๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Phạm Tiêu nhìn bóng lưng Trần Thực, có phần do dự.
Y rất muốn bất chấp tất cả ra tay ngay bây giờ để trừ khử Trần Thực.
Nội tâm mách bảo y, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để diệt trừ Trần Thực. Bỏ lỡ thời cơ này, rất có thể sẽ không còn lần sau!
Y nhìn ra được, Trần Thực dã tâm bừng bừng, lại có lý tưởng và niềm tin chèo chống, hơn nữa còn rất có năng lực!
Không sợ một người có dã tâm, chỉ sợ người này vừa có dã tâm lại vừa có lý tưởng để theo đuổi, đồng thời trong nội tâm còn có niềm tin chèo chống.
Người như vậy, là vô địch!
Trần Thực chính là người như vậy.
Hắn là một mối uy hiếp cực lớn đối với Thiên Đình và Tiên Đình.
Không trừ bỏ Trần Thực sẽ mang đến biến số cực lớn cho sự nghiệp của Chí Tôn, nói không chừng tương lai sẽ trở thành kình địch của Chí Tôn!
Là đại đệ tử của Chí Tôn, Phạm Tiêu luôn lo trước cái lo của Chí Tôn. Có những việc Chí Tôn không tiện ra mặt, y sẽ chủ động làm, có những người Chí Tôn không tiện trừ khử, y sẽ chủ động thay Chí Tôn diệt trừ đối phương!
Y trung thành và tận tâm với Chí Tôn, thậm chí là kính ngưỡng và sùng bái.
Y không chỉ bị tu vi đạo hạnh của Chí Tôn thuyết phục, mà còn bị khí phách và tầm nhìn của Chí Tôn thuyết phục.
Nhưng hiện tại, y lại có một cảm giác khủng hoảng sâu sắc.
Thay Chí Tôn cảm nhận được sự khủng hoảng.
“Có lẽ, hắn sẽ trở thành một Chí Tôn khác, thậm chí nói không chừng còn làm tốt hơn cả Chí Tôn!”
Trong đầu y nảy ra một ý nghĩ đáng sợ, đang gặm nhấm niềm tin ban đầu của y.
Sự kính ngưỡng của y đối với Chí Tôn đã lung lay.
Trước đây y sùng bái Chí Tôn, không hề nghi ngờ sự nghiệp và hoài bão của Chí Tôn, nhưng hiện tại y đã dao động.
Nhân lúc này chém giết Trần Thực!
Ý nghĩ này dấy lên liền khiến y rơi vào thế khó xử. Trước đó y không giết Trần Thực là vì Trần Thực đã gieo một cái gai vào đạo tâm của y, nếu không phá giải được Hồng Mông Phẩu Phân, y sẽ không thể chứng đạo Đại La.
Nhưng nếu không giết Trần Thực, rất có thể Trần Thực sẽ gây nguy hiểm cho sự nghiệp của Chí Tôn.
Hai luồng suy nghĩ giằng co trong đầu y, giao tranh với nhau, khiến y lúc thì tràn ngập sát cơ với Trần Thực, lúc thì lại xua tan sát tâm, làm cho sắc mặt y âm trầm bất định.
Trần Thực dường như không hề phát giác những luồng sát ý truyền đến từ sau lưng, vẫn nói nói mỉm cười với y, sáu bảy ngày sau, họ đến một tòa tiên thành bên bờ biển.
Nơi này tên là Điếu Cơ thành, là một cứ điểm để tiến vào Bắc Hải.
Thiên thần trấn thủ nơi đây đều có thân hình hùng vĩ, cực kỳ cường đại. Nơi này có rất nhiều thuyền ra khơi, Tiên nhân đến đây cũng rất đông. Có những Tiên nhân do hắc thái bảo đưa tới, có những Tiên nhân lại chủ động đến đây tìm việc.
Phạm Tiêu quan sát một phen, có phần nghi hoặc hỏi Trần Thực: “Hai loại Tiên nhân này có gì khác biệt?”
Trần Thực đáp: “Tiên nhân chủ động đến đây tìm việc sẽ bán mình cho chủ thuyền, tiền kiếm được là của mình. Còn Tiên nhân do hắc thái bảo đưa tới, chủ thuyền sẽ đưa tiền bán thân cho hắc thái bảo. Bất luận là bị bán hay chủ động bán mình, một khi đã lên thuyền, chủ thuyền đều sẽ trả tiền công. Người bị bán thì tiền công ít hơn một chút, người tự bán mình thì được trả cao hơn một chút.”
“Thì ra là thế.” Phạm Tiêu nói: “Lần này ta sẽ tự bán mình, không cần ngươi làm hắc thái bảo.”
Hai người tìm được một chiếc thuyền săn hải thú tên là Thanh Hàn, mũi thuyền có hình một con chim xanh, hai bên thân thuyền có những mái chèo hình lông vũ, sau khi xuống biển sẽ vỗ như cánh, giúp thuyền lướt đi trên biển.
Nếu tế ra thuyền này, nó có thể bay lượn trên không, tốc độ rất nhanh mà lại linh hoạt, là loại thuyền thường dùng để ra khơi săn hải thú.
Trần Thực và Phạm Tiêu mỗi người tự bán mình, đổi lấy một khoản tiền rồi leo lên chiếc Thanh Hàn này. Chủ thuyền là một gã đầu trọc, không biết có phải là tăng nhân Tây Thiên không, thân hình lực lưỡng, mặt mày dữ tợn, giọng nói vang như chuông đồng.
Trên thuyền còn có hơn mười thủy thủ, cũng đều là Tiên nhân.
Chủ thuyền nói: “Giá các ngươi bán được cao, vậy thì lên thuyền làm Phi Toa thủ.”
Phạm Tiêu hỏi: “Thế nào là Phi Toa thủ?”
Chủ thuyền giải thích: “Chính là buộc xiềng xích vào người ngươi, treo móc câu lớn lên, rồi ném ngươi xuống biển. Thanh Hàn bay ở phía trước, ngươi lướt trên mặt nước, như cá Phi Toa trong biển vậy. Như thế sẽ kích thích ham muốn săn mồi của hải thú, khiến chúng đến cắn câu. Nhưng ngươi yên tâm, sau khi bị nuốt vào bụng, chúng ta sẽ lập tức cứu ngươi ra, không để ngươi bị tổn thương nửa điểm.”
Phạm Tiêu nói: “Phi Toa thủ trước đây trên thuyền đâu rồi?”
“Bị hải thú ăn thịt rồi.”
Phạm Tiêu im lặng một lát rồi hỏi: “Sao lại không cứu ra được?”
“Bị cắn nát rồi, không cứu sống được. Nhưng lần này hải thú chúng ta muốn câu không nguy hiểm như vậy, ngươi yên tâm, ta vừa nhìn đã biết ngươi là Hải Điếu Thánh Thể!”
------
Thanh Hàn đi hơn hai tháng, rời xa Bắc Câu Lô Châu, đến Uyên Hải.
Nơi này gần Thiên Uyên, nước biển mênh mông đổ vào Thiên Uyên, tạo thành một thác nước lớn vô cùng chấn động.
Thanh Hàn thả câu bắt hải thú ở nơi gần thác lớn Uyên Hải. Loại hải thú mà họ câu lần này, Trần Thực và những người khác cũng đã từng thấy qua. Trong các pháp bảo do Tiên gia luyện chế thường có một loại pháp bảo dạng gương sáng tên là Hải Thú Bồ Đào Kính.
Bảo vật này một khi tế lên sẽ có ba đến năm con hải thú từ trong gương đồng bơi ra, xé nát kẻ bị kính quang chiếu trúng.
Loại hải thú này là một sinh vật mình rồng đầu ngựa, bơi trong nước cực nhanh, xuyên qua những lớp sóng biếc, thậm chí có thể đội cả biển nước ngập trời từ đỉnh Thiên Uyên ngược dòng đi lên!
Khí cơ cường đại của bản thân Tiên nhân cùng với vị giòn dai của Nguyên Thần, có sức hấp dẫn chí mạng đối với loại hải thú này, vì vậy việc câu hải thú ở Uyên Hải rất hiếm khi không có con nào cắn câu.
Mấu chốt là, sau khi hải thú cắn câu, Phi Toa thủ có thể sống sót hay không, và có câu được hải thú lên không.
Trần Thực và Phạm Tiêu bị trói chặt bằng xiềng xích, lại dùng một cái móc câu lớn cao bằng người xuyên qua giữa các mắt xích. Thủy thủ trên thuyền dựng cột buồm, ném hai người xuống nước. Thuyền Thanh Hàn lập tức tăng tốc, kéo hai người lao vun vút trên mặt biển.
Trên mặt biển lập tức có từng con hải thú nhảy lên khỏi mặt nước, vô cùng hưng phấn đuổi theo thuyền Thanh Hàn.
Phạm Tiêu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một con hải thú há cái miệng to như chậu máu, bổ nhào về phía y.
Lại mấy tháng nữa trôi qua, Trần Thực và Phạm Tiêu trả tiền, chuộc thân. Chủ thuyền có phần không nỡ, giữ hai người lại, nói: “Hai vị đều là Hải Điếu Thánh Thể, gặp dữ hóa lành, sao không làm thêm vài năm, tích đủ tiền rồi hãy đi?”
Trần Thực vẫn kiên quyết rời đi.
Sau khi hai người rời khỏi Điếu Cơ thành, họ lại đi đến Củng Đồng Cốc.
Phạm Tiêu nhìn Trần Thực, chỉ thấy Trần Thực vừa đi đường vừa viết viết vẽ vẽ, tính toán xem nếu đi bắt hải thú, Tiên nhân Thiên Tiên cảnh cần phải làm bao nhiêu năm, chết bao nhiêu lần mới có thể tích lũy đủ linh dịch, công pháp và pháp bảo để đột phá Chân Tiên cảnh.
“Vẫn cần phải chết hai trăm bốn mươi lần.” Trần Thực tính ra kết quả, có phần ảm đạm. “Con số này quá chính xác. Trong hai trăm bốn mươi Thiên Tiên, chỉ có một người sống sót và trở thành Chân Tiên.”
Phạm Tiêu đổi chủ đề, nói: “Mấy ngày nay ta cảm thấy lý giải về Hồng Mông Phẩu Phân lại sâu sắc thêm một tầng, ngươi thi triển Hồng Mông Phẩu Phân đi, ta sẽ phá giải chiêu này của ngươi.”
Trần Thực thu lại tâm trạng, tế lên Huyền Hoàng kiếm khí, Hồng Mông Phẩu Phân bùng nổ!