Hương thân chớ hoảng 2

๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑

Giao đấu với Sở Hương Tú cực kỳ nguy hiểm, nếu không thể tiêu diệt y trong thời gian ngắn, e rằng sẽ bị Ngoại đạo của y xâm nhập, chẳng bao lâu sẽ biến thành tượng bùn!

Tâm thần Trần Thực rối loạn, nhưng nhanh chóng trấn định lại, nhắm mắt, nội quan đạo tràng của mình.

Những luồng bùn đặc mà Sở Hương Tú đánh vào đạo tràng của hắn, tỏa ra những sợi tơ mảnh, đã ăn mòn hơn nửa hoa văn đại đạo của Trần Thực. Đây chính là nguyên nhân mắt mũi hắn chảy ra bùn đặc.

Lần này Trần Thực quan sát cẩn thận, lại phát hiện vài điểm kỳ lạ, chỉ thấy trong đạo tràng, những sợi tơ do bùn đặc tỏa ra không phải là vô địch, ở một số nơi lại có một luồng lực lượng kỳ dị đang tranh đấu với loại Ngoại đạo này!

Trần Thực vô cùng kinh ngạc.

Đạo tràng của hắn, mỗi một loại hoa văn đại đạo đều là do hắn phải trải qua muôn vàn khổ cực mới tu luyện thành, ngày đêm mài giũa, mới luyện được đạo tràng hùng mạnh đến vậy.

Hắn không ngờ, trong đạo tràng lại còn có thứ đạo lực kỳ dị kỳ quái đến thế này!

Thứ đạo lực có thể đối đầu với Nê Lê Ngoại đạo này, rốt cuộc từ đâu mà có?

Hắn vừa nghĩ đến đây bèn thấy luồng đạo lực kỳ dị kia cũng chia thành từng luồng nhỏ, nghênh chiến Nê Lê Ngoại đạo, hai bên tựa như danh tướng bày binh bố trận, công thủ toàn diện, đánh qua đánh lại vô cùng kịch liệt.

Luồng đạo lực kỳ dị trong cơ thể hắn lại đang chiếm thế thượng phong, dần dần luyện hóa đạo lực của Nê Lê Ngoại đạo!

Điều này không có nghĩa là luồng đạo lực kỳ lạ trong cơ thể hắn có thể thắng được đạo lực của Nê Lê Ngoại đạo, dù sao đây cũng là địa bàn của hắn, mà Sở Hương Tú không tiếp tục tấn công, cho hắn thời gian để luyện hóa Nê Lê Ngoại đạo.

Một lát sau, Trần Thực mở mắt, bùn đặc trong mắt dần tan biến, con ngươi dần trở lại trong trẻo.

Sở Hương Tú khá vui mừng, cười nói: “Ngươi đã nhận ra đại đạo đến từ Hắc Ám hải rồi.”

Trần Thực vẫn chưa hiểu rõ lắm, lẩm bẩm: “Thậm chí ta còn không biết luồng đạo lực này có được từ đâu. Ta không nhớ mình từng tu luyện qua pháp môn này.”

Hắn nhớ lại nửa đời của mình, ngoại trừ lần chết đi tu luyện Ma đạo ra ở cõi âm, những lúc khác hắn đều tu luyện công pháp đến từ Hoa Hạ Thần Châu và pháp môn thời Đại Thương.

Đạo pháp của hắn cũng chủ yếu là âm dương nhị khí và Ma đạo, trong đó vốn không có thứ lực lượng tà dị quỷ quyệt đến vậy!

Sở Hương Tú suy nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ ngươi hợp đạo ở Hắc Ám hải, khiến cho thiên địa đại đạo của Hắc Ám hải xâm nhập vào thân thể ngươi.”

Trần Thực lắc đầu: “Cách hợp đạo của ta khác biệt với mọi người, ta không hợp với thiên địa đại đạo, mà để thiên địa đại đạo hợp với ta, đáng lẽ không đến mức bị thiên địa đại đạo dị chủng xâm nhập.”

Sở Hương Tú lắc đầu: “Khi ngươi hợp đạo, thiên địa đại đạo đến hợp với ngươi, nếu trong đó có cả đại đạo không thuộc âm dương nhị khí của ngươi thì sao? Khi loại đại đạo này đến hợp với ngươi, liệu ngươi có thể chuyển hóa nó thành Âm Dương đại đạo không?”

Tâm thần Trần Thực chấn động mãnh liệt, lẩm bẩm: “Cách hợp đạo này của ta có sơ hở. Ta bị Ngoại đạo Hắc Ám hải xâm nhập như vậy...”

Hắn chợt nghĩ, mình mượn Thiên Ngoại Chân Thần làm Thần Thai, hợp đạo Tây Ngưu Tân Châu, chẳng lẽ là lúc đó đã bị Ngoại đạo xâm nhập?

Sở Hương Tú nói: “Sao có thể coi là xâm nhập? Những người tu hành chúng ta, khi hợp đạo chẳng phải cũng hấp thu dưỡng chất từ thiên địa đại đạo à? Ngươi chỉ vô tình tu luyện môn Ngoại đạo này, chứ không phải bị đại đạo xâm nhập. Nếu như vậy cũng tính là xâm nhập, vậy thì tất cả Tiên nhân đều đã bị xâm nhập rồi.”

Trần Thực nghe vậy, lòng cũng hơi yên tâm lại.

Trong lúc nói chuyện, luồng đạo lực kỳ dị trong đạo tràng của Trần Thực vẫn đang trục xuất và luyện hóa đạo lực Nê Lê, khiến tầm nhìn của hắn dần hồi phục.

Sở Hương Tú cùng Thổ Địa Công từ biệt, vẫy tay chào Trần Thực, rồi theo mấy vị Thần Nhân kia đến Tây Thiên đãng.

Trong số mấy Thần Nhân kia có người ở lại, dẫn Thổ Địa Công đến Lôi Đình Huyền tỉnh.

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài Thiên lao chỉ còn lại Trần Thực và Hắc Oa.

Trần Thực khẽ nhíu mày, nội quan bản thân, phát hiện việc thanh trừ trong đạo tràng đã đến hồi kết, tốc độ luyện hóa còn nhanh hơn hắn tưởng.

“Tuy Sở Hương Tú giúp ta nhận ra loại đạo lực này, nhưng loại Ngoại đạo này rốt cuộc nên tu luyện ra sao vận dụng thế nào thì y lại không nói, chỉ ta chỉ có thể mày mò.”

Trần Thực thở dài, tuy hắn đã phát hiện ra loại đạo lực này, nhưng áp lực vẫn không hề thuyên giảm. Hắn không rõ bản chất của loại Ngoại đạo này, rốt cuộc nó lưu lại trong cơ thể mình là tốt hay xấu.

Địa Tiên giới coi Ngoại đạo như hồng thủy mãnh thú, ai nấy đều muốn diệt trừ, chỉ có số ít người, như Đông Vương Công, mới cho rằng Ngoại đạo là cơ hội để Tiên đạo tiến thêm một bước.

“Tầm nhìn và kiến thức của Đông Vương Công hơn ta trăm lần! Nếu ngài ấy cũng cho rằng đây là cơ hội, vậy ta không cần phải chuốc lấy phiền não vô ích.”

Trần Thực dẫn theo Hắc Oa, hớn hở trở về Thiên Đạo cư, lấy ra linh đan của Phù La thôn, thầm nghĩ: “Vừa hay những linh đan này có thể giúp ta lĩnh ngộ Ngoại đạo Tây Ngưu Tân Châu! Đúng rồi, ta hợp đạo ở Tây Ngưu Tân Châu, bị Ngoại đạo xâm nhập, Hắc Oa cũng hợp đạo ở Tây Ngưu Tân Châu, chỉ là hợp đạo ở cõi âm Ma vực, nó có bị Ngoại đạo xâm nhập không?”

Hắn vốn định kiểm tra kỹ đạo tràng của Hắc Oa, nhưng rồi lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó.

“Hắc Oa vốn dĩ đã giống Ngoại đạo rồi.”

Trần Thực uống linh đan của Phù La thôn, chỉ cảm thấy trí tuệ tăng vọt, lập tức chuyên tâm nghiên cứu Ngoại đạo Tây Ngưu Tân Châu.

Thế nhưng, dù trí tuệ đã tăng mạnh, luồng đạo lực kỳ dị trong đạo tràng vẫn vô cùng tối nghĩa khó hiểu. Đến khi dược lực của viên linh đan này cạn kiệt, Trần Thực vẫn chưa lĩnh ngộ được manh mối nào.

Hắn lại uống thêm một viên linh đan, tiếp tục tham ngộ.

Đến khi hắn dùng hết linh đan của Phù La thôn, đã bốn năm ngày trôi qua, cuối cùng hắn cũng tham ngộ ra được một chút manh mối từ trong luồng đạo lực kỳ dị kia.

Tinh thần Trần Thực phấn chấn, tâm niệm khẽ động, tiến vào Đạo Khư đạo cảnh của mình.

Hắn đã nhiều ngày không đến, đạo cảnh vẫn yên bình tĩnh lặng. Trần Thực đến bên giếng, nhìn xuống đáy giếng, thế giới Ma đạo trong giếng vẫn còn đó, gốc ma thụ kia cũng vẫn ở đó, dường như đã nhú ra vài nụ hoa.

Trần Thực tiến vào thế giới trong giếng, quan sát cẩn thận ma thụ, quả đúng là nụ hoa, có điều e rằng còn lâu mới đến ngày nở.

Hắn rời khỏi Ma giới trong riếng, ra khỏi đạo cảnh, đến Phù La thôn.

Dân làng Phù La thôn đều dừng công việc đang làm, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn sang.

“Hắn lại đến rồi!”

“Mấy hôm trước, chẳng phải hắn vừa đến bóc lột chúng ta à?”

“Sau núi vẫn còn chôn thêm được mấy tên!”

Trần Thực mỉm cười bước vào thôn, gật đầu ra hiệu với mọi người, cất tiếng chào hỏi.

“Cạc!” Con vịt đi đến bên cạnh hắn, dừng lại, ngẩng đầu nghiêng mỏ nhìn hắn.

Trần Thực cảm thấy, ánh mắt con vịt này có vẻ không mấy thiện cảm.

Ánh mắt của dân làng không mấy thiện cảm.

Trần Thực đưa tay túm cổ con vịt, xách lên, bốp bốp tát cho hai cái.

Con vịt lập tức ngoan ngoãn hơn hẳn, ủ rũ đẻ cho hắn một quả trứng. Trần Thực nhận lấy trứng vịt, thả con vịt xuống, vô cùng hài lòng đảo mắt nhìn quanh.

Dân làng chạm phải ánh mắt của hắn, trong lòng hoảng hốt, vội vàng né tránh.

Con vịt cũng ngoe nguẩy cái đuôi, lủi thủi bỏ đi.

“Bà con chớ hoảng! Ta không phải đến thu tô!”

Trần Thực tươi cười, tiện tay hái một quả đào chín đỏ trên cây đào ven đường, tiểu đồng Bách Lư nhìn quả đào mà chảy cả nước miếng, đây là quả đào tiên y đã để mắt từ lâu, chỉ có điều nó vẫn chưa chín hẳn, y đợi nó chín kỹ mới ăn, không ngờ lại bị Trần Thực nẫng tay trên. Trần Thực phủi phủi lông đào. “rốp” một tiếng cắn một miếng, rồi mỉm cười tiến đến dưới tấm bia đá xanh.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters