Người chấp chưởng Thiên đạo 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực không làm khó nàng, cười nói: “Đều là người một nhà, đứng lên đi.”

Phong Hồi Tuyết thẳng người dậy, trong lòng vẫn có phần không vui.

Trên Huyền Hoàng hải, Trần Thực là nghĩa tử của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, nàng phải gọi là điện hạ. Không ngờ sau khi phản bội Huyền Hoàng hải đến Tiên Đình, địa vị của nàng vẫn thấp hơn Trần Thực.

Nàng đã ở Đạo cảnh tầng thứ mười hai, cảnh giới Kim Tiên đại viên mãn. Trên Huyền Hoàng hải, tu luyện tới cảnh giới này quả thật không dễ. Vì Hậu Thổ nương nương đi theo con đường Thần đạo nên dù nàng là thị nữ của Hậu Thổ, công pháp đạo pháp mà Hậu Thổ nương nương có thể dạy cho nàng rất có hạn.

Thứ mà Hậu Thổ nương nương có thể cung cấp cho nàng chỉ là Huyền Hoàng linh khí vô tận, cùng vô số của cải và tài nguyên.

Nàng tu đến cảnh giới hôm nay đều là dựa vào chính mình đơn độc mày mò.

Nàng có được thành tựu như vậy, đủ để tự hào.

Lần này lập đại công, chắc chắn Tiên Đình sẽ ban thưởng công pháp cấp Thái Ất Kim Tiên để giúp nàng đột phá.

Nhưng Trần Thực chẳng làm gì cả đã leo lên đầu nàng, không khỏi khiến nàng có phần không phục.

“Việc ngươi làm ở Huyền Hoàng hải, ta đã biết, ngươi làm rất tốt.”

Trần Thực nói: “Lần này diệt trừ pháp bảo Thiên đạo, ngươi đã lập công không nhỏ, Tiên Đình sẽ không bạc đãi ngươi.”

Tâm thái Phong Hồi Tuyết khôi phục như cũ, cười duyên nói: “Đa tạ công tử khen ngợi. Công tử một mặt là Thái tử của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, một mặt lại là đệ tử của Kim Thượng, thân phận thiên biến vạn hóa, khiến người ta phải tấm tắc kinh ngạc.”

Trần Thực phá lên cười, không giải thích gì thêm.

Ngũ Quan Vân cười nói: “Phong đại nhân, đây chính là chỗ cao thâm khó lường của công tử. Công tử qua lại giữa các thế lực khác nhau, thân như du long, ung dung vô cùng, dò la tin tức khắp nơi, thật khiến người ta khâm phục.”

Phong Hồi Tuyết nghe lời này mà trong lòng rất khó chịu, nàng ẩn mình bên cạnh Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, chẳng lẽ không phải thân như du long, ung dung vô cùng à?

Nàng cười tủm tỉm nói: “Trần công tử vừa là đệ tử của Kim Thượng, vừa là Hậu Thổ thái tử, nghe nói còn là hồng nhân bên cạnh Đông Vương Công, lại là đệ tử của Kim Ngao đảo, thỏ khôn còn chỉ có ba hang, công tử lại có tới bốn thân phận. Nhưng không biết, thân phận nào mới là thân phận thật sự của công tử?”

Trần Thực nhìn nàng thật sâu: “Hồi Tuyết, tu vi của ngươi còn thấp, không nên biết quá nhiều. Biết càng nhiều, ngược lại sẽ mang đến tai họa cho ngươi.”

Ngũ Quan Vân quan sát sắc mặt, cười nói: “Phong đại nhân có điều không biết, Trần công tử và Hề công tử là người phụ trách hành động của Thiên Đình. Thiên Binh doanh hiện nay đều răm rắp nghe theo Trần công tử.”

Hắn ngạo nghễ cười: “Hiện giờ hai mươi vạn binh mã của Thiên Binh doanh, trong ngoài trên dưới, tất cả đều là người của Trần công tử.”

Phong Hồi Tuyết sững sờ, cúi đầu vâng dạ, thầm nghĩ: “Ta hơi lỗ mãng rồi. Hắn là đệ tử của Kim Thượng, địa vị cao, quyền lực lớn, ta chỉ là thân phận thị nữ, trong mắt hắn chẳng qua là một kẻ không đáng kể. Có tư cách gì mà ghen tị, nghi ngờ hắn?”

Thiên Binh doanh có ba mươi vạn Thiên binh Thiên tướng, Lý Thiên Vương chinh phạt Nê Lê Đại thế giới, mang đi mười vạn, hai mươi vạn còn lại đều là người của Trần Thực, chỉ riêng công lao này đã vượt xa công lao của Phong Hồi Tuyết không biết bao nhiêu lần.

Phong Hồi Tuyết nghĩ đến đây, trong lòng cũng thản nhiên hơn nhiều, cử chỉ lời nói cũng trở nên ung dung hơn một chút.

Trần Thực nghe thấy hai chữ Hề công tử, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, như thể được khai sáng, tất cả những chuyện trước đó chưa nghĩ thông đều thông suốt cả.

“Thì ra Hề Mục Nhiên đến Huyền Hoàng hải, không phải cố ý tìm ta mà là tìm Phong Hồi Tuyết.”

Trong đầu hắn, vô số ý nghĩ lóe lên như điện quang hỏa thạch. “Phong Hồi Tuyết lúc trước để ta ở lại chỗ Bát Quái Luyện Ma tỉnh rồi rời đi, khi đó nàng danh nghĩa là đi xử lý chuyện Huyền Hoàng tổ khí bên ngoài Thiên cung, để tránh những kẻ đến tranh đoạt tổ khí chém giết lẫn nhau, thực chất là mượn cơ hội này để gặp Hề Mục Nhiên. Hề Mục Nhiên gặp Phong Hồi Tuyết, chắc là để thông báo cho nàng về việc tấn công phá hủy pháp bảo Thiên đạo Vạn Thế bảo kính, để nàng nội ứng ngoại hợp.”

Ánh mắt hắn lóe lên, thầm nghĩ: “Trên đường về Thiên Đình, Hề Mục Nhiên gặp ta không phải trùng hợp, mà chắc là hắn cũng đang đến Thiên Đình. Mục đích hắn đến Thiên Đình là để liên lạc với các gian tế khác trong Thiên Đình, phối hợp hành động tấn công phá hủy Ngọc Hành môn và Dao Quang trì.”

Hắn nghĩ đến ba mươi hai món pháp bảo Thiên đạo, phân bố ở khắp nơi trong Địa Tiên giới, nằm trong tay những Thần linh mạnh mẽ vô song, tất phải là có người năng lực cực mạnh trong Tiên Đình đến những nơi đó để thống nhất bố trí, đảm bảo hành động không xảy ra bất kỳ sai sót nào! Lần hành động này thời gian thống nhất, đều phát động tấn công vào giờ Hợi, ba mươi hai món pháp bảo Thiên đạo, ba mươi hai vị Đại La Kim Tiên, một đòn thành công là lập tức rút lui, không có chút do dự nào.

“Nói cách khác, Kim Thượng phái đi không chỉ có một mình đệ tử Hề Mục Nhiên, mà còn có các đệ tử khác phụ trách liên lạc với gian tế ở các nơi.”

Trần Thực suy tư, chủ nhân Đại Hoang Minh Đạo Tập thu nhận đệ tử, mỗi người đều bản lĩnh phi phàm, một mình đảm đương một phương!

Trần Thực liếc nàng một cái, hỏi: “Hồi Tuyết, ngươi là thị nữ của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, địa vị ở Hậu Đức Quang Đại thiên cung cực cao, vì sao còn muốn phản bội Huyền Hoàng hải?”

Phong Hồi Tuyết thái độ cung kính: “Thiếp thân là Tiên nhân, nay tiên thần khó lòng cùng tồn tại, là một Tiên nhân, nếu không thể suy tính vì tộc quần của mình, Thần tất sẽ diệt Tiên. Hơn nữa, thiếp thân tu luyện đến cảnh giới Kim Tiên đại viên mãn nhưng mãi không thể đột phá. Trong số các Tiên nhân ở Hậu Đức Thiên cung, ta đã là người có tu vi cảnh giới cao nhất. Nếu muốn tiến thêm một bước cần phải lập công. Chỉ có lập được công lao đủ lớn mới có thể được ban thưởng, trở thành Thái Ất Kim Tiên.”

Phong Hồi Tuyết nói: “Công tử, dù sao không phải ai cũng có xuất thân tốt như công tử người.”

Ánh mắt Trần Thực thương hại nhìn nàng, như đang nhìn một con chó tàn tật ven đường.

Nữ tử này ngưỡng mộ xuất thân tốt đẹp của hắn, nhưng Trần Thực nào có xuất thân tốt đẹp bao giờ?

Thân phận đệ tử Tiên Đế của hắn có được sau khi giết đệ tử Tiên Đế là Thiên Tôn rồi lĩnh ngộ ra Đại Hoang Minh Đạo Tập, thân phận nghĩa tử của Hậu Thổ là do hắn ngày qua ngày phục sinh các vị thần Hoa Hạ dùng mạng đổi lấy, còn thân phận đệ tử Kim Ngao đảo thì cho người ta cũng chẳng thèm.

Mà chỗ dựa Đông Vương Công, rõ ràng phía sau có một cái hố lớn đang chờ hắn.

So sánh ra, Phong Hồi Tuyết quả thực quá may mắn.

Nàng phi thăng Thiên Đình, không làm Thiên binh Thiên tướng dưới trướng Lý Thiên Vương, có thể bị yêu ma ăn thịt bất cứ lúc nào; mà theo hầu Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, trở thành Tiên nhân quyền thế nhất ở Hậu Đức Quang Đại thiên cung của Huyền Hoàng hải.

Nàng ta nắm giữ tài nguyên khổng lồ nhất của Huyền Hoàng hải, tiếp xúc với đạo văn sâu sắc mà Thiên Hoàng và Hậu Thổ để lại, nàng ta có vô số nữ tiên giúp đỡ, quyền thế khổng lồ, hơn Trần Thực không biết bao nhiêu lần.

Nàng không cầu tiến thủ, có được hoàn cảnh tốt như vậy lại không thể đột phá trở thành Thái Ất Kim Tiên.

Nàng không biết ơn, được bồi dưỡng tốt như vậy lại ăn cây táo rào cây sung, trở thành nội ứng của Tiên Đình.

“Ngũ đô đốc, để các Thiên binh Thiên tướng này giải tán đi.”

Trần Thực nói: “Nơi đây dù sao cũng là Thiên Đình, phải cẩn thận tai vách mạch rừng.”

Ngũ Quan Vân cười nói: “Thiên Binh doanh toàn là người của chúng ta, công tử vẫn quá cẩn thận rồi.”

Tuy nói vậy, hắn vẫn dẫn theo một đám Thiên binh Thiên tướng rời đi.

Đúng lúc này, bỗng nhiên trong lòng Trần Thực có cảm ứng, ánh mắt bất giác dừng lại trên người một Thiên binh. Thiên binh kia dường như cũng cảm nhận được khí tức của hắn, quay đầu nhìn lại.

Trần Thực trong lòng khẽ động, nói: “Vị đạo hữu này xin dừng bước.”

Thiên binh kia là một nam tử trẻ tuổi, không phải Thiên binh của Hỏa Tự doanh, nghe vậy dừng bước.

Ngũ Quan Vân, Phong Hồi Tuyết và những người khác đều nhìn sang, Ngũ Quan Vân nhận ra Thiên binh kia, nói: “Kim Úy Nhiên, vị này là Trần công tử, không được thất lễ.”

Thiên binh Kim Úy Nhiên vâng dạ.

Ngũ Quan Vân dẫn những người khác rời đi.

Trần Thực nói: “Hắc Oa, đóng cửa. Gần đây không được có ai.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters