๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tâm thần Trần Thực chấn động mãnh liệt.
Sở Hương Tú cũng từng nói, Trần Thực cũng đến từ Hắc Ám hải, trong cơ thể cũng có Ngoại đạo.
Mà lời của Đông Vương Công đã chứng thực điều này!
Lẽ nào trong cơ thể hắn thật sự có một môn Ngoại đạo mà ngay cả hắn cũng chưa từng nhận ra?
Chẳng lẽ năm đó khi hắn mượn Thiên Ngoại Chân Thần hợp đạo, môn Ngoại đạo này cũng đã ảnh hưởng đến hắn, tiềm ẩn trong cơ thể hắn?
Tại sao Đông Vương Công lại hứng thú với môn Ngoại đạo trong cơ thể hắn?
Đông Vương Công nói: “Trận chiến ngươi giết Tổng binh ở Thiên Binh doanh đã khiến ta nhìn thấy Ngoại đạo trong cơ thể ngươi. Vì vậy ta mới ra mặt bảo vệ ngươi.”
Hắn chắp tay sau lưng, nhìn ra ngoài cung, ánh mắt thâm trầm: “Tiên đạo chúng ta quý ở trường sinh, nhưng trường sinh cũng là một thử thách, cứ cách một ‘hội’ lại có một đại kiếp, gọi là Khai Kiếp. Một hội là một vạn tám trăm năm, mỗi hội một Khai Kiếp. Vượt qua được thì có thể tiêu dao thêm một vạn tám trăm năm nữa. Mười hai hội là một ‘nguyên’, một nguyên sẽ có một lần Đại Khai Kiếp. Nguyên Hội Đại Kiếp, không biết bao nhiêu Tiên nhân phải bỏ mạng. Tiên nhân nhìn bề ngoài thì trường sinh nhưng bao nhiêu kẻ qua được Nguyên Hội chi kiếp? Tiên đạo đã đi theo lối mòn quá lâu rồi, cần có Ngoại đạo để điều chỉnh một chút, biết đâu khi đối mặt với Nguyên Hội Đại Kiếp lại có thêm một tia sinh cơ.”
Trần Thực nghe vậy, trong lòng bất giác dâng lên cảm giác kính ngưỡng.
Quả không hổ danh đệ nhất Tiên nhân, tấm lòng và khí độ bực này, người thường há có thể sánh bằng.
Đông Vương Công nói: “Nếu không tu Ngoại đạo, chưa chắc đã qua đượcNguyên Hội Đại Kiếp, thế thì nói gì đến chuyện lật đổ Thiên Đình. Ngươi nói có phải không, Trần Thiên binh?”
Trần Thực không dám đáp lời, hắn không biết câu nào của Đông Vương Công là thật, câu nào là giả, câu nào là lời sáo rỗng.
Đông Vương Công có thể nói sai, nhưng hắn chỉ cần nói sai một câu là có thể mất mạng!
“Trong Đông Thiên cung đâu đâu cũng là Thần linh giám sát Đông Vương Công, nhưng Đông Vương Công vẫn ngang nhiên như vậy, chẳng lẽ không sợ bị Đại Thiên Tôn nghi ngờ rồi mất mạng à?” Hắn thầm nghĩ.
Đông Vương Công cười nói: “Lá gan của ngươi vẫn chưa đủ lớn, đúng là vô vị. Ngươi cứ cầm bản đồ đi, giao cho Lý Thiên Vương. Trong Thiên Đình có không ít kẻ rất hứng thú với Ngoại đạo của Hắc Ám hải, xem ra chẳng bao lâu nữa Thiên Binh doanh các ngươi có thể xuất chinh Hắc Ám hải rồi.”
Trần Thực hơi sững người: “Lý Thiên Vương xuất binh đến Hắc Ám hải?”
Đông Vương Công ung dung nói: “Hắc Ám hải tốt lắm, phải xuất binh đến Hắc Ám hải. Đối với Tiên nhân mà nói, Hắc Ám hải quá rộng lớn, quá nguy hiểm, tùy tiện xông vào có thể vĩnh viễn không trở về. Nhưng Hắc Ám hải lại tràn ngập cám dỗ, những nơi hợp đạo càng bao la, càng nhiều Địa Bảo linh căn, càng nhiều tài nguyên, đều là vật vô chủ. Mỗi lần phát hiện thế giới trong Hắc Ám hải đều là cơ hội thu được một khối tài sản khổng lồ.”
Hắn khẽ mỉm cười nói: “Mà Chư Thần Thiên Đình cũng cần truyền bá hương hỏa của bọn họ đến những nơi xa xôi hơn, để tân thuộc địa của Thiên Đình cũng có tín đồ của riêng mình, tăng cường thần lực cho bọn họ. Vì thế, bất luận đối với tiên hay thần thì thế giới trong Hắc Ám hải đều là một nỗi cám dỗ cực lớn.”
Trần Thực trong lòng chấn động, đột nhiên nhớ tới Tây Ngưu Tân Châu.
Nếu Thiên Đình vì lý do này mà nhắm vào nơi hợp đạo của Sở Hương Tú, vậy liệu có vì Ngoại đạo trong cơ thể mình mà nhắm vào Tây Ngưu Tân Châu không?
Nếu nhắm vào Tây Ngưu Tân Châu, thế thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Trong lòng hắn có phần bất an.
“Hắc Ám hải rất nguy hiểm, trên bản đồ của Sở Hương Tú đánh dấu nhiều nơi hung hiểm như vậy, đủ thấy nơi đó càng thêm nguy hiểm.”
Đông Vương Công nói đầy ẩn ý: “Nếu Lý Thiên Vương hành quân bị cản trở, Thiên binh Thiên tướng tử thương nặng nề, vậy ngươi nói xem sẽ xảy ra chuyện gì?”
Trần Thực lập tức tỉnh ngộ, nói: “Khi đó, Thiên Đình sẽ cần một người dẫn đường thông thuộc nơi ấy, thậm chí còn cần người dẫn đường đó phải có một chỗ đặt chân trong thế giới Hắc Ám hải kia!”
Hắn cúi người vái lạy Đông Vương Công: “Đệ tử nhờ Đông Vương Công chỉ điểm, lúc này mới thấy được ánh mặt trời sau mây mù!”
Đông Vương Công cười nói: “Ta đã làm gì đâu? Ta đâu có giúp ngươi việc gì. Ngươi gây họa cũng đừng đổ lên đầu ta.”
Trần Thực liên tục cúi đầu bái tạ, rồi rời khỏi Đông Thiên cung.
Đông Vương Công nhìn theo bóng hắn rời đi, trên mặt vẫn giữ nụ cười: “Cũng là một kẻ không tệ, vì một phạm nhân chỉ gặp qua một lần mà cũng dốc toàn lực cứu giúp. Chẳng trách Đại Thiên Tôn lại giao Thiên Cơ sách cho hắn.”
Kẻ khác đều cho rằng chỗ dựa của Trần Thực chính là Đông Vương Công, nhưng nào biết Đại Thiên Tôn cũng là chỗ dựa của Trần Thực!
Kẻ khác không nhìn ra Thiên Cơ sách trên người Trần Thực, nhưng Đông Vương Công với tư cách là người từng đích thân luyện chế pháp bảo Thiên đạo năm đó, vô cùng quen thuộc với pháp bảo Thiên đạo. Khí tức Thiên đạo trên người Trần Thực, kẻ khác không thể nhận ra, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được rõ ràng.
“Chỉ có điều, tên tiểu phản tặc này vẫn chưa biết đó thôi.”
Đông Vương Công lộ vẻ mong chờ, rất muốn xem thử một ngày nào đó khi Trần Thực gia nhập phản quân, biết được chỗ dựa của mình lại chính là Ngọc Đế, vậy sắc mặt sẽ đặc sắc đến mức nào.
Trần Thực mang theo bản đồ của Sở Hương Tú, hớn hở đến gặp Lý Thiên Vương, dâng bản đồ lên, nói: “Chúc mừng Thiên Vương, Sở Hương Tú đã khai hết rồi!”
Lý Thiên Vương ngẩn người, không hiểu vì sao hắn lại nói vậy, lấy khó hiểu hỏi: “Hắn khai những gì?”
Y nhớ rõ, mình đâu có lệnh cho Trần Thực đi thẩm vấn Sở Hương Tú. Hơn nữa, bộ Hình đã sớm thẩm tra, án tử hình cũng đã định rồi.
“Thiên Vương mời xem, đây chính là nơi Sở Hương Tú hợp đạo!”
Trần Thực trải bản đồ ra, nói rất nhanh: “Nơi này tên là Nê Lê thế giới, trong Hắc Ám hải, Ngoại đạo hưng thịnh, lý do thực lực của Sở Hương Tú kinh người như vậy chính là bắt nguồn từ đây! Dưới uy hiếp dụ dỗ của ta Sở Hương Tú đã vẽ tấm đồ này, đánh dấu các loại hung hiểm ở nơi đây!”
Lý Thiên Vương nhìn thấy bản đồ, tâm thần hơi chấn động, nói: “Nê Lê thế giới nơi Ngoại đạo hưng thịnh? Đây chắc là một Đại thế giới!”
Tim hắn bất giác đập nhanh hơn mấy nhịp.
Đại thế giới quả thực hiếm thấy.
Tứ Đại Bộ Châu của Địa Tiên giới đều là Đại thế giới, có thể nuôi sống rất nhiều Tiên nhân.
Mà Đại thế giới trong Hắc Ám hải lại càng là đất vô chủ, bên trong có vô số Địa Bảo linh căn vô cùng quý giá, cùng các loại thiên tài địa bảo, kỳ trân dị thú!
Quan trọng hơn là, khai phá một Đại thế giới sẽ có thể thu được thêm rất nhiều hương hỏa, sức hấp dẫn đối với Lý Thiên Vương cũng rất lớn.
Trần Thực gật đầu nói: “Chính là Nê Lê đại thế giới.”
Lý Thiên Vương cố nén cơn kích động trong lòng, cẩn thận xem xét cuộn bản đồ này, trên đó đánh dấu lộ trình xuất phát từ Địa Tiên giới, xuyên qua Huyền Hoàng hải, tiến vào Hắc Ám hải, rồi tìm kiếm Nê Lê thế giới giữa biển khơi.
Đồng thời, trong Nê Lê thế giới cũng đánh dấu các loại hiểm địa.
Lý Thiên Vương cuộn bản đồ lại, định đi ra ngoài.
Trần Thực vội nói: “Thiên Vương, chẳng bao lâu nữa Sở Hương Tú sẽ bị xử trảm rồi!”
Lý Thiên Vương dừng bước, do dự một chút rồi nói: “Khó khăn lắm mới chọn được ngày lành tháng tốt… Thôi được, ta sẽ sai người dời ngày xử trảm Sở Hương Tú lại sau! Trần đạo hữu, ở đây không có việc của ngươi nữa, ngươi về Thiên Đạo cư trước đi.”
Trần Thực vâng dạ, quay về Thiên Đạo cư.
Lý Thiên Vương mang theo bản đồ, vội vã rời đi.
Không lâu sau, Lý Thiên Vương điểm binh ở Tây Thiên đãng, mang theo mười vạn Thiên binh Thiên tướng, phụng lệnh chinh phạt Hắc Ám hải. Đại quân xuất phát, cưỡi Tinh tra, từ vượt qua Tinh Môn rời khỏi Thiên Đình.
Lý Thiên Vương điều động toàn quân tinh nhuệ, Hỏa Tự doanh của Trần Thực không thuộc hàng tinh nhuệ do đó không được tham gia.
“Quả nhiên như Đông Vương Công dự liệu, Thiên Đình vô cùng muốn có được Nê Lê thế giới!”
Trần Thực lại càng thêm khâm phục Đông Vương Công.
Lần này Thiên Đình có thể xuất binh nhanh như vậy, hẳn không chỉ là chủ ý của Lý Thiên Vương, e rằng còn có các thế lực lớn khác trong Thiên Đình ngấm ngầm thúc đẩy.
“Nếu đúng như Đông Vương Công suy đoán, Lý Thiên Vương sẽ chịu thiệt hại nặng nề ở Nê Lê thế giới, sau đó sẽ không thể không thả Sở Hương Tú và Thổ Địa của Phong An quận, tính mạng của thầy trò bọn họ xem như được giữ lại.” Trần Thực thầm nghĩ.
Quả nhiên, hai tháng sau, tin tức Lý Thiên Vương đại bại ở Nê Lê thế giới truyền đến, gây chấn động triều đình. Không bao lâu đã có Thần sứ đến Thiên lao, truyền lệnh cho ngục tốt: “Sở Hương Tú và Thổ Địa của Phong An quận tội không đáng chết, Bệ hạ có thánh chỉ, lệnh cho Thiên lao lập tức thả hai người!”
Bọn ngục tốt không dám chậm trễ, vội vàng thả người.
Khoảnh khắc Sở Hương Tú và Phong An Thổ Địa Công bước ra khỏi Thiên lao, tinh thần vẫn còn chút hoảng hốt, chỉ cảm thấy như mình đang trong mơ.
Mà bên ngoài Thiên lao, Trần Thực đã đợi từ lâu.
Phía sau hắn, Hắc Oa bưng một mâm ngọc, trên mâm là một bầu rượu.
Trần Thực nhìn Sở Hương Tú đang đến gần, cười nói: “Sở đạo hữu, Trần mỗ ta may mắn không phụ ủy thác, cuối cùng cũng cứu được hai thầy trò ngươi ra ngoài. Hôm nay, ta đặc biệt đợi ở đây để tiễn ngươi một đoạn.”