๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Chúng ta nên giết bọn lão Tiền trước! Bọn chúng cứ luôn ngáng chân chúng ta!” Khi mọi người trong đội săn thú tụ tập lại, đội trưởng Bàng Vân Tích hung hăng nói: “Bắt được Thiên Kỳ rồi mọi người đều có thể chia không ít tiền, có giao tử rồi, Vương Siêu có thể đi mua công pháp Chân Tiên, Tiểu Lư có thể đi bế sinh tử quan. Lão Dư thì có thể đi tìm một thuật sĩ tinh thông Tạo Hóa, giúp ngươi nối lại cánh tay! Tiểu Chung, ngươi có tiền rồi, ngươi muốn làm gì?”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Trần Thực, Trần Thực nở nụ cười thuần phác, đang định nói thì nhìn thấy Phạm Tiêu.
“Bàng huynh, ta có bằng hữu đến.”
Trần Thực đứng dậy, trên mặt vẫn giữ nụ cười, nói: “Xin thất lễ một lát.”
Bàng Vân Tích nhìn về phía Phạm Tiêu, trong lòng rùng mình: “Là một cao thủ! Người này ăn mặc vô cùng hoa lệ, e rằng lai lịch phi phàm!”
“Tiểu Chung, có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Bàng Vân Tích sờ vào Tiên khí bên hông, nói: “Chúng ta không sợ chuyện!”
Trần Thực quay đầu cười nói: “Không có gì. Là đại sư huynh của ta đến tìm ta. Các ngươi cứ bàn trước cách xử lý bọn lão Tiền đi, ta nói chuyện với đại sư huynh một lát.”
Phạm Tiêu lặng lẽ đứng cách đó không xa, chờ Trần Thực đến gần.
“Chung Vô Vọng?” Phạm Tiêu mặt không biểu cảm nói: “Trần Thiên Vương tưởng rằng ngươi đổi tên là có thể khiến ta không tìm ra dấu vết à? Ngươi quá coi thường ta rồi.”
Trần Thực cười nói: “Ta để ngươi tìm được ta thì ngươi mới tìm được ta. Nếu ta che đậy Thiên Cơ, không để lại bất cứ dấu vết nào, làm sao ngươi có thể tìm đến đây?”
Phạm Tiêu hừ một tiếng, không phủ nhận.
Nếu Trần Thực cố ý ẩn thân giấu mình, thay hình đổi dạng, quả thực y không tìm được hắn.
Phạm Tiêu thản nhiên nói: “Trần Thiên Vương, ngươi giết bốn vị sư đệ sư muội của ta, phá hỏng kế hoạch của sư môn ta. Ta mà tìm được ngươi, chắc chắn sẽ ra tay, không ai giữ được ngươi. Ngươi dẫn ta đến đây, có thể nói là chuyện sai lầm nhất mà ngươi đã làm.”
Y lộ rõ khí thế sắc bén, sát khí kinh người , bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay giết chết Trần Thực.
Trần Thực nói: “Hề Mục Nhiên nói đại sư huynh tinh thông kiếm đạo, đã lĩnh ngộ được ảo diệu của Hồng Mông Phẩu Phân, là đệ nhất kiếm đạo đương thời. Hắn còn nói, đại sư huynh đã phá giải Hồng Mông Phẩu Phân, đưa cho hắn một cây Phục Hy cầm, truyền thụ cho hắn Long Chiến Dã Khúc, dùng nó để giết ta. Không biết đại sư huynh đã phá giải được Hồng Mông Phẩu Phân mà ta để lại chưa?”
Phạm Tiêu im lặng một lát, nói: “Chưa.”
Y dừng lại một chút, bổ sung: “Hồng Mông Phẩu Phân Huyền Hoàng Phán Ly mà ngươi để lại trong rừng trúc ở đảo Kim Ngao, ta không phá giải được. Nhưng giữa ngươi và ta là thâm cừu đại hận, ta sẽ không vì không phá được chiêu thức của ngươi mà tha cho ngươi. Ta không giết ngươi, thề không thành Đại La. Ta cần giết ngươi để đạo tâm được thông suốt, dùng đó để chứng đạo.”
Trần Thực cười nói: “Thì ra là vậy. Nếu Hề Mục Nhiên dùng Long Chiến Dã Khúc mà ngươi dạy để giết ta, đối đầu với Hồng Mông Phẩu Phân của ta, hắn sống hay chết?”
Phạm Tiêu khẽ nhíu mày, chỉ cảm thấy bây giờ nếu giết hắn, dường như đạo tâm không thể thông suốt triệt để, không cách nào chứng đạo.
Tiêu bệnh tật muốn chứng đạo Đại La Kim Tiên, phải đi tìm vị đại cao thủ đã chọc mù một mắt của lão, để lại kim châm trong mắt lão, báo mối thù này thì mới có thể chứng đạo.
Phạm Tiêu giết Trần Thực để báo thù cho sư đệ sư muội, cũng là cùng một đạo lý.
Thế nhưng Hồng Mông Phẩu Phân của Trần Thực lại như một cây kim châm, đâm vào đạo tâm của y, trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, khiến y vô cùng khó chịu.
Dù y có giết Trần Thực, cũng sẽ vì khiếm khuyết này trên đạo tâm mà không thể chứng đạo Đại La Kim Tiên.
Trần Thực thấy thần sắc của y, cười nói: “Đại sư huynh, ta cho ngươi cơ hội, để ngươi ở lại bên cạnh ta, có đủ thời gian để phá giải Hồng Mông Phẩu Phân của ta. Chờ đến lúc ngươi phá giải được Hồng Mông Phẩu Phân, ngươi hãy ra tay giết ta báo thù.”
“Được.” Phạm Tiêu đáp ứng.
Trần Thực tiếp tục dẫn dụ: “Đại Hoang Minh Đạo Tập mà Chí Tôn truyền thụ cho các ngươi, ta đã dựa trên nền tảng của Tiểu Chu Thiên Kiếp trận để suy diễn ra thêm một chiêu. Chiêu này chắc là Chí Tôn chưa truyền thụ cho các ngươi, đại sư huynh có hứng thú với chiêu này không?”
Phạm Tiêu lắc đầu: “Ta đã thoát khỏi Đại Hoang Minh Đạo Tập, đi con đường của riêng mình, không cần phải xem chiêu này nữa.”
Y dừng lại một chút, nói: “Năm đó ta suy tính ra sau Tiểu Chu Thiên Kiếp trận còn có một chiêu, liền nản lòng thoái chí, đi theo con đường kiếm đạo này.”
Trần Thực kinh ngạc: “Ngươi đã sớm biết Chí Tôn còn giữ lại một chiêu? Vì sao ngươi không nói cho bọn Hề Mục Nhiên biết?”
Phạm Tiêu im lặng, không trả lời.
Trần Thực không hỏi thêm.
Hai người lặng lẽ đối mặt nhau.
Phạm Tiêu phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Chuyện ngươi đến khu mỏ Bắc Hải, ta đã biết.”
Trần Thực gật đầu: “Là ta dẫn ngươi đến đó, cố ý để lại dấu vết.”
Phạm Tiêu im lặng, cảm thấy từ khoảnh khắc mình đến gặp hắn, đã bị hắn dắt mũi, rơi vào thế bị động, bèn chuyển chủ đề, nói: “Lúc ngươi rời khỏi khu mỏ đã khóc, có người nhìn thấy cảnh đó.”
Trần Thực nói: “Thương cho nỗi gian truân của dân chúng, rơi lệ không có gì quá đáng.”
Phạm Tiêu nói: “Nói nghe xem.”
Trần Thực thở dài một hơi, kể lại cho Phạm Tiêu nghe những gì mình gặp phải ở Tổ Đình, cuối cùng nói: “Văn Trình tiên nhân bị thiên đao vạn quả là tội đáng đời, nhưng những chuyện lão đã trải qua năm đó, ta muốn tận mắt chứng kiến, tự mình trải nghiệm một phen.”
“Vận mệnh của ta ở Tây Ngưu Tân Châu rất gập ghềnh, đã trải qua không ít khổ nạn, người trong làng cũng trải qua không ít chuyện phi nhân. Nhưng sau khi ta phi thăng, tiến vào Thiên Đình, sau lưng có nghĩa mẫu chèo chống, có Đông Vương Công bảo vệ, có Đại Thiên Tôn ban cho địa bàn. Ở Địa Tiên giới ta chưa từng chịu khổ, cứ thế trở thành Trần Thiên Vương. Thậm chí ta còn cho rằng bộ y phục tồi tàn nhất mà ta mặc chính là y phục của Tiên nhân tầng đáy.”
“Ta thuận buồm xuôi gió, dù đến Bồng Lai Tây ta cũng biến nó thành một trong những thánh địa hàng đầu thế gian. Tiên Đình các ngươi muốn tạo phản Thiên Đình, trong mắt ta chẳng qua chỉ là cuộc tranh giành của kẻ bề trên, không liên quan đến Tiên nhân tầng đáy, chẳng qua là đám bề trên các ngươi phân chia lại lợi ích mà thôi. Nhưng sự điên cuồng của Văn Trình Tiên nhân đã khiến ta nhận ra có lẽ ta đã sai.”
Phạm Tiêu hỏi: “Ngươi đã thấy gì ở Bắc Hải?”
Trần Thực muốn nở nụ cười, nhưng cơ mặt chỉ giật giật.
“Ở Tây Ngưu Tân Châu, tuy tà ma hoành hành, mười ba thế gia nắm giữ triều chính, địa phương cũng bị họ kiểm soát, nhưng thư sinh vẫn có thể học được Thiên Tâm Chính Khí Quyết, vẫn có thể cầu học, khoa cử. Tuy chỉ có thể làm tiểu lạ, nhưng ít ra vẫn sống được.”
Hắn im lặng một lát, buồn bã nói: “Đến Bắc Hải ta mới phát hiện, tất cả con đường thăng tiến đều đã bị chặn đứng. Kẻ bề trên vứt xuống chút cơm thừa canh cặn, hoặc không phải cơm thừa canh cặn mà chỉ là chút lợi ích nhỏ nhoi thôi, ấy thế mà lại khiến Tiên nhân tầng đáy liều mạng vì chút lợi nhỏ đó, một mặt liều mạng bóc lột chính mình, một mặt liều mạng bóc lột người khác.”
Hắn nhớ đến Hắc thái bảo Quản Cầm Sương, chính là một ví dụ.
Lúc Quản Cầm Sương làm Hắc thái bảo thì liều mạng bóc lột người khác, đến khi làm khoáng nô thì lại bóc lột chính mình.
Cuối cùng, nữ nhân đó bị vắt kiệt, sống chết ra sao không ai hay biết, chỉ nhận được một câu “chắc là chết rồi“.
“Ở Tây Ngưu Tân Châu, bên ngoài là tà ma, trên đầu là thế gia, nhưng ít ra con người vẫn là con người. Nhưng ở Bắc Hải, các Tiên nhân tàn sát lẫn nhau vì những thứ mà kẻ bề trên vứt ra từ kẽ răng, lấy mạng ra tranh đoạt, đã không thể xem là người được nữa.”
Trần Thực nói: “Khoảnh khắc ta rời khỏi khu mỏ, nhận ra Bắc Hải có vô số người như Quản Cầm Sương, sống chết của họ vốn không ai quan tâm, ta bị một nỗi bi thương bao trùm, cảm thấy bất công cho họ, nước mắt không sao cầm được.”
Gương mặt lạnh như băng của Phạm Tiêu dường như hơi giãn ra, nói: “Trần sư đệ, đây chính là lý do Tiên Đình phải lật đổ Thiên Đình. Tiên Đình ở Bắc Hải ngày càng lớn mạnh, đủ để phân chia ngang ngửa với Bắc Đế, chính là vì Tiên nhân nơi đây sống quá khổ.”
Trần Thực lắc đầu: “Tiên Đình chẳng qua là một Thiên Đình khác. Dù Tiên nhân tầng đáy có ủng hộ Tiên Đình lật đổ Thiên Đình, cũng chỉ là một Thiên Đình kế tiếp mà thôi. Cảnh ngộ của Tiên nhân tầng đáy không hề có bất cứ thay đổi nào. Họ chỉ bị Tiên Đình mê hoặc, trở thành con dao trong tay Tiên Đình để đối phó Thiên Đình.”
Phạm Tiêu hừ một tiếng: “Trần Thiên Vương tự phụ, không biết tấm lòng của Chí Tôn quảng đại đến nhường nào.”
Trần Thực cũng hừ một tiếng: “Tiên Đế Chí Tôn? Ta và hắn có thù sâu như biển đỏ, tất phải giết chết!”
Phạm Tiêu mắt lộ hung quang, sát khí bắn ra bốn phía.
Trần Thực hoàn toàn không để tâm, quay người đi về phía đội săn thú, cười nói: “Đại sư huynh, mấy ngày này hãy theo ta, cùng gia nhập đội săn thú.”
Phạm Tiêu đi theo hắn.
Đến đội săn thú, Trần Thực ra hiệu cho y dừng bước, còn mình thì đi đến trước mặt đội trưởng Bàng Vân Tích, hạ giọng nói: “Đội trưởng, kia là đại sư huynh của ta, bản lĩnh hơn ta, đã là Thiên Tiên cảnh đỉnh phong, sắp tu thành Đạo cảnh, cũng muốn gia nhập đội săn thú của chúng ta kiếm chút tiền để đột phá Chân Tiên. Ngươi xem, hắn đáng giá bao nhiêu tiền?”
Bàng Vân Tích giật mình: “Ngươi muốn bán sư huynh của ngươi?”
“Bán!”
Trần Thực quả quyết nói: “Hắn làm đủ việc, tự mình dành dụm tiền chuộc thân. Đội trưởng, cứ dùng hắn như súc vật đi, hắn da dày thịt béo, không chết được đâu!”
Bàng Vân Tích trả tiền cho Trần Thực rồi mỉm cười với Phạm Tiêu.
Phạm Tiêu đối mặt với thiện ý, không phải lúc nào cũng lạnh lùng mà mỉm cười gật đầu.
“Bị bán mà còn cười, tính tình thật quái đản.” Bàng Vân Tích lắc đầu.