๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tiên Đình, Tiềm Long lão tổ nằm trên giường bệnh trong Uyên Đình cung, khí tức uể oải, sắc mặt trắng bệch.
Mấy chục vị tiên y vây quanh giường bệnh, nghiên cứu thương thế của hắn, chẩn trị cho hắn. Chỉ là thương thế của lão đến từ thân xác, Nguyên Thần, cho đến cả Tiên đạo, khiến các vị tiên y này cũng thấy vô cùng nan giải, khó mà chữa trị.
Trần Thực đã lạy Tiềm Long sáu lạy, hai lạy đầu tiên đánh cho lão trở tay không kịp, khiến lão bị thương.
Đến lạy thứ ba, lão vận dụng toàn bộ tu vi, đỡ được một đòn này, ngược lại còn chấn chết Trần Thực.
Thần thông Chú đạo khác hẳn những loại khác, đến không ảnh đi không tung, khó lòng phòng bị, cũng chính vì khó lòng phòng bị nên dù tu vi cao hơn kẻ thi triển chú thuật cũng sẽ bị chú sát. Nhưng nếu phòng bị được, kẻ thi triển chú thuật sẽ bị phản ngược, chắc chắn phải chết. Chính vì lẽ đó Tiềm Long lão tổ cho rằng kẻ thi triển chú thuật đã chết, không phòng bị những đòn tấn công sau, dẫn đến lạy thứ tư và thứ năm đều không đỡ được.
Lạy thứ sáu lão vốn nên đỡ được, nhưng lúc đó đã bị trọng thương, không còn sức phản công.
Nếu không phải sau lạy thứ sáu Trần Thực bị lão chấn chết, nếu không cứ lạy thêm vài lạy nữa, e rằng một đại cao thủ cảnh giới Thái Ất Kim Tiên như lão, Hữu Thiên sư của Tiên Đình, trí tuệ thông thiên đương thời, sẽ phải chết trong tay tên Kim Tiên Trần Thực này.
Điều quan trọng hơn là, rốt cuộc kẻ nào đã dùng thần thông Chú đạo để hạ độc thủ với mình, đến nay Tiềm Long lão tổ vẫn chưa nghĩ ra.
Hơn nữa bây giờ lão chỉ cần nghĩ sâu một chút là đầu đau như búa bổ, khổ không tả xiết.
“Thiên sư, bệ hạ đã tự mình suy tính kẻ nào đánh lén Thiên sư, nhưng không tính ra được lai lịch của kẻ đó.”
Người đứng bên cạnh là Tả Công Minh, một trong mười sáu đệ tử của lão, bái nhập môn hạ khá sớm, có lý giải rất sâu về Nguyên phù, đã sớm thay thế đạo văn của bản thân thành Nguyên phù. Chỉ có điều hiện nay Nguyên phù mới khai phá được hai phần, hắn vẫn còn tám phần tu vi chưa chuyển đổi.
Tả Công Minh nói: “Bệ hạ nói có kẻ che đậy Thiên Cơ, chuyển dời nhân quả, nếu cưỡng ép suy tính cũng chỉ tính ra được là do Tiên gia làm.”
Tiềm Long lão tổ trong lòng khẽ động, buột miệng nói: “Thiên Cơ sách. Thiên Cơ sách chưa hề bị hủy, vẫn còn đó! Kẻ nọ dùng chính Thiên Cơ sách để che đậy Thiên Cơ!”
Sau khi Tiên nhân đạt tới cảnh giới Chân Tiên, trong Đạo cảnh sẽ sinh ra dị tượng đại đạo, không ít dị tượng là dị tượng Thiên đạo.
Dị tượng liên quan đến Thiên Cơ không phải là số ít.
Vì vậy Chân Tiên có thể bấm tay tính toán, đặc biệt là những suy tính liên quan đến bản thân, độ chính thây càng cao.
Tu vi cảnh giới càng cao, năng lực suy tính Thiên Cơ của Tiên nhân càng mạnh, như những bậc tồn tại như Tiên Đế Chí Tôn, họ mà suy tính thì ngay cả tổ tông mười tám đời cũng có thể tính toán rõ ràng rành mạch.
Chỉ có dùng Thiên Cơ sách che đậy Thiên Cơ mới có thể khiến bọn họ không tính ra được nguyên do.
Tả Công Minh nói: “Sư tôn không tính toán Thiên Cơ, liệu có thể đoán ra là kẻ nào đã ám toán người không?”
Tiềm Long lão tổ trong lòng khẽ động, bất giác nhớ đến Trần Thực. Trần Thực học tập Nguyên phù ở chỗ Trần Dần Đô, ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy kẻ này, lão đã nhận ra đây là một kẻ kiêu ngạo bất tuân, mang địch ý với Tiên Đình, hơn nữa không thể thay đổi.
Kẻ này là cháu nội của Trần Dần Đô, nhất định vô cùng thông minh.
Vì vậy lão đã sắp xếp hai hậu chiêu, mượn đao giết người.
Theo lý mà nói, ngay khoảnh khắc Trần Thực nhìn thấy Phạm Tiêu, hắn đã chết rồi.
“Tả Công Minh, ngươi lập tức đi tra xem, Trần Thực phi thăng lên Thiên Đình khi nào? Còn nữa, tra lại xem khoảng thời gian đó Thiên Đình đã xảy ra chuyện gì!”
Tả Công Minh nhận lệnh, vội vàng rời đi.
Nửa ngày sau, Tả Công Minh trở về, cúi người nói: “Sư tôn, Trần Thực phi thăng lên Thiên Đình là chuyện của hai mươi tám năm trước.”
Tiềm Long lão tổ lại hỏi: “Sau khi hắn phi thăng không lâu, có phải Hề Mục Nhiên đã sai người thả Đại Ma, phá hủy Thiên Cơ sách không?”
Tả Công Minh đáp phải, nói: “Nghe nói ngày đó, hắn xung đột với Tổng binh Ân Phượng Lâu của Hỏa Tự doanh thuộc Thiên Binh doanh, lỡ tay giết chết Ân Phượng Lâu, bị đánh vào Thiên lao. Tối hôm đó, đám người Ngũ Quan Vân do Tiên Đình cài cắm trong Thiên Binh doanh liền thả Đại Ma, phá hủy Thiên Cơ sách. Sau đó Đông Vương Công sai người đến Thiên lao, đưa Trần Thực ra, để hắn trở về Thiên Binh doanh. Vì vậy mọi người đều nói Đông Vương Công là chỗ dựa của Trần Thực.”
Tiềm Long lão tổ cười lạnh nói: “Đông Vương Công là chỗ dựa của hắn? Đông Vương Công chẳng qua chỉ là tấm bia đỡ đạn do một kẻ khác đẩy ra mà thôi! Với địa vị của Đông Vương Công, còn chưa đủ để bổ nhiệm Trần Thực làm Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái! Sau đó thì sao?”
Tả Công Minh nói: “Vì trước khi giao thủ với Ân Phượng Lâu, Trần Thực đã hợp đạo ở Tây Thiên đãng, khiến Tây Thiên đãng mất đi một mảnh, thế nên Lý Thiên Vương đã dùng đất của Đạo Khư để đổi lấy vùng đất hợp đạo của hắn ở Tây Thiên đãng. Lúc ở Đạo Khư, Trần Thực còn gây ra động tĩnh không nhỏ, thu hút không ít người đến vây xem.”
Tiềm Long lão tổ nói: “Hắn gây ra chuyện gì?”
“Không rõ.” Tả Công Minh nói: “Chỉ biết những người đến vây xem đều là đại nhân vật trong Thiên Đình, địa vị còn cao hơn Lý Thiên Vương rất nhiều, không có tin tức nào truyền ra ngoài.”
Tiềm Long lão tổ trầm ngâm nói: “Vùng đất hợp đạo ở Tây Thiên đãng, đổi lấy đất ở Đạo Khư? Tây Thiên đãng chẳng qua chỉ là nơi luyện binh, giá trị kém xa Đạo Khư. Hơn nữa Lý Thiên Vương không có tư cách đem Đạo Khư cho hắn. Nói như vậy, ta ghi âm ghi hình cũng chưa chắc có thể khiến Đại Thiên Tôn giết hắn. Bởi vì, hắn là người của Đại Thiên Tôn.”
Trong lòng lão trầm xuống.
Ghi âm ghi hình là hậu chiêu thứ hai của hắn, nếu Phạm Tiêu không giết được Trần Thực, Ngọc Đế Đại Thiên Tôn cũng sẽ nổi giận mà hạ lệnh lấy mạng Trần Thực.
Nhưng xem ra bây giờ, hậu chiêu thứ hai chắc là vô hiệu.
Bởi vì, Thiên Cơ sách mà họ hủy đi chỉ là Ngọc Đế bảo họ hủy đi, còn Ngọc Đế đã sớm giấu nội dung của Thiên Cơ sách ở chỗ Trần Thực.
“Nếu Thiên Cơ sách ở chỗ Trần Thực, vậy những pháp bảo Thiên đạo khác thì sao?”
Sắc mặt Tiềm Long lão tổ biến đổi, vội nói: “Mau đi mời Chí Tôn!”
Không lâu sau, Tiên Đế Chí Tôn đến, nói: “Thiên sư bị thương, không nên lao lực, dưỡng thương là quan trọng nhất.”
Tiềm Long lão tổ chẳng quan tâm được nhiều, nhanh chóng nói ra suy đoán Thiên Cơ sách đang trong tay Trần Thực, nói: “Bệ hạ, chúng ta muốn trừ bỏ pháp bảo Thiên đạo trong tay Thiên Đình, nhưng Thiên Đình nào sao lại không muốn thoát khỏi trói buộc của pháp bảo Thiên đạo?”
Tiên Đế Chí Tôn trong lòng chấn động, hiểu ý của lão, chậm rãi nói: “Hay cho một Đại Thiên Tôn, quả không dễ đối phó.”
Tiềm Long lão tổ nói: “Thiên Đình không chỉ muốn thoát khỏi trói buộc của pháp bảo Thiên đạo, mà còn muốn thoát khỏi trói buộc của Tam Thanh đối với họ, để thật sự nắm giữ pháp bảo Thiên đạo! Vì vậy, việc trừ khử Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ không thể nóng vội nhất thời. Hoàng Địa Kỳ nhất định phải bị trừ khử, mượn lực lượng của Tiên Đình, rất có khả năng sẽ khiến Tiên Đình cũng bị tổn hại nghiêm trọng.”
Tiên Đế Chí Tôn nói: “Thần đạo của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ có thể thống lĩnh Lục Đạo Luân Hồi, khống chế cõi âm, nhất định phải trừ khử!”
Tiềm Long lão tổ cười nói: “Tiên Đình ta trừ khử Bắc Âm Đại Đế đã thể hiện mười phần thành ý. Vậy thì, cũng đến lúc các vị minh hữu của chúng ta thể hiện thành ý rồi. Trừ khử Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, trao đổi Nguyên phù, chúng ta sẽ ở trên cùng một con thuyền, không thể hai lòng!”
Tiên Đế Chí Tôn mỉm cười, bước ra ngoài: “Dùng Nguyên phù để trao đổi, quả là ý hay. Đạo hữu, ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, ta đi liên lạc với đám lão hồ ly kia, nhất định phải để chúng ra tay!”
Tiềm Long lão tổ thở phào nhẹ nhõm, đang định an tâm chữa thương, lại nghĩ tới một chuyện, sắc mặt khẽ biến, vội vàng gọi Tả Công Minh: “Ngươi đi canh chừng Trần Dần Đô, không được để hắn rời khỏi Tiên Đình! Còn có đám người Đỗ Di Nhiên, Sa Thu Đồng, cũng phải trông coi cho kỹ, không được để chúng chạy thoát!”
Tả Công Minh vội vàng đi tìm Trần Dần Đô, lại sai người giám sát Đỗ Di Nhiên, Sa Thu Đồng và Hồ Tiểu Lượng.
Trên Tinh tra, Trần Thực tỉ mỉ sắp xếp lại Nguyên phù, qua mấy ngày mới phân loại xong, sau đó mới bắt đầu tái lập Tiên đạo.