Hương thân chớ hoảng 1

๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑

Sở Hương Tú và Phong An Thổ Địa Công bước lên, hai người tuy không biết Trần Thực dùng cách gì cứu mình ra khỏi Thiên lao nhưng vẫn cúi đầu bái tạ.

Trần Thực đỡ cả hai đứng dậy, cười nói: “Nếu không có Ngoại đạo và công pháp do Sở đạo hữu truyền thụ, làm sao có thể lay động quý nhân trong Thiên Đình, thả các ngươi ra? Sở đạo hữu không cần đa tạ ta.”

Sở Hương Tú chợt bừng tỉnh, lúc này mới hiểu vì sao Trần Thực lại bảo y truyền thụ công pháp và Ngoại đạo, thì ra muốn dùng công pháp và Ngoại đạo để cứu y.

Phía xa, mấy vị Kim Giáp Thần Nhân đang bước về phía này.

Trần Thực rót rượu cho Sở Hương Tú, cười nói: “Chắc là bọn họ đến đón ngươi, đến Nê Lê đại thế giới. Chén rượu này chúc mừng đạo hữu gặp dữ hóa lành, thoát cảnh tù đày.”

Sở Hương Tú đưa tay nâng chén rượu, bàn tay hơi run rẩy, thiếu niên gầy cao này khẽ mấp máy môi, lại không biết phải nói gì, kính Trần Thực rồi ngửa đầu uống cạn.

Trần Thực lại rót một chén, cười nói: “Ngươi không cần lo lắng, chức vị Thổ Địa Phong An quận nay vẫn còn bỏ trống, để ngươi yên tâm, Thiên Đình ắt sẽ tái bổ nhiệm y.”

Sở Hương Tú lại nâng chén rượu, nói: “Đa tạ.” Dứt lời, lại uống một hơi cạn sạch.

Chẳng biết do rượu mạnh cay xè cổ họng hay vì lẽ gì khác, mà khi ngửa đầu uống cạn, hai hàng lệ đã lăn dài trên má y.

Trần Thực lại rót một chén, nói: “Lần này ngươi đến Nê Lê đại thế giới ắt sẽ lập công, sau này trở về Thiên Đình, đạo hữu ắt sẽ công thành danh toại. Hôm nay từ biệt chẳng biết khi nào mới có thể tương phùng. Xin mượn chén rượu nhạt này để tiễn đạo hữu.”

Sở Hương Tú lại uống cạn chén nữa, chỉ thấy lòng ngực nóng ran, bèn đặt chén rượu xuống. Y vốn không giỏi ăn nói, lúc này cũng chẳng biết nên nói gì, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại hai chữ “đa tạ“.

Mấy vị Kim Giáp Thần Nhân kia tiến lại gần, một người trong đó nói: “Sở Hương Tú, ngươi đã bị trưng binh nhập ngũ, lập tức theo chúng ta đến bến Thiên Hà.”

Sở Hương Tú hỏi: “Sư phụ ta đâu?”

Thần Nhân kia đáp: “Sư phụ ngươi cũng có việc phải làm, y vốn là Thổ Địa của Phong An quận, vẫn về Phong An quận làm Thổ Địa.”

Trần Thực cười nói: “Làm phiền chư vị thần sứ đợi một lát, ta muốn nói vài lời với Sở đạo hữu.”

Mấy Thần Nhân kia tuy tỏ vẻ mất kiên nhẫn với Sở Hương Tú nhưng lại rất khách sáo với Trần Thực, Thần Nhân dẫn đầu nói: “Trần công tử cứ tự nhiên, cũng không gấp chút thời gian này.”

Trần Thực đa tạ, rồi nói: “Sở đạo hữu, ngươi từng chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra ta cũng đến từ Hắc Ám hải, mang trong mình Ngoại đạo. Chuyện này ta quả thực không hiểu. Ta từ nhỏ tu hành, tuy không dám nói trí tuệ uyên thâm nhưng cũng xem như thông tuệ, đến nay ta vẫn chưa phát hiện mình mang Ngoại đạo. Có thể chỉ giáo cho ta được không?”

Sở Hương Tú vui mừng nói: “Sở dĩ ta nhìn ra ngươi đến từ Hắc Ám hải, mang trong mình Ngoại đạo là vì ta cảm nhận được trên người ngươi có khí tức tương tự với ta. Năm đó ta đến Nê Lê thế giới, trải qua bao trắc trở mới tìm đến nơi đó, chịu vô vàn khổ cực, cuối cùng hợp đạo cùng thiên địa. Hiểu biết của ta về Ngoại đạo của Nê Lê thế giới sâu sắc hơn nhiều người khác, do đó có thể nhìn ra.”

Trần Thực thỉnh giáo: “Khí tức tương tự là loại khí tức nào?”

Sở Hương Tú trầm ngâm giây lát, không biết nên nói thế nào, bèn đáp: “Hay là thế này, ta dùng Nê Lê đại đạo thi triển thần thông, giao đấu với ngươi, thử dẫn động Ngoại đạo Hắc Ám hải trong cơ thể ngươi. Được không?”

Trần Thực gật đầu đồng ý.

Trần Thực đã sớm biết sự lợi hại của Sở Hương Tú, thủ đoạn ô nhiễm đại đạo khiến Kim Tiên của Phong An quận cũng phải hóa thành tượng bùn!

Ngay cả kim thân của Đại Thế Chí Bồ Tát ở Phong An quận cũng trúng chiêu, kim thân bị hủy, hóa thành Nê Bồ Tát.

Khu Tà phiên của Lôi Bộ Khu Tà Viện không chèo chống được bao lâu, Trần Thực và Hắc Oa liên thủ cũng chỉ có thể cầm cự được hai ngày là sẽ bị hóa thành tượng bùn.

Đạo pháp của Sở Hương Tú vô cùng quỷ dị, trong số những người những vật mà Trần Thực từng gặp, ngoại trừ Nguyên Trùng, không ai có thể sánh bằng y, ngay cả Thiên Tôn không ngoại lệ.

Lần giao đấu này, cả hai đều không điều động lực lượng đạo cảnh, chỉ dùng lực lượng của bản thân để ra chiêu.

Công pháp của Sở Hương Tú tên là Nê Lê Kinh Thế Thiên, môn công pháp này đã được y truyền thụ toàn bộ cho Trần Thực, ngay cả những thần thông phối hợp với công pháp Sở Hương Tú cũng không hề giấu giếm. Nhưng lần ra tay này của Sở Hương Tú vẫn khiến Trần Thực kinh ngạc!

Cùng là Nê Lê Kinh Thế Thiên, nhưng do y thi triển và do Trần Thực thi triển, uy lực hoàn toàn khác một trời một vực.

Thế giới trong mắt Trần Thực méo mó, chìm đắm, rồi từ bốn phương tám hướng dâng lên, cuộn về phía hắn, nhấn chìm hắn!

Hắn khẽ dậm chân, Hỗn Nguyên Đạo Kinh bộc phát, Âm Dương đạo tràng triển khai, cố định thế giới đang biến động dữ dội, dùng âm dương nhị khí nghịch chuyển đạo tràng Nê Lê cực kỳ quái dị này.

Ngay khoảnh khắc đạo tràng của hai người va chạm, Trần Thực lập tức nhận ra tu vi của Sở Hương Tú hơn mình rất nhiều, hiểu biết về Nê Lê Ngoại đạo cũng vượt xa sự hiểu biết của hắn về Âm Dương nhị đạo.

Âm Dương đạo tràng của hắn không những không nghịch chuyển đồng hóa được Nê Lê đạo tràng, mà ngược lại còn bị xâm nhập, dần dần bị Nê Lê đạo tràng đồng hóa!

Chỉ có điều tốc độ đồng hóa này tương đối chậm, muốn hoàn toàn đồng hóa cần đến hai ngày.

Trên phương diện đạo tràng, hắn đã rơi vào thế yếu.

Còn nếu hai người đối đầu sinh tử, tuyệt không cần đến hai ngày. Có lẽ chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã phân định thắng bại, sinh tử.

“Âm dương nhị khí của ta đã tu luyện đến cảnh giới Hợp Hòa, Hóa Sinh, Tịnh Tế, Hỗn Nguyên, cho dù là chủ nhân của Âm Dương Nhị Khí bình, trình độ trên Âm Dương nhị đạo cũng chưa chắc hơn được ta. Vậy chẳng phải chủ nhân Âm Dương Nhị Khí bình mà gặp Sở Hương Tú cũng sẽ chịu thiệt sao.”

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu hắn nhanh như điện chớp, đồng thời hắn lật tay, phát động Thanh Long Ngâm, đón lấy đòn tấn công của Sở Hương Tú.

“Ầm!”

Chưởng lực hai người va chạm, uy lực kinh hồn của đạo pháp tùy ý bộc phát, thân hình Sở Hương Tú chấn động, lướt lùi về sau, mỗi bước chân đáp xuống là mặt đất bùn đất tung tóe, liên tục nổ vang, hóa giải đi lực lượng kinh khủng từ ấn này của Trần Thực.

Chiêu ấn pháp này của Trần Thực mang theo đạo lực của Đông Thiên Thanh Long, về mặt lực lượng đã hoàn toàn áp đảo y, xương tay y gần như vỡ nát, xương cánh tay suýt nữa gãy lìa, nếu không hóa giải luồng lực lượng này, e rằng y sẽ bị chấn đến thất khiếu đổ huyết dịch.

Nhưng ngay khoảnh khắc chưởng lực hai người chạm nhau, Trần Thực lại thấy từng luồng bùn nhão đánh vào đạo tràng của mình, xâm nhập vào bên trong, tựa như những đóa hoa kết từ bùn đặc.

Những đóa hoa bằng bùn nhão này dường như mọc ra vô số sợi tơ vô cùng mảnh nhỏ, mắt thường khó lòng nhận thấy, xâm nhập vào Âm Dương đạo tràng của hắn, ăn mòn hoa văn đại đạo của hắn.

Trần Thực trong lòng kinh hãi, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện kỳ quái đến vậy.

Hắn nhanh chóng nhìn thấy, trong hoa văn đại đạo đã xuất hiện thêm những sợi bùn nhão vô cùng mảnh nhỏ.

Phát hiện này khiến hắn không khỏi rùng mình.

Sở Hương Tú chặn đứng đà lui, lại tấn công tới, hai người lấy nhanh đối nhanh, trong thời gian ngắn ngủi, đã trao đổi mấy chục chiêu đạo pháp thần thông.

Sở Hương Tú bị chấn đến hai cánh tay không nhấc nổi, năm ngón tay run rẩy, kẽ tay và hổ khẩu đều rỉ máu, ngũ tạng lục phủ cũng bị tổn thương ít nhiều, vội nói: “Không đánh nữa, không đánh nữa! Bây giờ chắc ngươi đã cảm nhận được Ngoại đạo trong cơ thể mình rồi chứ?”

Trần Thực đứng yên tại chỗ, bỗng cảm thấy lỗ mũi hơi nóng, đưa tay quệt thử, trên tay lại là bùn đặc.

Thứ chảy ra từ mũi hắn, lại chính là bùn đặc!

Hắn cảm thấy tầm nhìn cũng hơi mờ đi, trong mắt cũng có bùn đặc chảy ra!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters