๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Phạm Tiêu bước ra khỏi phủ nha của Bắc Đế hành tỉnh ở Bắc Hải, khẽ nhíu mày.
Mấy ngày nay, hắn vẫn không tìm được tung tích của Trần Thực.
Hắn vận dụng Thiên Cơ Thần Toán để suy tính dấu vết của Trần Thực, nhưng trình độ Thiên Cơ Thần Toán của Trần Thực cao hơn hắn rất nhiều, phương vị hắn tính ra đều sai, lần nào đi tìm cũng đều vồ hụt.
Nhưng may thay hắn là môn sinh của Tiên Đế, ở nơi trời cao Ngọc Đế xa như Bắc Hải, quyền thế của hắn cực lớn, có thể xem là nửa vị Thổ Ngọc Đế của Bắc Hải.
Bắc Hải thuộc phạm vi quản hạt của Bắc Cực Tử Vi Đại Đế, dưới trướng Tử Vi Đại Đế có bốn vị Thần Đế là Thiên Bồng, Thiên Du, Dực Thánh, Chân Võ. Bắc Hải do Thiên Bồng Đại Đế trấn thủ, dưới trướng có ba mươi sáu vạn Thần Nhân, Thiên binh Thiên tướng vô số, thống trị Bắc Hải và cả Bắc Câu Lô Châu. Nhưng những năm gần đây, năng lực quản hạt tầng dưới của Bắc Cực Khu Tà Viện ngày càng yếu đi, khiến thế lực của Tiên Đình ở vùng Bắc Hải ngày càng lớn mạnh, thậm chí rất nhiều Tiên nhân của Bắc Cực Khu Tà Viện cũng là người của Tiên Đình.
Phạm Tiêu điều động lực lượng của Tiên Đình ở đây để tìm kiếm tung tích của Trần Thực.
Theo hắn thấy, Trần Thực đến Bắc Hải đào quặng, chắc chắn là để mua tiên khoáng tốt nhất về luyện bảo, chỉ cần dò hỏi những thương nhân tiên khoáng kia là có thể tìm được manh mối của Trần Thực.
Chỉ có điều, việc đào quặng của Trần Thực đúng là đào quặng thật, chứ không phải đến để mua kỳ trân dị bảo.
Thiên Đình Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, nhân vật được xưng là Thiên Vương, đường đường là Thái tử của Hậu Đức cung, hồng nhân trước mặt Đông Vương Công, vậy mà lại đi đào quặng như một khoáng nô, ngày này qua ngày khác, không hề vận dụng bất cứ lực lượng hay năng lực nào vượt qua Tiên nhân bình thường.
Chuyện này mà nói ra, đừng nói Phạm Tiêu không tin, mà những người khác cũng tuyệt đối không tin.
“Kỳ lạ, ngay cả Bắc Cực Khu Tà Viện cũng không tìm thấy tung tích của Trần Thực, lẽ nào vợ chồng họ lừa ta? Chẳng lẽ bây giờ rần Thực đang ở Bồng Lai Tây, ôm ấp mỹ nhân kiều quyến, sống trong tửu sắc xa hoa? Hai người đó mà biết ta vẫn còn ở Bắc Hải tìm hắn, e là sẽ cười ta ngu ngốc.”
Phạm Tiêu nghĩ đến đây là tức giận, rất muốn lập tức quay về Kim Ngao đảo, chất vấn Tiểu Đoạn tiên tử có phải đang nói dối hay không.
“Phạm đại nhân, xin chờ một chút!”
Phạm Tiêu dừng bước, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tiểu lại từ trong phủ nha của Bắc Cực Khu Tà Viện chạy ra, nói với hắn: “Phạm đại nhân, không tìm thấy Trần Thực buôn bán ngọc thạch tiên khoáng, nhưng ghi chép bên khu mỏ nói, có một Tiên nhân đào quặng tên là Chung Vô Vọng, mấy hôm trước đã tự chuộc thân, rời khỏi khu mỏ Hắc Thủy hà. Chung Vô Vọng này có tướng mạo tương tự với Trần Thực mà đại nhân muốn tìm.”
Phạm Tiêu hơi sững sờ, nói: “Khu mỏ Hắc Thủy hà ở đâu?”
“Đạo Vương huyện của Viêm Châu. Vùng ngoại ô Đạo Vương huyện có dãy núi lớn vạn dặm, trong núi có nhiều dòng nước đen chảy ra. Nơi đó chính là khu mỏ Hắc Thủy hà.”
Tiểu lại nói: “Khu mỏ Hắc Thủy hà do Đạo Vương chân nhân quản hạt, khu mỏ chia thành nhiều khu vực khác nhau, mỗi khu vực đều có Kim Tiên tọa trấn. Phạm đại nhân đến đó cần phải cẩn thận, thế lực của Thiên Đình ở đó không nhỏ.”
Phạm Tiêu cảm ơn hắn rồi một mình rời đi.
Không lâu sau, hắn đến Đạo Vương huyện, đã sớm có tiên lại dẫn theo khoáng đầu của khu mỏ thứ tư chờ sẵn, thấy hắn đến vội vàng dâng lên bản ghi chép công việc của Chung Vô Vọng đã được khoáng đầu sắp xếp lại.
Phạm Tiêu lật xem một lượt, kinh ngạc nói: “Người này đúng là Trần Thực. Nhưng vì sao hắn lại bán mình cho khu mỏ Hắc Thủy hà, làm tám tháng, kiếm được một khoản tiền rồi lại tự chuộc mình ra?”
Hắn quả thực không tài nào hiểu nổi, bèn đọc kỹ lại, một lúc lâu sau mới gọi khoáng đầu tới, nói: “Trong này nói hắn đã bán một nữ nhân vào đây, lẽ nào hắn và nữ nhân này có dan díu tình cảm?”
Khoáng đầu nói: “Ta không biết. Nhưng lúc Chung Vô Vọng rời đi, từng hỏi thăm tung tích của nữ tử này, không tìm được nên có phần thất vọng. Còn có người từng thấy hắn lau nước mắt bên ngoài khu mỏ.”
Phạm Tiêu cười nói: “Chẳng lẽ hắn đã động lòng với nữ tử này.”
“Chuyện này thì không biết được.”
“Nữ nhân này đâu rồi?”
“Chắc là chết rồi. Thi thể trong khu mỏ không ai dọn dẹp, cứ ném thẳng xuống sông Hắc Thủy, dị trùng sẽ ăn sạch sẽ.”
Phạm Tiêu trầm ngâm.
Hắn nghĩ đến thủ đoạn của Trần Thực, bốn vị sư đệ sư muội của mình đều chết trong tay Trần Thực. Người này tuổi còn trẻ, phi thăng hơn ba mươi năm đã trở thành Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, quyết không thể vì chút tình riêng nhi nữ mà rơi lệ.
“Dẫn ta đến khu mỏ.” Phạm Tiêu nói.
Khoáng đầu nghe vậy, vội nói: “Đại nhân, xin cho tiểu nhân để bọn tiện mệnh kia ra khỏi khu mỏ trước, kẻo va chạm đến đại nhân!”
Phạm Tiêu lắc đầu: “Ta muốn xem những gì hắn đã trải qua, tại sao lại khiến một nhân vật đáng sợ như vậy phải thất thố khóc lóc. Nếu ngươi để người ta ra ngoài, ta còn xem cái gì?”
Khoáng đầu không dám phản bác, cười nói: “Nếu đại nhân muốn xem trải nghiệm của hắn, bộ y phục này cần phải thay đổi một chút. Thuộc hạ đã chuẩn bị cho đại nhân một bộ y phục của khoáng công.”
Phạm Tiêu gật đầu.
Đợi khoáng đầu mang y phục đến, Phạm Tiêu xem xét kỹ lưỡng, không khỏi nhíu mày: “Hắn xuống khu mỏ, mặc chính là loại y phục vải gai thô này à?”
Khoáng đầu cười xòa: “Người xuống mỏ đều mặc loại này cả. Hỏng thì lại mua bộ khác, giá không cao, không cầu kỳ.”
Phạm Tiêu cố nén cảm giác khó chịu, thay y phục, theo hắn đến khu mỏ thứ tư.
Phạm Tiêu cùng những Tiên nhân đào quặng này tiến vào sâu trong mỏ, quan sát cách họ đào quặng, nhưng không nhìn ra điều gì đặc biệt. Hắn ở lại hai ngày rồi rời khỏi khu mỏ, thay lại y phục của mình, gọi khoáng đầu đến, hỏi: “Trần Thực có từng đào được bảo khoáng nào không?” “Chưa từng. Đào được toàn là ngọc thạch trung phẩm, giá không cao lắm.”
Phạm Tiêu nghi hoặc: “Chẳng lẽ Trần Thực đào được bảo khoáng, tự mình giấu đi rồi?”
Khoáng đầu cười nói: “Đại nhân, người này có lai lịch gì mà khiến ngài phải đích thân đến điều tra?”
Hắn không biết thân phận của Phạm Tiêu, chỉ thấy tiên quan trong châu hết mực cung kính với Phạm Tiêu, tất nhiên cho rằng người đến là đại nhân vật. Đại nhân vật đến điều tra một khoáng công, quả thực hiếm thấy.
Phạm Tiêu ung dung nói: “Lai lịch của hắn không hề nhỏ, hắn là cánh tay phải của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, Thái tử của Hậu Thổ nương nương, Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, tên giặc cướp khét tiếng đứng đầu trên Tru Tiên bảng. Đường đường Trần Thiên Vương, ở chỗ ngươi đào quặng tám tháng, ngươi không chết đã là tổ tiên nhà ngươi dưới cõi âm đốt vàng mã cho rồi.” Khoáng đầu chết lặng, đến khi hoàn hồn, đang định hỏi thì đã thấy Phạm Tiêu đi xa.
Khoáng đầu rùng mình mấy cái, đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng sai người đi tìm Quản Cầm Sương, xem có thật là cô nương này đã chết hay không.
Dù sao cũng là người được Trần Thiên Vương quan tâm, nếu chưa chết, có lẽ đó sẽ là công lao của mình.
Có điều hắn tìm rất lâu không thể tìm được Quản Cầm Sương.
Quản Cầm Sương thật sự đã chết.
Mấy tháng liền khoáng đầu đều có phần bất an, chỉ sợ Trần Thực đến tìm hắn tính sổ, nhưng cuối cùng vẫn không thấy gì.
Phạm Tiêu rời khỏi Đạo Vương huyện, điều động lực lượng của Tiên Đình, không tìm kiếm Trần Thực mà là tìm kiếm dấu vết của Chung Vô Vọng. Không lâu sau đã có tin tức truyền đến, những nơi như Đại Dụng, Đại Tiêu đều có dấu vết Chung Vô Vọng lưu lại.
“Lộ tuyến mà Trần Thiên Vương đi là đến Bắc Câu Lô Châu! Cuối cùng cũng tìm được ngươi!”
Phạm Tiêu tinh thần phấn chấn, lập tức men theo con đường này, tiến về phía Bắc Câu Lô Châu.
Bắc Câu Lô Châu là nơi ở của Man tộc, toàn là man tử, dân phong thuần phác. Trên đường Phạm Tiêu gặp hơn mười toán cướp, ban đầu là tu sĩ Trúc Cơ kỳ cướp bóc, sau đó là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, rồi đến tu sĩ Độ Kiếp kỳ. Về sau gặp phải Tiên nhân, rồi Chân Tiên, Kim Tiên, đều đến cướp hắn, cuối cùng cả Thái Ất Kim Tiên cũng ra cướp bóc.
Phạm Tiêu mặt mày âm trầm, điều động thế lực của Tiên Đình ở Bắc Câu Lô Châu, tìm kiếm tung tích của Trần Thực.
Hơn hai tháng trôi qua, cuối cùng hắn cũng tìm được Trần Thực.
Lúc Phạm Tiêu tìm được Trần Thực, kiểu tóc của hắn đã thay đổi, không còn đội kim quan mà đã cắt tóc, có lẽ đã từng cạo trọc, bây giờ tóc mới mọc ra, đen nhánh sáng bóng, chỉ dài chừng hai tấc.
Y phục hắn mặc không phải là loại hoa mỹ mà là áo vải thô may da thú, có lẽ là tự tay may vá, hết sức thô kệch. Trên áo có những phù triện, đạo văn được dệt bằng chỉ tơ và dây gai.
Trên mặt hắn có ba bốn vết sẹo, chắc là dấu vết do móng vuốt hoặc vảy sắc để lại.
Da hắn cũng bị rám nắng đen sạm, đang theo một đội săn thú, trong đội có rất nhiều người bị thương, mọi người đang truy bắt một con Đại Hoang dị thú tên Thiên Kỳ.
Lúc con Thiên Kỳ kia chạy, chân đạp mây sáng, một vó có thể đá Chân Tiên đến hôn mê, sừng trên đầu mang theo khí tức Ngoại đạo, giỏi phá tiên pháp, hơn nữa cực kỳ thông minh, nhiều lần xuyên thủng vòng vây của họ.
Trong đội săn thú của bọn Trần Thực, đội trưởng có tu vi mạnh nhất cũng chỉ là một Chân Tiên, những người khác đều là Thiên Tiên, mấy lần vây bắt Thiên Kỳ đều thất bại, ngược lại còn bị Thiên Kỳ đánh bị thương rất nhiều người. Ngoài họ ra, còn có các đội săn thú khác cũng nhắm vào con Thiên Kỳ này, thường ngáng chân họ vào lúc sắp thành công, xông vào trận thế của họ, liên lụy họ chết mất hai người.