๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lần này người kéo đến chính là đội săn thú do lão Tiền dẫn đầu, lão Tiền cầm đầu dẫn theo mấy vị Tiên nhân đuổi giết đám người Trần Thực, những người khác thì bao vây Thiên Kỳ, chuẩn bị bắt nó.
Đúng lúc này, Ngũ Hành lệnh kỳ nghịch chuyển, Khổn Tiên thằng cũng lần lượt nới lỏng.
Đội săn thú của lão Tiền cũng đều là tay lão luyện, mỗi người tế ra Khổn Tiên thằng, chuẩn bị trói chặt Thiên Kỳ.
Trong số những phù lục vừa đánh trúng Thiên Kỳ, một phần Thái Sơn phù đã hao hết uy lực, lúc này uy lực của các phù lục khác mới bộc phát, những phù lục này lại là Xương Vận phù chuyên kích hoạt khí huyết, toàn bộ gia trì lên người Thiên Kỳ!
Khí huyết của con Thiên Kỳ này tăng vọt, nó giãy đứt Khổn Tiên thằng, một vó đá bay một Tiên nhân, đầu của Tiên nhân đó cùng nửa người vỡ nát!
Thiên Kỳ phát cuồng, xông vào cắn xé các Tiên nhân của đội săn thú, đầu húc chân đá, liên tiếp giết sáu người, làm bị thương bảy người, rồi phá vòng vây, xé gió lao đi!
Những Tiên nhân của đội săn thú may mắn thoát chết, mồ hôi lạnh túa ra, khóc không ra nước mắt.
“Được rồi!”
Bàng Vân Tích cười ha hả, phát động Lạn Kha tra quay mũi thuyền, xông về phía lão Tiền, các thành viên đội săn thú trên bè lần lượt bay ra, lao về phía đội săn thú do lão Tiền dẫn đầu.
“Có thể không giết người thì đừng giết!” Phạm Tiêu lớn tiếng nói.
“Lão Phạm nói đúng!”
Bàng Vân Tích lao thẳng đến chỗ lão Tiền, cười dài nói: “Bắt lấy chúng, ép chúng giao ra tất cả tiền bạc và pháp bảo, bán chúng đến Bắc Hải đào khoáng, kẻ tàn phế thì bán lên thuyền!”
Đội săn thú của lão Tiền vốn đông người hơn, nhưng bị Bàng Vân Tích tính kế, chết và bị thương mười ba người, tình thế đảo ngược, mấy người còn sót lại bị Trần Thực, Phạm Tiêu và những người khác bao vây, chỉ trong vài hiệp mấy người này đã bị đánh bị thương, bị Khổn Tiên thằng trói chặt. Bảy người bị thương kia cũng bị bắt lại.
Phạm Tiêu thấy họ không giết người, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Mọi người đều là Tiên nhân, như thể tay chân...”
Lúc này một tiếng hét thảm truyền đến, Phạm Tiêu theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy lão Tiền bị chém đứt một chân, rơi xuống từ trên không.
Bàng Vân Tích hưng phấn tột độ, lao lên, chiêu nào chiêu nấy đều đoạt mạng.
Lão Tiền vẫn không chịu hàng, liều mạng với gã, nhưng một bên mạnh lên một bên yếu đi, nhanh chóng bị trọng thương.
“Bàng huynh, chúng ta cùng nhau vào Bắc Hải, ngươi còn nhớ không?”
Lão Tiền ngã trên đất, không còn sức chống cự, giơ tay nói: “Ngươi và ta cùng vào khu mỏ đào khoáng, lần đó mấy trăm Tiên nhân, chỉ có chúng ta sống sót đến cuối cùng! Nể tình từng cùng nhau liều mạng...”
“Xoẹt!”
Bàng Vân Tích xuất kiếm chém đứt cánh tay hắn giơ lên, lắc đầu nói: “Lão Tiền, ngươi đã ám toán ta quá nhiều lần. Lần này không thể tha cho ngươi được.”
Lão Tiền nằm rạp trên đất, cố gắng giãy giụa, kêu lên: “Bàng huynh, ta đưa hết tất cả bảo vật cho ngươi, ngươi bán ta cho thuyền gia, sống chết ra sao, tùy vào mệnh của ta.”
Bàng Vân Tích lắc đầu.
Lão Tiền lộ vẻ tuyệt vọng, khàn giọng nói: “Ta cả đời tu hành chẳng dễ dàng gì, nể tình...”
Bàng Vân Tích vung kiếm chém Nguyên Thần của lão, diệt trừ lão, sau đó ngồi xổm xuống, lục soát bảo vật trên người lão.
Những người khác cũng đang lục lọi đồ đạc trên người các thành viên đội săn thú của lão Tiền, lột sạch bọn họ rồi ném xuống đất.
Mọi người vừa nói vừa cười, hết sức hài lòng.
Phạm Tiêu nhìn những thi thể ngổn ngang gần đó cùng với những Tiên nhân sắp bị bán đến khu mỏ và ngoài biển, đứng lặng thất thần, hồi lâu không có động tĩnh gì.
Trần Thực đến bên cạnh y, hỏi: “Đại sư huynh có tâm sự gì sao?”
Phạm Tiêu nói: “Có một lần ta đến chỗ Xích Cước Đại Tiên dự tiệc, trên bàn tiệc có một món là móng Thiên Kỳ hầm, hương vị rất ngon. Lúc đó ta chỉ nếm hai miếng rồi ăn những món sơn hào hải vị khác. Móng Thiên Kỳ hầm, chẳng qua chỉ là một món ăn bình thường trong bữa tiệc đó.”
Y có phần đau lòng, buồn bã nói: “Ta không biết một món ăn này mà lại phải khiến nhiều Tiên nhân chết như vậy.”
Mấy chục Tiên nhân tầng đáy huyết chiến trên hoang nguyên Bắc Câu Lô Châu, tử thương mười mấy người, chôn vùi một Chân Tiên, vậy mà vẫn chưa đổi được một món ăn bình thường trên yến tiệc của Xích Cước Đại Tiên.
Trần Thực hỏi: “Xích Cước Đại Tiên là tiên hay thần?”
“Là tiên.” Phạm Tiêu đờ đẫn nói.
Trần Thực không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi thu dọn xong, họ mang theo tù binh đến khu chợ gần đó bán đi. Phạm Tiêu nhìn thấy trên chợ có những Thuần Dương Chân Tiên bán huyết dịch, những Tạo Hóa Tiên nhân bán thân thể mình, vẻ hoang đường của Bắc Câu Lô Châu hiện ra trước mắt y, thật kỳ quái dị thường.
Bàng Vân Tích chia cho mỗi người một khoản tiền, mọi người vừa nói vừa cười, dường như đã quen với cuộc sống này.
“Trần Thực, ngươi còn muốn ở nơi này bao lâu nữa?” Phạm Tiêu cảm thấy khá khó chịu, hỏi.
Trần Thực nói: “Cũng sắp rồi. Giúp bọn họ bắt được con Thiên Kỳ này, ta sẽ chuộc thân cho ngươi và ta rồi rời đi.”
Ba ngày sau, họ bắt được con Thiên Kỳ đó, chẳng qua lúc bắt nó vẫn xảy ra sự cố, chết mất hai đồng bọn.
Bàng Vân Tích bán Thiên Kỳ đi, chia cho họ một khoản tiền, Trần Thực lấy số tiền tiết kiệm được ra, chuộc thân cho hắn và Phạm Tiêu.
Bàng Vân Tích rất không nỡ, nói với Trần Thực: “Nếu Chung lão đệ có thể ở lại giúp ta, tương lai Bắc Câu Lô Châu nhất định sẽ có chỗ đứng cho ngươi! Ngươi là người có vận khí tốt, theo ta ba tháng rưỡi mà không tàn phế, tương lai nhất định sẽ làm nên chuyện lớn!”
Trần Thực vẫn từ chối lời giữ lại của gã, cùng Phạm Tiêu rời đi.
“Bước tiếp theo chúng ta đi đâu?” Phạm Tiêu hỏi.
“Ra biển.”
Trần Thực thây định phương hướng, nói: “Ta đã hứa với Văn Trình Tiên nhân, sẽ ra biển câu cá.”
Phạm Tiêu không nhịn được hỏi: “Trần Thiên Vương, rốt cuộc ngươi đang làm gì?”
Trần Thực bay về phía bờ biển, nói: “Ta đang tính toán xem một khoáng nô, một thành viên đội săn thú, phải mất bao lâu mới tích đủ Thiên Nguyên giao tử để có thể mua đủ linh khí, công pháp, pháp bảo, giúp mình đột phá Thiên Tiên cảnh, tu thành Chân Tiên. Họ cần phải chết bao nhiêu lần mới có thể làm được những việc này.”
Phạm Tiêu trong lòng chấn động mãnh liệt, im lặng một lúc rồi nói: “Ngươi tính ra chưa?”
Trần Thực gật đầu, thần thái vô cùng nghiêm túc.
“Đào khoáng cần một nghìn hai trăm năm, săn thú cần một nghìn tám trăm năm. Trong thời gian này, nếu ngươi đi đào khoáng, có thể sẽ chết hai trăm bốn mươi lần. Nếu đi săn thú, ngươi có thể cũng sẽ chết hai trăm bốn mươi lần.”
Phạm Tiêu hơi sững sờ: “Vì sao số lần chết của cả hai lại tương đương nhau?”
Trần Thực sắc mặt nghiêm nghị: “Bởi vì đối với Tiên nhân tầng đáy, họ sẽ cố gắng tìm kiếm điểm cân bằng giữa nguy hiểm và cơ duyên. Đào khoáng nguy hiểm cao thì sẽ có nhiều người đi săn thú hơn, người săn thú đông lên sẽ chèn ép tàn sát lẫn nhau, số người chết sẽ dần dần nhiều ngang với đào khoáng. Đại khái là như vậy.”
Tâm thần Phạm Tiêu lại một lần nữa bị chấn động mãnh liệt, giọng nói khô khốc: “Không ngờ trong này còn có cả học vấn.”
Trần Thực hỏi: “Đại sư huynh cảm thấy Tiên Đình tốt hay Thiên Đình tốt đây?”
Phạm Tiêu không trả lời.
Trần Thực nói: “Thật ra chúng ta không cần xem là Tiên Đình hay Thiên Đình, mà là xem rốt cuộc ai đang bóc lột những Tiên nhân tầng đáy này. Tiên Đình hay Thiên Đình đều chỉ là một lớp vỏ, thứ bên trong lớp vỏ đó mới là vấn đề.”
Phạm Tiêu lạnh lùng nói: “Ngươi chống lại Thiên Đình, cũng chống lại cả Tiên Đình!”
Trần Thực không đáp, cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi làm mồi câu.”