๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hắn thầm nghĩ trong lòng: “Rốt cuộc đạo tràng của Hậu Thổ nương nương lớn đến bao nhiêu?”
Hắn tiếp tục đi về phía trước, quay đầu nhìn lại.
Lúc này, dương gian trong tầm mắt của hắn, đã mở rộng đến nửa Tây Ngưu Tân Châu!
Mà cõi âm càng bao la, thậm chí từng tòa Âm Tào Địa Phủ lọt vào mi mắt!
Tạo vật Tiểu Ngũ còn đang định đi về phía trước, đột nhiên tay áo bị người túm lại, hắn vội vàng lấy lại bình tĩnh, đã thấy mình suýt nữa đi tới trước bảo tọa hoa sen, va chạm với Hậu Thổ nương nương, là Trần Dần Đô kịp thời túm chặt ống tay áo của hắn.
Tạo vật Tiểu Ngũ lấy lại bình tĩnh, ma xui quỷ khiến quay đầu nhìn thoáng qua, gần như toàn bộ Tây Ngưu Tân Châu lọt vào mi mắt!
Đám người Trần Dần Đô chào Hậu Thổ nương nương, nương nương cười nói: “Chư vị không cần đa lễ. Mời ngồi.”
Trong miếu có thêm một ít quầng sáng hình đài sen.
Mọi người tự mình ngồi xuống, Tạo Vật Tiểu Ngũ cũng ngồi trên một cái bồ đoàn, vẫn có phần tâm thần không yên.
Khoảnh khắc hắn ngồi trên bồ đoàn, thị giác lại phát sinh biến hóa. Chỉ thấy mình vẫn ngồi giữa hai giới âm dương Tây Ngưu Tân Châu, mà Tây Ngưu Tân Châu thì bồng bềnh trên một hải dương mênh mông Huyền Hoàng chi khí, hình thái của châu lục như một cái đùi gà luộc chín, bồng bềnh theo sóng. Hắn nhìn về phía xa xa, nhìn thấy trên mặt biển cách Tây Ngưu Tân Châu không quá xa còn có một đại châu, trôi nổi trong Huyền Hoàng hải. Thậm chí có thể nhìn thấy có nhật nguyệt tinh thần vận hành xoay quanh đại châu.
“Chẳng lẽ là Hoa Hạ Thần Châu?” Hắn thầm nghĩ trong lòng, bất giác nhìn thêm vài lần.
Hậu Thổ nương nương nhìn xung quanh một lượt, có một loại cảm giác trời đất đảo lộn.
Trần Dần Đô là Thi Giải Tiên thân nhiễm ma khí; Tạo Vật Tiểu Ngũ là người tạo vật, tà khí lạnh lẽo; Thanh Dương là một thi thể tu thành tà ma, Thiên Hồ Hồ Tiểu Lượng là Cửu Vĩ hồ ly không được chào đón, hơn nữa còn có lông tạp, hiển nhiên huyết thống không thuần.
Về phần Kiều Chuyết, là Phong soái trong Âm soái, địa vị trong Địa Phủ khá thấp.
Người khá bình thường là Sa Thu Đồng cùng Đỗ Di Nhiên, nhưng hai người này nữ thì thiên về tu hành loại hồn phách, nam thì thiên về pháp môn càn khôn, có thể một mình đảm đương một phía nhưng không phải toàn tài.
Khi nãy, nàng đã gặp Tiểu Đoạn tiên tử, Chu tú tài, Quyết Dương Tử, cùng với Long Du tán nhân, Thiều nương nương, Mộ Đạo Tử và Bùi tán nhân.
Mấy người này cũng là dưa vẹo táo nứt, khó có thể lọt vào mắt xanh.
Tiểu Đoạn tiên tử, Chu tú tài và Quyết Dương Tử, hợp đạo trong ngôi miếu nhỏ của Trần Thực. Long Du tán nhân, Thiều nương nương đám người tính cách kỳ quái, tu luyện Tân Pháp, lại bị vây trước cảnh giới Hợp Đạo.
Mặc dù cường giả tụ tập bên cạnh Trần Thực không ít, nhưng so với thời đại Chân Vương vẫn chênh lệch không biết bao nhiêu!
Về phần Trần Thực, đứa con nuôi này không tệ, nhưng nhìn thế nào cũng thuộc về hàng ngũ lệch lạc.
Nàng vốn tưởng rằng chờ hơn sáu ngàn năm, lại mở một ván, tất nhiên sẽ hơn được thời đại Chân Vương, không nghĩ tới còn kém hơn.
Khi đó mặc dù thế cục cũng hiểm ác như vậy, nhưng dưới trướng Chân Vương cường giả xuất hiện lớp lớp, chí sĩ nhân ái nhiều đếm không xuể, mọi người chân thành vệ đạo, có ý giúp đỡ xã tắc, có chí hiến thân cho lê dân, triều đình và chưởng giáo của các đại tông phái đồng lòng, lại có Tiên khí trấn thủ khí vận.
Cõi âm, Thập Điện Diêm La, mười tám tầng Địa Ngục, tất cả đều đồng tâm hiệp lực, Chân Vương có thể điều động Quỷ thần binh mã, thế lực hùng mạnh.
Về phần Chân Vương, cũng là người khôn khéo tài giỏi, hết lòng lo lắng cho lê dân bách tính, nắm giữ binh mã thiên hạ, tinh binh cường tướng nhiều vô số kể.
Dù vậy vẫn thất bại thảm hại.
Bằng vào mấy quả dưa vẹo táo nứt trước mắt, thật có thể làm tốt hơn so với trước đó sao?
Hơn nữa, khi đó số lượng Thần linh cũng nhiều hơn hiện tại. Rất nhiều Thần linh Hoa Hạ bị Dốc Tuyệt Vọng đánh cho phân thân hình thần câu diệt, Thần linh Hoa Hạ mình Trần Thực phuc sinh chỉ có năm sáu phần thời kỳ toàn thịnh mà thôi.
“Có nương nương tương trợ, thế cục ắt sẽ tốt đẹp!” Sa bà bà hưng phấn nói.
Đỗ Di Nhiên cũng kích động không thôi, cười nói: “Có nương nương trấn thủ ở đây, chúng ta có thể yên tâm được rồi! San bằng Dốc Tuyệt Vọng chỉ là chuyện sớm muộn!”
“Chỉ là chuyện sớm muộn!” Thanh Dương nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức hiện nguyên hình.
Mặc dù Thiên Hồ vẫn nhát như chuột, giờ phút này cũng kích động đến cuống họng cũng có phần run rẩy, nói: “Có bương nương che chở, cho dù là đầu hàng Dốc Tuyệt Vọng, cũng có thể tranh thủ được cái giá tốt!”
Hậu Thổ nương nương mỉm cười gật đầu, nói: “Chư vị đều là nhân kiệt.”
Tạo vật Tiểu Ngũ kích động đến mức tim đập loạn thình thịch, giọng nói khàn khàn nói: “Nương nương, ta cũng là nhân kiệt ư?”
Hậu Thổ nương nương cười gật đầu: “Tuy ngươi là tạo vật, nhưng đã có sinh mệnh, thông tuệ hơn người, ngộ tính cực cao. Chẳng qua ngươi có phần tự ti, đạo tâm bất ổn, quá để ý người khác nghĩ gì. Nếu có thể vượt qua cửa ải này, thành tựu không thể hạn lượng. Tặng cho ngươi đài sen ngươi đang ngồi, mong ngươi sớm ngày ổn định đạo tâm.”
Tạo vật Tiểu Ngũ vui mừng khôn xiết, bái tạ nương nương.
Hậu Thổ nương nương lại nhìn về phía Trần Dần Đô, nói: “Các hạ tu hành Thi Giải Tiên, tuy là hành động bất đắc dĩ, nhưng thi khí chưa từng bị nhổ đi, chỉ sợ chậm trễ ngươi tu hành. Ta tặng ngươi một luồng luân hồi khí, có thể luyện trừ thi khí.”
Ngón tay ngọc của nàng gảy nhẹ, trong thần quang phía sau, một luồng khí luân hồi bay ra rơi vào trong vầng sáng sau đầu Trần Dần Đô.
Trần Dần Đô bái tạ.
Hậu Thổ nương nương nhìn về phía Đỗ Di Nhiên, cười nói: “Các hạ tu luyện Càn Khôn diệu đạo, tâm ở chỗ nào, thân ở chỗ đó. Nhưng ngươi đạo hạnh chưa đủ, ta tặng ngươi một sợi Huyền Hoàng chi khí, mong ngươi có thể lĩnh ngộ.”
Dứt lời, ngón tay ngọc gảy nhẹ, một sợi Huyền Hoàng chi khí bay ra, rơi vào trong vầng sáng sau đầu Đỗ Di Nhiên. Đỗ Di Nhiên vội vàng bái tạ.
Hậu Thổ nương nương nhìn về phía Thanh Dương, chỉ trong khoảnh khắc hiểu rõ nguyên nhân cái chết của nó, nói: “Các hạ là dị loại tu chân, tu luyện đến bước này thật sự không dễ, nếu không phải liều mạng vì bằng hữu chắc cũng không đến mức bỏ mình, hóa thành tà ma. Ta có một đoạn cơ duyên tặng ngươi.”
Nàng đưa tay chỉ, một con đường xuất hiện, cực kỳ sâu xa, hai bên đường là dòng nước Hắc Ám chi hải như mực, không biết dẫn tới nơi nào.
“Ngươi men theo con đường này đi tới trước, sẽ tới một chỗ Tiên gia cư ngụ, nơi đó có bất tử tiên dược của Tiên gia, có thể khởi tử hồi sinh.”
Hậu Thổ nương nương nói: “Ngươi đến đó, tìm được tiên dược thì trở về, không được ở lại. Nếu bị người ta bắt được, ta cũng không cứu được ngươi.”
Thanh Dương vui mừng khôn xiết, đi dọc theo con đường này, chẳng bao lâu sau biến mất trước mắt mọi người.
Hậu Thổ nương nương nói với Thiên Hồ: “Các hạ cũng là dị loại tu chân, đáng thương một chút thú huyết chưa thuần, cái này không trách ngươi được.”
Nàng đưa tay nhẹ nhàng vẽ ra một vòng tròn trên không trung, trong vòng đối ứng với một mảnh sông núi xa lạ, nói: “Trong núi này mai táng một vị Cửu Vĩ Tiên Hồ, ngươi đi tìm một phen, nếu có thể đạt được cơ duyên của nàng, có lẽ sẽ giúp ngươi đột phá.”