Khách trọ Đạo Khư 1

๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑

“Vẫn đang luyện đan à?”

Trần Thực vừa ăn đào, vừa cười nói với gã đại hán đang luyện đan: “Luyện xong chưa? Ta muốn thử lại đan của nhà chúng ta.”

Đại hán luyện đan tên là Đường Phong, phụ trách luyện đan trong thôn, nghe vậy vội vàng cười xòa nói: “Lão gia có điều không biết, linh đan này của chúng ta mười năm mới luyện thành một lò, lần trước lão gia đến vừa hay đã luyện xong một lò. Muốn luyện lò tiếp theo phải đợi đến mười năm sau.”

Trần Thực lộ vẻ khó xử, mục đích hắn đến đây chính là xem có thể kiếm thêm chút linh đan, dùng linh đan để tham ngộ ảo diệu của Ngoại đạo Tây Ngưu Tân Châu hay không.

Thương Độ Công lảo đảo bước tới, cười nói: “Lần trước lão gia lấy đi ít linh đan quá, chưa kịp nếm thử mùi vị. Đường Phong, còn dược liệu không, luyện thêm một lò nữa đi?”

Đại hán Đường Phong khó xử nói: “Các dược liệu khác thôn chúng ta đều có thể chuẩn bị đủ, duy chỉ thiếu một vị dược liệu là Phục Linh Tiên.”

Thương Độ Công nói: “Có cách nào lấy được vị thuốc này không?”

Đường Phong nói: “Thôn chúng ta không còn, nhưng trong Đạo Khư chắc vẫn còn. Nếu có thể lấy về một ít, cũng có thể luyện thêm một lò linh đan cho lão gia.”

Hắn lộ vẻ khó xử, nhìn Trần Thực, nói: “Lão gia, chuyến này đi tìm Phục Linh Tiên, phải đi qua mấy nơi, đó đều là đất có chủ, một mình ta không thể đi qua. Có thể mượn uy danh của lão gia để mượn đường được không?”

“Trong Đạo Khư còn có người khác à?” Trần Thực có phần kinh ngạc.

Đường Phong nở nụ cười đôn hậu: “Cũng có một vài người. Có điều tính tình bọn họ rụt rè, thường ngày không ra mặt.”

Trần Thực cẩn thận suy tính, thầm nghĩ: “Địa vị địa chủ Đạo Khư của ta là do Thiên Đình ban cho, có Tứ Ngự phê chuẩn, Ngọc Đế bảo đảm. Nơi này chính là địa bàn của ta.”

Hắn lập tức thêm can đảm, cười nói: “Cũng được, ta cùng ngươi đi hái thuốc.”

Đường Phong mừng rỡ, vội vàng đi thay một đôi giày cỏ để tiện đi đường núi, lại mang theo gùi thuốc, một con cái liềm và một cuộn dây thừng, nói: “Lão gia, có thể xuất phát rồi.”

Hai người rời khỏi Phù La thôn, tiến vào trong núi.

Đạo Khư hoang vu vắng vẻ, không có mãnh thú, Trần Thực theo Đường Phong đi rất lâu mà không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Trần Thực lại thấy không ít tiên dược mọc hoang giữa núi rừng.

Lúc này, hắn thấy một nữ tử áo lục ngồi trên tảng đá dưới một gốc thược dược, hai tay chống lên đá, đôi chân trần đung đưa, bên dưới là vực sâu.

Khóm thược dược kia rất lớn, trông thật ngoạn mục.

“Nơi này cũng có Tiên nhân!” Trần Thực kinh ngạc nói.

Đường Phong liếc mắt nhìn, nói: “Là một gốc thược dược thành tinh, hóa thành tiên tử. Đừng xem thường nàng ta, cũng có thực lực Tiên gia đấy. Nếu ngươi hỏi đường, nàng sẽ vui vẻ trò chuyện, nhưng nếu ngươi có ý đồ xấu, nàng sẽ giết ngươi, chôn dưới đất làm phân bón cho hoa.”

Trần Thực nhìn không chớp mắt, Thược Dược tiên tử để ý thấy hắn bèn mỉm cười ngọt ngào với hắn rồi đứng thẳng dậy, vẫy tay lia lịa về phía hắn.

Trần Thực cũng khẽ vẫy tay đáp lại. Đường Phong đi trước, nói: “Lão gia, cẩn thận thành phân bón cho hoa đấy.”

Trần Thực đuổi theo hắn, ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Thược Dược tiên tử nét mặt buồn xo, dường như đau lòng vì hắn rời đi.

“Lão gia, nơi núi hoang rừng vắng này lắm yêu nhiều quái, những kẻ trông có vẻ đàng hoàng mà ngươi thấy thường lại chẳng đàng hoàng chút nào.” Đường Phong lời nói thấm thía. “Đừng để lũ yêu nữ mê hoặc, cẩn thận mất cả nguyên dương.”

Trần Thực nói: “Lão gia ta đã mất rồi.”

Đường Phong nói: “Vậy càng phải cẩn thận, đừng để mất thêm nữa. Phải biết dưỡng sinh. Ngươi xem ta đây, dưỡng được thân thể cường tráng biết bao!”

Hắn mặc áo vải ngắn, quần cụt đến bắp chân, để lộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn, trông vô cùng cường tráng.

Trần Thực tò mò hỏi: “Ngươi luyện mình cường tráng như vậy để làm gì?”

“Để cưới vợ.”

“Chẳng phải cũng sẽ mất nguyên dương à?”

“Lão gia, ngươi không hiểu đâu, nói với ngươi không rõ được.”

Dọc đường, Trần Thực thấy những tiên dược khác, cũng có những nữ tử đẹp tựa thiên tiên, kẻ thì ngồi trên cây, miệng cười duyên dáng; người thì dựng lều cỏ bên cạnh tiên dược, sống cuộc đời bình thường; lại có tốp ba tốp năm tụ tập cùng nhau thưởng hoa phẩm trà, tiếng cười trong trẻo không ngớt. Còn có kẻ thích dòng suối mát lạnh trên núi bèn trút bỏ xiêm y nhảy xuống, mấy vị tiên tử nô đùa nghịch nước, vô cùng vui vẻ.

Trần Thực cứ nhìn ngang ngó dọc, Đường Phong phải thúc giục mấy lần, Trần lão gia mới quyến luyến đi theo.

“Lão gia một mình ra ngoài, cũng may là gặp được người Phù La thôn chúng ta lương thiện, chứ nếu là nơi khác, cỏ trên mộ lão gia đã cao cả trượng rồi.” Đường Phong thầm nghĩ bụng.

Bọn họ dần tăng tốc độ, tiến sâu vào trong núi. Trần Thực hỏi: “Sao không bay qua?”

Đường Phong nói: “Nguy hiểm lắm. Bay trên không trung, nếu lỡ sơ suất bay vào lãnh địa của người khác, rất có thể sẽ mất mạng.”

Trần Thực nhìn quanh bốn phía, cười nói: “Rõ ràng Đạo Khư này hoang vu lắm mà...”

Hắn vừa nói đến đó, đột nhiên thấy phía trước có hai tiểu đồng, một mặc áo xanh, một mặc áo trắng, đứng dưới bóng cây, tay bưng khay ngọc, trên đó bày rượu và thức ăn.

Thấy hai người đến, tiểu đồng áo xanh bước lên một bước, cúi người nói: “Người đến có phải là chủ nhân của Đạo Khư, Trần lão gia không?”

Trần Thực bước lên nói: “Ta là Trần Thực, hai vị tiểu huynh đệ là...”

Tiểu đồng áo xanh và tiểu đồng áo trắng đồng thanh nói: “Chúng ta phụng lệnh chủ nhân ngọn núi này là Trường Xuân Đế Quân. Nghe tin Trần lão gia đi ngang qua, nên đã chuẩn bị chút rượu nhạt món quê, mời lão gia hạ cố dùng bữa. Gia chủ của chúng ta, Trường Xuân Đế Quân vì thân thể không khoẻ nên không thể đích thân nghênh tiếp, mong Trần lão gia lượng thứ.”

Trần Thực nghiêm nghị nói: “Sức khỏe của chủ nhân nhà ngươi thế nào? Nếu nghiêm trọng, có cần ta mời đại phu giúp không? Ta cũng quen biết không ít người trong Thiên Đình.”

Tiểu đồng áo xanh nói: “Không dám làm phiền Trần lão gia. Bệnh tình của gia chủ đã kéo dài từ lâu cũng đã tìm gặp khắp danh y, nhưng vẫn vô phương cứu chữa.”

Trần Thực ngồi xuống dưới gốc cây, nơi đó có sẵn ghế đá bàn đá. Hai tiểu đồng đặt rượu và thức ăn xuống, Trần Thực mời họ cùng ngồi, hai tiểu đồng vội nói: “Tiểu nhân không dám.”

Trần Thực nâng đũa, liếc thấy đại hán Đường Phong còn đứng bên cạnh, bèn cười nói: “Bọn họ không dám ngồi, lẽ nào ngươi không dám? Ngồi đi, ngồi đi.”

Đường Phong ngồi xuống, có phần gượng gạo.

Trần Thực đặt đôi đũa ngà xuống, rót rượu cho hắn, cười nói: “Ngươi với ta cần gì phải khách sáo như vậy? Cứ coi như ở nhà mình là được.”

Đường Phong cảm tạ, nâng đũa rồi ăn, lại uống một chén rượu, luôn miệng khen ngon.

Trần Thực liếc mắt nhìn trộm, thấy hắn không có dấu hiệu trúng độc, lúc này mới yên tâm dùng bữa.

Rượu và thức ăn này khi ăn riêng từng món thì không có gì lạ, nhưng sau khi ăn thức ăn rồi uống rượu bèn cảm thấy các loại dị tượng đại đạo trong cơ thể trỗi dậy: biển xanh mặt trời ló rạng, non cao hơn Côn Nhạc, khói sóng mờ ảo, tinh hà sa thế, cùng vô số cảnh tượng hùng vĩ khác, kèm theo đạo vận hùng hồn, khiến người ta phải thán phục tuyệt diệu.

Hưởng dụng rượu thịt xong, Trần Thực cảm thấy đạo hạnh của mình gia tăng không ít, tu vi cũng cao hơn trước đến hai thành, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

“Bữa tiệc này của Trường Xuân Đế Quân quả là dụng tâm.” Hắn thầm nghĩ.

Đường Phong cũng ăn rất thỏa thuê, sau đó đứng dậy.

Trần Thực nói với hai vị đạo đồng: “Thay ta cảm tạ chủ nhân của các ngươi, sau này nếu có việc gì cần đến ta, cứ cho ta biết một tiếng.”

Hai tiểu đồng vâng dạ, tiểu đồng áo trắng giơ tay chỉ một con đường mòn trong núi, nói: “Trần lão gia, trong núi này của chúng ta đâu đâu cũng có phong cấm, người thường đi vào chỉ có đường chết. Trần lão gia đi theo hướng đó là có thể xuyên qua ngọn núi này.”

Trần Thực cảm ơn, rồi cùng đại hán Đường Phong bước lên con đường mòn giữa núi ấy.

Quả nhiên suốt đường đi đều bình an vô sự.

Bọn họ đi xuyên qua ngọn núi này, đến một sơn cốc, chỉ thấy sơn cốc xanh tươi, mây trắng lượn lờ, một chiếc cầu vồng bắc ngang qua thung lũng. Có một tiên tử đã đợi từ lâu, mình vận nghê thường đỏ thắm, đứng trên cầu vồng, ngẩng đầu trông về phía này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters