๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Tuy hắn đã giúp gia gia Trần Dần Đô nâng độ hoàn thành của Nguyên phù lên năm phần nhưng vẫn chưa kịp tái lập Tiên đạo, chuyển đạo văn của bản thân thành Nguyên phù. Sau khi đánh trọng thương Tiềm Long lần này, hắn mới yên lòng, chuyên tâm nâng cao tu vi của mình.
Nguyên phù lược đi rất nhiều bước nên tốc độ khởi động thần thông cực nhanh.
Tu vi của Trần Thực cao hơn Trần Dần Đô rất nhiều, nhưng vì Trần Dần Đô đã hoàn thành việc dùng Nguyên phù thay thế đạo văn nên tốc độ khởi động thần thông nhanh hơn Trần Thực một chút.
Trong trường hợp hai người cách nhau không xa, Trần Dần Đô có thể làm nhiễu loạn thần thông của Trần Thực trước khi thần thông của hắn hoàn thành, rồi đánh bại hắn!
Đây là trường hợp độ hoàn thành của Nguyên phù chỉ có hai phần mà đã có uy lực như vậy. Nếu lúc đó độ hoàn thành Nguyên phù của Trần Dần Đô có năm phần, e rằng tốc độ khởi động thần thông còn nhanh hơn, Trần Thực sẽ càng thảm bại!
“Nếu ta hoàn thành việc dùng Nguyên phù thay thế đạo văn, với tốc độ của ta, e rằng trong cảnh giới Kim Tiên sẽ không có đối thủ!”
Trần Thực bình ổn tâm trạng, lập tức bắt tay vào việc thay thế.
Tu vi và đạo hạnh Tiên đạo của hắn tập trung vào đạo văn Tiên đạo. Đạo văn Tiên đạo không chỉ tồn tại trong đạo tràng, trong đạo pháp của hắn mà còn tồn tại trong thân xác Nguyên Thần, trong pháp thuật thần thông cũng như trong Tam đại Đạo cảnh. Muốn thay thế đạo văn ở những nơi này thành Nguyên phù không phải là chuyện dễ.
Nếu thay đổi quá nhanh sẽ khiến pháp lực của mình sụp đổ, tu vi toàn thân không nơi nương tựa, sẽ bị tán công.
Với tu vi cảnh giới Kim Tiên của hắn, lúc tán công cực kỳ đáng sợ, chết vô cùng khó coi, e rằng các tinh hệ gần đó đều sẽ bị nổ tan thành từng mảnh!
Trần Thực cẩn thận từng li từng tí, trước tiên thay đổi đạo văn trong môn công pháp Bất Tử Tiên Pháp, đổi thành Nguyên phù, sau đó phát động Bất Tử Tiên Pháp, lần lượt thay thế đạo văn trong thân xác và Nguyên Thần.
Mãi cho đến khi trở lại Bồng Lai Tây, Trần Thực mới thay thế được năm phần đạo văn trong thân xác và Nguyên Thần.
Hắn trở lại Bích Du cung, vừa sắp xếp xong chuyện nhập môn cho Thôi Chân Chân thì phát hiện Nguyên phù của mình xung đột với đạo văn trong đạo tràng, ngày càng dữ dội, đã đến mức binh đao tương kiến, hai bên cường giả quyết đấu!
Trần Thực vội vàng gọi Giang Quá, nói: “Sư huynh, vị này là Thôi Chân Chân, sư muội mới nhập môn, cái gì cũng không hiểu, sống bằng nghề bán huyết dịch ở Bắc Hải. Ngươi tới dạy nàng, ta đi bế quan trước!”
Giang Quá nói với Thôi Chân Chân: “Thôi sư muội, ta tên là Giang Quá. Giáo tôn nói ngươi cũng sống bằng nghề bán huyết dịch à?”
Thôi Chân Chân nói: “Ta tu luyện Thuần Dương Ngũ Lôi Tâm Kinh, là pháp môn của Thuần Dương Chân Tiên, tu luyện môn công pháp này, huyết dịch đều là Thuần Dương, là vật liệu tốt để luyện bảo và vẽ đạo văn. Giang sư huynh cũng bán huyết dịch à?”
“Trước đây lúc ra ngoài du lịch có bán qua.” Giang Quá nói: “Lúc đó sư môn không có tiền, chuyện lộ phí đều phải tự mình nghĩ cách. Công pháp ta tu luyện tương đối tốt, tuy là Thiên Tiên nhưng huyết dịch đã là Thuần Dương, vì vậy lúc không có tiền liền bán một ít. Thuần Dương Ngũ Lôi Tâm Kinh ngươi tu luyện quá kém, ta dạy ngươi một môn Thuần Dương Đạo Tổ Ma Nhai Kinh, ngươi cứ luyện trước đi.”
Thôi Chân Chân chợt cảm thấy thân thiết, Trần Thực tuy tốt nhưng dù sao cũng là Giáo tôn, lại là Thiên Vương, gây cho nàng áp lực rất lớn, nhưng Giang Quá cũng từng bán huyết dịch, lại có vẻ bình dị dễ gần.
Giang Quá nói: “Nhưng Kim Ngao đảo ta lấy Hỗn Nguyên Đạo Kinh làm nền tảng, ngươi không thể bỏ phế Hỗn Nguyên Kiếm Kinh, cũng cần phải tu luyện. Ngươi theo ta, ta dẫn ngươi đến dược viên, hái chút tiên dược để tẩy cân phạt tủy cho ngươi, bù đắp thiếu hụt của ngươi.”
Y kiến thức rộng rãi, nhìn ra Thôi Chân Chân tuy là Chân Tiên nhưng đã chịu quá nhiều tổn thương, lại bán rất nhiều huyết dịch , thân thể đã hao hụt, nhìn như Chân Tiên chứ thực chất là một chiếc đèn lồng da người, nếu không bù đắp thiếu hụt, tu vi khó có thể tăng tiến.
Trong Bích Du cung, Trần Thực thay thế đạo văn trong đạo tràng, áp chế đạo tràng hỗn loạn.
Không ngờ, hắn vừa thay đổi một phần, đạo tràng lại xung đột với Đạo cảnh Đạo Khư, các loại dị tượng đại đạo hỗn loạn, có xu thế đạo pháp sụp đổ!
Đạo cảnh vốn là hợp nhất với thiên địa đại đạo, lúc hợp đạo là dùng đạo tràng tương hợp với thiên địa, nay đạo tràng đã thay đổi, Đạo cảnh chưa đổi, vì vậy có nguy cơ tu vi sụt giảm!
Nguyên Thần của Trần Thực thoát thây bay ra, tiến vào Đạo cảnh Đạo Khư.
Trong Đạo cảnh Đạo Khư, các loại dị tượng đại đạo tỏa ra đạo quang, phóng thích đạo uy, đánh cho trời long đất lở.
Nguyên Thần Trần Thực từ trên trời giáng xuống, giơ tay tế lên tấm bia đá xanh của Phù La thôn, trấn áp Đạo cảnh Đạo Khư, trấn áp toàn bộ đám dị tượng đại đạo.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, lập tức thay đổi đạo văn trong Đạo cảnh, thay thế bằng Nguyên phù.
Nhưng hắn vừa xử lý xong Đạo Khư, Ma vực trong giếng lại bùng nổ, đành phải ngựa không ngừng vó chạy đến Ma vực trong giếng, còn chưa vào trong giếng đã kích hoạt Ma Huyết bảo thụ, trấn áp Ma vực trong giếng.
Bên này còn chưa xử lý xong Ma vực trong giếng, dị tượng đại đạo của Thiên Tiên giới lại sụp đổ thêm mấy cái!
Trần Thực phi thân đến Phù La thôn, không nói hai lời liền chộp lấy linh đan trong lò đan của Đường Phong, nhét một viên vào miệng, thân hình cảm ứng Thiên Tiên giới rồi dung nhập vào Thiên Tiên giới.
Hắn còn chưa thay thế xong đạo văn của Thiên Tiên giới, Ma Huyết bảo thụ của Ma vực trong giếng lại vì đạo pháp khác biệt cũng sinh ra xung đột, Trần Thực nghiến răng, điều động Cửu Đại Cấu Thân của mình đi trấn áp.
Hắn bận rộn tới lui, trước sau hơn một tháng, cuối cùng cũng đổi đạo văn của bản thân thành Nguyên phù.
Nguyên phù hiện tại không hoàn mỹ nhưng không phải là không thể hoàn toàn thay thế đạo văn, chỉ là độ hoàn thành không hoàn mỹ bằng đạo văn Tiên đạo mà thôi.
Hơn nữa, Nguyên phù dung hợp Ngoại đạo có độ rộng vượt xa Tiên đạo, cho dù độ hoàn thành chỉ có năm phần, uy lực đạo pháp cũng vượt xa Tiên đạo.
“Ta thay thế đạo văn đã phiền phức như vậy, hiểm nguy trùng trùng. Vậy còn nghĩa mẫu thì sao?”
Trong lòng Trần Thực chùng xuống.
Tu vi của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ hơn hắn đâu chỉ vạn lần?
Tu vi Thần đạo của nàng sâu không lường được, là sự tồn tại chỉ đứng sau Ngọc Đế Đại Thiên Tôn.
Thay thế đạo văn Thần đạo của nàng bằng Nguyên phù, chỉ e còn nguy hiểm hơn, thay thế cũng khó hơn, tốn thời gian lâu hơn.
“Làm trọng thương Tiềm Long, e rằng chỉ giải quyết được cái nguy trước mắt của nghĩa mẫu mà thôi.”
Trần Thực định thần lại, Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ đi gặp Đại Thiên Tôn, trong Thiên Đình sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào, nhưng một khi ra khỏi Thiên Đình, e rằng sẽ nguy hiểm trùng điệp!
Trong Tiên Đình ngoài Tiên Đế Chí Tôn và Hữu Thiên sư Tiềm Long ra, chắc chắn còn có những cao thủ khác, ngoài những cao thủ này ra còn có môn nhân Tam Thanh và cả cao thủ Tây Thiên!
Phần lớn những Tiên đạo cự phách này cũng sẽ ra tay, cướp đoạt cõi âm, khống chế Luân Hồi!
Trong Thiên Đình, Tam Quan, Tứ Ngự, Ngũ Lão, Cửu Thần cùng với Đông Vương Công, Tây Vương Mẫu và các cự phách Thiên Đình khác tề tựu một nơi, cùng bàn bạc cách ứng phó với cái chết của Bắc Đế. Sau cuộc họp, các cự phách Thiên Đình khác đều đã rời đi, chỉ còn lại Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ ở lại Thiên Đình vài ngày, nói chút chuyện phiếm với Vương Mẫu nương nương.
Nàng ở lại nửa tháng mới đứng dậy, ngồi lên Cửu Phượng liễn, rời khỏi Thiên Đình, tiến về phía đạo tràng ở Huyền Hoàng hải.
Khi đến Thánh địa Huyền Hoàng hải, Cửu Phượng liễn tiến vào Hậu Đức Quang Đại thiên cung, đi về phía phía Cửu Hoa Ngọc Khuyết.
Lúc này, chỉ nghe bên ngoài vang lên một giọng nói quen thuộc: “Đệ tử Phong Hồi Tuyết, tham kiến nương nương.”
Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ hạ lệnh dừng xe, mở cửa sổ nhìn ra, chỉ thấy Phong Hồi Tuyết đứng bên ngoài Thư Nhất cung, đang cúi lạy về phía này.
“Đồ tiểu nhân ăn cây táo rào cây sung.” Ánh mắt Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ lưu chuyển, cười nói: “Bản cung đối đãi với ngươi không tệ, ngươi lại dám phản bội ta. Lần này ngươi lại mang theo những kẻ không ra gì nào vào đây?”
“Địa Mẫu nương nương, lời này khiến người ta tổn thương quá rồi.”
Một tiếng cười lớn truyền đến, mấy người mượn đường từ trong Thư Nhất cung đi ra.
Hai người dẫn đầu đồng loạt hành lễ, cười nói: “Cửu Tiên sơn Quảng Thành Tử, tham kiến nương nương.”
“Tây Thiên Định Quang Phật, tham kiến Địa Mẫu Nguyên Quân.”