Người chấp chưởng Thiên đạo 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hắc Oa đáp một tiếng, đi tới trước cửa, đóng cửa lại. Lĩnh vực của nó tỏa ra, khống chế những người trong phạm vi mấy chục dặm, tạo ra một vùng ảo ảnh.

Ánh mắt Trần Thực dừng trên người Kim Úy Nhiên, đánh giá y từ trên xuống dưới, chỉ thấy vị Thiên binh này tướng mạo thanh tú, nhưng ánh mắt lại mang vài phần tang thương, trông lão luyện mà thành thục, chắc là Tiên nhân phi thăng từ phàm giới lên.

Rất nhiều Tiên nhân phi thăng từ phàm giới thường là như vậy, vẻ ngoài trẻ trung, nội tâm tang thương.

Bọn họ đều là những nhân vật xưng hùng một cõi hoặc là một vị đại tông sư ở phàm gian, đến Tiên Giới lại phải làm việc trong Thiên Binh doanh, sống nay lo mai, tất cả lý tưởng hoài bão chỉ có thể giấu kín nơi đáy lòng.

Trần Thực hỏi: “Kim đạo hữu phi thăng được mấy năm rồi?”

Kim Úy Nhiên không dám giấu giếm, nói: “Đã được tám năm rồi.”

Trần Thực kinh ngạc nói: “Tám năm rồi ư? Hai năm nữa, ngươi có thể rời Thiên Binh doanh, tự do tự tại rồi.”

Kim Úy Nhiên nở nụ cười, mang theo vẻ cười khổ, nói: “Ta ở Thiên Binh doanh tám năm, Thiên binh bên cạnh chết hết lớp này đến lớp khác, lý tưởng hoài bão trước khi phi thăng năm xưa đã sớm tan thành mây khói, không còn tồn tại. Bây giờ chỉ nghĩ gắng gượng qua hai năm còn lại rồi tìm một nơi non xanh nước biếc để ẩn cư.”

Gã nhớ ra thân phận của Trần Thực là đệ tử Kim Thượng, không khỏi nghiêm nghị, nói: “Công tử, ta không có hai lòng với Tiên Đình! Lời ẩn cư chỉ là thuận miệng nói thôi.”

Trần Thực không để ý, cười nói: “Ngươi và ta đều là người phi thăng, không cần câu nệ, ta không phải kẻ lạm sát người vô tội. Pháp bảo Thiên đạo trong cơ thể ngươi, là Ngọc Hành môn hay Dao Quang trì?”

Kim Úy Nhiên nghe vậy thân thể mềm nhũn, suýt nữa thì ngồi phịch xuống đất, la lên thất thanh: “Làm sao ngươi biết?”

Hắn lại lập tức phấn chấn tinh thần, nhanh chóng nói: “Đúng rồi, trong cơ thể ngươi cũng có khí tức Thiên đạo, ngươi cũng có dấu ấn của pháp bảo Thiên đạo!”

Trần Thực cười nói: “Thiên Cơ sách đang trong thức hải của ta. Kim đạo hữu, dù sao ngươi cũng là Tiên Chân, chút đạo tâm này mà cũng không có à?”

Kim Úy Nhiên vẫn có phần tâm thần bất định, nói: “Chuyện liên quan đến sinh tử, sao có thể dửng dưng được?”

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra một hơi dài, định thần lại, lúc này mới nói: “Vừa rồi ta cảm ứng được khí tức Thiên đạo trong cơ thể công tử, chỉ cảm thấy quen thuộc, dường như cùng nguồn gốc với dấu ấn Ngọc Hành môn trong cơ thể ta, nhưng không ngờ đó lại là khí tức của Thiên Cơ sách!”

Trần Thực không ngờ lại gặp được người cũng mang dấu ấn pháp bảo Thiên đạo, cười nói: “Ta có được dấu ấn Thiên Cơ sách là vào ngày trước khi Thiên Cơ sách bị hủy, vô tình nhận ra ý thức của mình bị dịch chuyển đến trước mặt Thiên Cơ sách. Ngươi làm sao có được dấu ấn Ngọc Hành môn?”

Kim Úy Nhiên nói: “Ta cũng có trải nghiệm tương tự. Hai tháng trước, ta lĩnh lương tháng xong, đang muốn đến Nam Thiên Môn quan sát Tứ Đại Thiên Vương để lĩnh ngộ một loại tiên pháp. Tứ Đại Thiên Vương ở Nam Thiên Môn thì dễ nói chuyện, nhưng Thần tướng bên cạnh lại khó đối phó, quan sát Tứ Thiên Vương cũng được nhưng phải tốn tiền. Mấy năm nay hễ lĩnh lương tháng là ta lại tiêu vào việc này, thu hoạch không ít. Lần này trả tiền xong liền đứng một bên quan sát. Đang lúc mê mẩn như si như say, bỗng nhiên Nam Thiên Môn trước mắt trở nên mờ ảo, đợi đến khi ta ổn định tâm thần, thì phát hiện mình không biết từ lúc nào đã lơ lửng trước Ngọc Hành môn.”

Trần Thực trong lòng khẽ động, chuyện này có phần giống với trải nghiệm của hắn lúc trước.

Hắn đang lúc hợp đạo, đột nhiên trước mắt hoa lên, ý thức đã đến trước Thiên Cơ sách.

“Ta còn đang nghĩ cách trở về thân xác thì thấy trên Ngọc Hành môn ánh sáng chói lòa, vô số đạo văn kỳ quái hiện ra, chui vào mi tâm của ta.”

Kim Úy Nhiên nói: “Trong tai ta tràn ngập đủ loại âm thanh, vô cùng ồn ào, đầu như muốn nổ tung, nhưng lại là ý thức không thể nổ tung được. Nếu nổ tung, có lẽ còn bớt đau khổ hơn một chút.”

Hắn nói đến đây, không khỏi rùng mình một cái, hiển nhiên vẫn còn sợ hãi nỗi đau đớn ngày đó.

“Không biết đã qua bao lâu, đột nhiên ý thức của ta mơ hồ, các loại âm thanh đều biến mất, đầu không đau nữa. Ta lại trở về trước Nam Thiên Môn, vẫn ngồi ở đó. Một Thần tướng nói với ta, thời gian của ta đã hết, nên đi rồi.”

Kim Úy Nhiên nói: “Ta mơ mơ màng màng đứng dậy rời đi, trở về Thiên Đạo cư ngủ một giấc say. Sau khi tỉnh lại mới thấy dễ chịu hơn một chút. Ta chuyên tâm nội quan thì phát hiện trên thức hải có thêm một cánh cửa, giống hệt Ngọc Hành môn. Lúc này, ta nghe người ta nói tối qua có cao thủ xông vào Thiên Đình, pháp bảo Thiên đạo Ngọc Hành môn và Dao Quang trì đều bị đập nát.”

Trần Thực trong lòng khẽ động, nói: “Ngươi có nhận thấy trên người ai khác có khí tức tương tự như ta và ngươi không?”

Kim Úy Nhiên lắc đầu nói: “Từ khi ta phát hiện trong thức hải của mình có một dấu ấn Ngọc Hành môn, ta không dám ra ngoài. Kẻ xông vào Thiên Đình đập nát Ngọc Hành môn lợi hại đến mức nào? Nếu hắn biết trong thức hải của ta còn có một Ngọc Hành môn, chắc chắn sẽ đến giết ta!”

Sắc mặt hắn có hơi xấu hổ, nhỏ giọng nói: “Ai ngờ được, kẻ đập nát Ngọc Hành môn, lại chính là... Tiên Đình chúng ta.”

Trần Thực đi tới đi lui, đột nhiên nói: “Vào ngày trước khi bị hủy Ngọc Hành môn đã khắc dấu ấn đạo văn của mình vào trong thức hải của ngươi. Kẻ làm ra hành động này, hẳn không phải là Ngọc Hành môn, mà là người chưởng quản Ngọc Hành môn.”

Kim Úy Nhiên sững sờ: “Người chưởng quản? Ai là người chưởng quản Ngọc Hành môn?”

Trần Thực nói: “Mấy ngày nay không có ai tìm ngươi à?”

Kim Úy Nhiên lắc đầu.

Ánh mắt Trần Thực lóe lên: “Theo lý mà nói, đáng lẽ Đông Vương Công phải xuất hiện rồi. Chẳng lẽ ngươi phải đánh chết người, vào Thiên lao một chuyến, Đông Vương Công mới hiện thân cứu giúp?”

Kim Úy Nhiên không hiểu ý trong hắn nói.

Trần Thực thấy hắn không hiểu bèn nói với Hắc Oa: “Ngọc Hành môn giấu dấu ấn, có phải điều này chứng tỏ Dao Quang trì cũng giấu một phần dấu ấn, và dấu ấn này giờ đây đang trong cơ thể một Tiên nhân không đáng chú ý nào đó trong Thiên Đình không?”

Sắc mặt Hắc Oa nghiêm nghị: “Gâu, gâu.”

“Phải. Các pháp bảo Thiên đạo khác hẳn cũng đã chuẩn bị một phần dấu ấn, giấu trong cơ thể các Tiên nhân khác nhau.”

“Gâu!”

“Chuyện này quả thật có mờ ám, Tiên Đình dựa vào nội gián để biết vị trí của từng món pháp bảo Thiên đạo, do đó mới có thể tấn công phá hủy chúng một cách chính xác. Nhưng Thiên Đình e rằng cũng có gian tế trong Tiên Đình, cho nên mới biết trước cuộc tập kích của bọn họ, chuẩn bị sẵn dấu ấn từ một ngày trước.”

“Gâu gâu gâu!”

“Ta cũng nghĩ vậy. Thiên Đình đang đợi đối phương mắc sai lầm để một lưới bắt trọn.”

Kim Úy Nhiên nhìn bọn họ nói chuyện hăng say, mình không chen lời vào được, cứ như người ngoài cuộc.

“Kim đạo hữu, ngươi trở thành người chấp chưởng Thiên đạo, chắc chắn sẽ dẫn tới không ít vụ ám sát. Vì vậy tuyệt đối không được nói chuyện này cho người khác biết.” Trần Thực dặn dò.

Kim Úy Nhiên vâng dạ, không nhịn được nói: “Trần công tử, chúng ta là người của Tiên Đình...”

“Bây giờ không phải nữa.”

Trần Thực nói: “Hiện tại, mạng của chúng ta quan trọng hơn.”

Kim Úy Nhiên im lặng gật đầu, cáo từ rời đi.

Mấy ngày sau, Trần Thực nhận được một tờ lệnh điều động, điều hắn đến Tư Nguyên sơn quan của Nê Lê Đại thế giới để đổi gác.

Trần Thực ngẩn người, Lý Thiên Vương xuất binh đến Nê Lê Đại thế giới, vẫn chưa từng điều động hắn, không ngờ hôm nay lại đặc biệt gửi lệnh điều động, bảo hắn đến Nê Lê Đại thế giới.

Thần tướng đưa lệnh điều động đích thân mời, nói: “Xin Trần Thiên binh mau chóng xuất phát!”

Trần Thực định mang theo Hắc Oa, hai vị Thần tướng kia cùng lắc đầu: “Thiên Vương có chỉ, chỉ điều động một mình Trần Thiên binh, không được mang theo người khác.”

Trần Thực nghi hoặc, nhưng vẫn không mang theo Hắc Oa, đi cùng hai vị Thần tướng đến bến đò Thiên Hà.

Hắn cùng hai vị Thần tướng lên Tinh toa, còn chưa ngồi xuống, đã thấy hai vị Thần tướng khác dẫn một vị Tiên nhân đến, cũng lên Tinh toa. Vị Tiên nhân đó chính là Kim Úy Nhiên.

Kim Úy Nhiên vừa định mở miệng nói, thì lại có hai vị Thần tướng đi tới, dẫn theo một vị nữ tiên.

Ánh mắt Trần Thực dừng trên người nữ tiên kia, lập tức có một cảm giác quen thuộc, thầm nghĩ: “Nàng là một người chấp chưởng Thiên đạo khác! Dấu ấn Dao Quang trì, ở trên người nàng!”

Nữ tiên kia nhìn thấy Trần Thực và Kim Úy Nhiên thì cũng sững sờ, nhận ra một cảm giác quen thuộc, chỉ không lên tiếng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters