình nguyện nhận một thằng nhãi ranh làm Ma Hoàng sao? Ân huynh, rốt cuộc ngươi có ý đồ gì?”
Đại tế tửu mỉm cười nói: “Trần Thần Hoàng có thể giải quyết Tà biến, bởi vậy chúng ta bái hắn làm Hoàng cũng là chuyện đương nhiên.”
Sắc mặt Phong Nhược Đồng âm trầm bất định, mặc dù hắn đã sớm hoài nghi nhưng vẫn khó có thể tiếp nhận Trần Thực chính là Ma Hoàng.
Mục đích chuyến đi này của hắn chính là ép Ma Hoàng hiện thân, liên thủ với Thiên Tôn diệt trừ kình địch này. Nhưng Trần Thực chính là Ma Hoàng, lại khiến cho hắn khó có thể xuống tay.
“Trần Thực, ngươi không phải Ma Hoàng.”
Phong Nhược Đồng đột nhiên nói: “Ta chưa từng tìm được Ma Hoàng, cũng chưa từng gặp Ân huynh ở Thiên Trì quốc.”
Đại tế tửu hiểu ý, khom người thi lễ với Khô lâu Trần Thực, dẫn người rời đi.
Phong Nhược Đồng đưa mắt nhìn hắn đi xa, quay đầu nhìn về phía khô lâu Trần Thực, do dự mãi, nói: “Trần đạo hữu, ngày ngươi hợp đạo, có lẽ Dốc Tuyệt Vọng không cần tồn tại nữa.”
Trần Thực hơi ngẩn người, dò hỏi: “Vì sao Phong Tiên nhân nói lời ấy?”
“Dốc Tuyệt Vọng vốn là vì tuyệt vọng nên mới không thể không duy trì trật tự hiện có, duy trì Thiên đạo rách nát này. Bởi vì tuyệt vọng, cho nên phải giám sát thiên hạ, tìm kiếm một ít dị động, dốc hết khả năng tụ tập hương khói cho Chân Thần, dốc hết khả năng kéo dài tính mạng cho Chân Thần:
Phong Nhược Đồng gọi bảy vị Thiên đạo Hành giả kia tới. “Nếu có một tia hy vọng, làm sao phải có Dốc Tuyệt Vọng kia chứ? Trần đạo hữu, ta còn phải đuổi giết Đại tế tửu, tra tìm manh mối Ma Hoàng, xin cáo từ!”
Khô lâu Trần Thực nói: “Nếu như Phong Tiên nhân gặp được Chung Vô Vọng, không ngại nói chuyện với hắn một chút.”
Phong Nhược Đồng gật đầu, dẫn người rời đi.
Khô lâu Trần Thực xoay người lại, quay về phía phía các đại Quỷ tộc tộc trưởng, trầm giọng nói: “Chư vị, bây giờ ta có thể phá giải công pháp của các tộc cho các vị.”
Lúc này, tất cả tộc trưởng Quỷ tộc đều là thân người, nghe vậy, ai nấy đều lộ vẻ kích động, dồn dập lấy ra công pháp của các tộc, đưa đến trước mặt Trần Thực.
Những công pháp này là một môn pháp môn tu hành thời kỳ Đại Thương, tương ứng với một loại thần quan và nghề nghiệp của triều đình Đại Thương, trong đó không thiếu tiên pháp không kém Huyết Hồ Chân Kinh!
Khô lâu Trần Thực ngồi xuống, lần lượt giải mã, giảng giải điểm diệu kỳ và cách vận hành của những công pháp này.
Dương gian, bên ngoài Hoàng Pha thôn dưới chân Càn Dương sơn.
Đám người Trần Dần Đô đi tới trước con dốc, ngẩng đầu nhìn lên, dốc đất vàng đã hoàn toàn thay đổi, Hoàng Thiên uy nghi, cây liễu cao vút, nối liền mây xanh, cành liễu rủ xuống.
Tòa miếu thờ kia được bao phủ trong thần quang rực rỡ, nương theo đó là khí tức hương khói lượn lờ, mơ hồ vang lên tiếng tụng niệm của chư thần, vô cùng thần thánh.
Lúc này dốc đất vàng, tựa như thánh địa đệ nhất nhân gian, làm người hắn sinh ra lòng kính sợ.
Đám người Trần Dần Đô, Sa bà bà lấy lại bình tĩnh, đi về phía Hoàng Thiên, dần dần đi tới dưới gốc thần thụ kia.
“Các vị đạo hữu dừng bước.” Liễu đạo nhân ngăn mọi người lại.
Trong miếu nương nương, Trần Thực đang nói cười với vị nương nương kia, lúc này lòng có cảm giác, cười nói: “Gia gia con đến rồi, thưa mẹ nuôi.”
Thần quang trên đài sen mờ mịt, một vị thần nữ nương nương ngồi trong hào quang, quốc sắc thiên hương, cười nói: “Tiểu Liễu Nhi, mời bọn họ vào đi.”
Lúc này Liễu đạo nhân mới nói: “Trần đạo hữu, Hậu Thổ nương nương mời các ngươi vào.”
Tạo vật Tiểu Ngũ đi qua bên cạnh hắn, sắc mặt kỳ quái: “Tiểu Liễu Nhi? Khó trách ngươi không chịu nói cho chúng ta biết tên thật, Tiểu Liễu Nhi.”
Sắc mặt Liễu đạo nhân đỏ lên.
Đám người Trần Dần Đô, Sa bà bà đi vào miếu nương nương, Tạo Vật Tiểu Ngũ đi phía sau cùng, trong lúc lơ đãng quay đầu nhìn lại, không khỏi ngơ ngẩn.
Càn Dương sơn và Thập Vạn đại sơn cõi âm, đồng thời lọt vào mi mắt của hắn, hai giới âm dương, phân biệt rõ ràng. Hắn như đứng ở ranh giới hai giới âm dương, phía trên là Dương gian Càn Dương sơn, phía dưới là cõi âm Thập Vạn đại sơn.
Thập Vạn đại sơn, phảng phất như ảnh ngược của Càn Dương sơn, nhưng quy mô muốn khổng lồ gấp trăm lần, nghìn lần.
Hai giới âm dương, cứ như vậy thống nhất một cách hoàn mỹ.
Đối với phàm nhân mà nói cõi âm và dương gian là hai thế giới, hoặc là thân ở dương gian, hoặc là thân ở cõi âm. Tu sĩ tu luyện tới Hoàn Hư cảnh có chỗ khác biệt, thân thể hắn ở dương gian, Nguyên Thần ở cõi âm.
Nhưng đối với Hậu Thổ nương nương mà nói, âm và dương là một thể hai mặt.
Hai giới âm dương, là cùng một thế giới.
Trước đây, mặc dù Tiểu Ngũ cũng có suy đoán về phương diện này, nhưng suy đoán dù sao cũng chỉ là suy đoán. Bây giờ tận mắt nhìn thấy, cảnh tượng này đã mang đến cho hắn chấn động và cảm ngộ vô cùng mãnh liệt.
Hắn vốn là đại hành gia trong Âm Dương chi đạo, từ rất sớm trước đó đã lĩnh ngộ ra Âm Dương Biến, lại được Trần Thực truyền thụ Âm Dương Đãng Luyện Âm Dương đạo tràng, thành tựu phi phàm, lúc này nhìn thấy cảnh tượng hai mặt hai giới âm dương, bất tri bất giác lại có lĩnh ngộ, mơ hồ có dấu hiệu tiến thêm một bước. Hắn đuổi kịp đám người Trần Dần Đô, đi ra vài bước, lại quay đầu nhìn lại.
Lần này trong mắt hắn vẫn là cảnh tượng hai giới âm dương, nhưng phạm vi càng rộng, hơn mười tỉnh phụ cận Càn Dương sơn, lại lọt vào mi mắt, mà phạm vi cõi âm hiển hiện cũng vượt xa Thập Vạn đại sơn.
Cảnh tượng này, khiến trong lòng hắn đột nhiên xao động mãnh liệt.
“Miếu nương nương chính là đạo tràng của Hậu Thổ nương nương, tiến vào miếu nương nương, đó là tiến vào đạo tràng của nương nương. Cũng tức là nói, nơi ta nhìn thấy, đều là phạm vi bao phủ của đạo tràng nương nương!”