๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Bẩm Giáo tôn, trong khu mỏ Thiên Uyên rất hiếm khi gặp thanh nham. Thỉnh thoảng đào được một khối cũng sẽ lập tức bị các thượng tiên Tam Thanh cảnh thu đi.”
Yến Tri Bắc nói: “Tiên nhân đào được thanh nham thường sẽ được ban thưởng hậu hĩnh, linh đan diệu dược, công pháp pháp bảo, thứ gì cũng có, đủ để từ Thiên Tiên tấn thăng lên Chân Tiên. Ta làm Tiên nhân đào khoáng ở Thiên Uyên lâu như vậy, cũng chỉ đào được một khối thanh nham lớn chừng nắm tay, nhận được một phần thưởng.”
Y là người nho nhã, trong số các sư huynh đệ ở Kim Ngao đảo, thành tựu của hắn thuộc hàng cao nhất, nay đã là cảnh giới Thái Ất Kim Tiên.
Y làm việc ở đó quá lâu, vẫn khó tránh khỏi việc gọi môn nhân Tam Thanh là thượng tiên.
Trước khi Trần Thực đến Kim Ngao đảo, y chỉ là một Kim Tiên, cuộc sống vô cùng khốn khó, vừa phải đào khoáng ở Thiên Uyên Đông Hải, vừa phải dành dụm tiền tu hành, đồng thời còn phải gửi một ít Thiên Nguyên giao tử về Kim Ngao đảo để chu cấp cho sư đệ sư muội.
Khi đó, vì hợp đạo ở Bồng Lai Tây, bản thân y cũng bị Ngoại đạo ô nhiễm, bệnh tật đầy mình, kẹt ở cảnh giới Kim Tiên rất lâu mà không thể đột phá.
Trần Thực đến Kim Ngao đảo đã luyện hóa quá nửa Ngoại đạo trong Đạo cảnh của y, giải quyết bệnh tật cho y. Không lâu sau, y đột phá mạnh mẽ, tu thành Thái Ất Kim Tiên, đồng thời liên tiếp vượt qua hai tầng Đạo cảnh, trở thành đại cao thủ của Kim Ngao đảo chỉ sau Tiêu bệnh tật.
Yến Tri Bắc tuy tuấn tú nhưng có phần thất thường, trong tay luôn cầm một cây dùi, được tôi luyện trăm ngàn lần, sắc bén vô cùng, hở ra là lại đâm một nhát vào đùi mình, thương tích đầm đìa.
Thỉnh thoảng y lại gặp ác mộng, la lớn rồi giật mình tỉnh giấc, toàn thân đẫm mồ hôi.
Trần Thực từng hỏi về chuyện này, y tự nói là nằm mơ quay về những ngày tháng đào khoáng ở Thiên Uyên, cứ cảm thấy mọi thứ ở Kim Ngao đảo trước mắt đều là ảo tưởng trước lúc lâm chung, thực ra giờ phút này y đang nằm sâu trong hầm mỏ, bị những xúc tu do tiên khoáng mọc ra cắm vào đại não, hấp thu nguyên khí.
Y cảm thấy cuộc sống hiện tại quá hạnh phúc mỹ mãn, rất có thể là giả, là ảo tưởng lúc lâm chung.
Y cần phải đâm một nhát, cảm nhận được đau đớn mới có thể thây định mình có đang trong ảo cảnh hay không.
Chỉ có điều dù cảm nhận được đau đớn, y cũng không dám chắc chắn, vì vậy cần phải thỉnh thoảng đâm một nhát.
Trần Thực từng bàn bạc với đám người Cảnh Mai về cách chữa trị chứng bệnh thất thường này của y, nhưng trước sau gì vẫn không chữa khỏi, đành phải bỏ qua.
“Thỉnh thoảng còn đào được khoáng vật thần bí, tỏa ra khí tức Ngoại đạo, chạm vào là chết. Loại khoáng vật này thường là khoáng vật đi kèm với các bảo vật thời tiền sử. Tiên khoáng không an toàn, sẽ phát ra ánh sáng kỳ dị, động một chút là hòa tan mấy Tiên nhân xui xẻo.”
Yến Tri Bắc suy nghĩ một lát rồi nói: “Lúc ta làm Tiên nhân đào khoáng ở đó, trong hầm mỏ bên cạnh đã đào ra một cỗ quan tài làm bằng thanh nham, nắp quan tài là thủy tinh, có thể thấy bên trong có một mỹ nhân đang nằm, đẹp không sao tả xiết, sống động như thật. Rất nhiều Tiên nhân đào khoáng thấy mỹ nhân thì phát điên, tàn sát lẫn nhau. Nghe nói chỉ có một Tiên nhân đào khoáng sống sót, người đó đã tự khoét hai mắt, chọc thủng màng nhĩ, men theo tường đi ra, có vậy mới sống sót thoát ra ngoài.”
Trần Thực hỏi: “Sau đó thì sao? Quan tài xanh và mỹ nhân đâu rồi?”
“Sau đó thượng tiên Tam Thanh cảnh tìm mấy người mù vào hầm mỏ, khiêng thanh quan và mỹ nhân ra ngoài.”
Yến Tri Bắc nói: “Ta không đến xem, lúc đó Tam Thanh cảnh có rất nhiều cao thủ kéo đến, trận thế rất lớn, bày ra đủ loại trận pháp Tiên gia, phòng thủ kín như bưng. Quan tài xanh đó được khiêng ra rồi lập tức đưa lên một cỗ xe, nghe nói Chân Long kéo xe cũng là kẻ mù, màng nhĩ cũng bị chọc thủng để không bị mỹ nhân trong quan tài nhiễu loạn. Cỗ quan tài này bị kéo đến Tam Thanh cảnh, sau đó thế nào thì không biết nữa.”
Trần Thực tò mò hỏi: “Mỹ nhân trong quan tài xanh còn sống không?”
“Chuyện này thì không thể biết được. Ta không dám nhìn, chỉ có thể quan sát từ xa, không biết mỹ nhân trong quan tài xanh trông thế nào, còn sống hay không. Nhưng đã đặt trong quan tài, chắc là đã chết rồi.”
Trần Thực không nhận được đáp án, hết sức tiếc nuối.
Không ngờ trong mỏ quặng thanh nham lại có thể đào ra được thứ kỳ quái như vậy.
Mỹ nhân trong quan tài xanh này, liệu có phải là tu sĩ của thời đại Hắc Ám không?
Rốt cuộc nàng ta sống hay chết?
Nàng ta có biết chân tướng về sự sụp đổ của thế giới cổ không?
Nàng ta có thể giải mã Thiên đạo Hắc Ám hải của cung điện màu xanh dưới lòng đất không?
Nàng ta giải mã, chính Trần Thực giải mã, liệu có sai lệch không?
“Nếu nàng ta còn sống, chỉ sợ sẽ bị các Tiên nhân Tam Thanh cảnh giam cầm, ép nàng ta giải mã nội dung trên thanh nham mà Tam Thanh cảnh cất giữ.” Trần Thực thầm nghĩ.
Hắn rất muốn đến mỏ quặng thanh nham một chuyến, xem xem bên trong sẽ đào ra bảo vật gì, nhưng Yến Tri Bắc nói mười năm hai mươi năm cũng chưa chắc đào ra được một khối thanh nham nên hắn đành gác lại ý định này.
“Nay thiên hạ đại loạn sắp nổi lên, ta vẫn nên an tâm tu hành, nâng cao tu vi thực lực.”
Trần Thực tĩnh tâm, ở lại trong Bích Du cung này tham ngộ đạo pháp, thỉnh thoảng thỉnh giáo đạo pháp với Tiểu Đoạn tiên tử, hoặc đến Đạo Khư thỉnh giáo Trường Xuân Đế Quân và các vị Đại La Kim Tiên khác.
Bản thân Bồng Lai Tây chính là thánh địa tốt nhất trên đời này, trên Kim Ngao đảo lại có Ngọc Thanh đạo tuyền, Đạo Khư có mấy chục vị Đại La Kim Tiên có thể thỉnh giáo, trong Ma vực dưới giếng lại có Ma Huyết bảo thụ trợ giúp hắn tu hành, bất tri bất giác Trần Thực đã tu luyện đến Kim Tiên đệ tam trọng Đạo cảnh.
Tầng Đạo cảnh này được khai phá, các loại đạo tượng trong Đạo Khư, Ma vực trong giếng và Thiên Tiên giới cũng có thay đổi.
Trong Đạo cảnh có thêm các dị tượng như Khai Nguyên Đồ, Phi Thiên Thư, Tú Lâm Cung, Phú Đức Lư, Hoàng Lục Giản, pháp bảo Thiên đạo cũng có thêm hơn mười món.
Những pháp bảo Thiên đạo này khác với pháp bảo Thiên đạo của Thiên Đình, vừa có Thiên đạo của Địa Tiên giới, lại có Thiên đạo của Hắc Ám hải, quỷ dị khó lường.
Trần Thực tuy luyện ra pháp bảo Thiên đạo nhưng không chắc chắn về công dụng của chúng.
Mỗi ngày hắn đều lấy pháp bảo ra, sau khi tế lên là nghiên cứu cách dùng, văn bản ghi chép chất chồng như núi.
May mà bây giờ hắn có rất nhiều đạo thân, đạo thân trong Đạo cảnh thường là tiên đồng, tiên nữ, để họ ghi chép công dụng của pháp bảo Thiên đạo là thích hợp nhất.
Hắn còn có thêm một đạo thân Ma đạo, tên là Cửu U lão tổ, do Ma đạo của hắn có thành tựu mà tự động hóa thành, thực lực cực mạnh, thậm chí còn hơn cả cấu thân của hắn.
Trần Thực gọi hắn là Trần Cửu U, giao cả cửu đại cấu thân của mình cho Trần Cửu U, cùng tu hành trong Ma vực trong giếng.
Chỉ có điều sau khi tu thành Kim Tiên đệ tam trọng Đạo cảnh, tiến cảnh tu vi của hắn dần giảm đi, ngày càng chậm.
Trần Cửu U đào vùng đất dưới Ma Huyết bảo thụ lên, chỉ thấy thi thể Đại Ma đã bị Ma Huyết bảo thụ tiêu hóa gần hết, thảo nào tốc độ tăng tu vi lại chậm đi.
“Ta cần phải đi tìm thêm nhiều thi thể Đại Ma!”
Trần Thực có phần đứng ngồi không yên, trong Hoán Tiên cốc gần Thiên Đình có Tam Thanh Luyện Ma tỉnh, trong giếng trấn áp không ít thi thể Đại Ma. Nhưng hắn chỉ biết mỗi nơi này, chắc chắn còn những nơi khác cũng có Trấn Ma tỉnh.
“Có lẽ nghĩa mẫu biết đôi chút.”
Trần Thực thầm nghĩ: “Luyện hóa những thi thể Đại Ma này cũng là một việc tốt, tránh cho thi thể Đại Ma bị người khác lợi dụng.”
Hắn thắp hương hỏi Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, Hoàng Địa Kỳ biết hắn có thể luyện hóa thi thể Đại Ma nên biết gì nói nấy, cho hắn biết vị trí mấy cái Tam Thanh Luyện Ma tỉnh mà mình biết, nói: “Thiên Đình đã truyền chỉ, chinh phạt Cửu Tiên Sơn Quảng Thành Tử, Tây Thiên Định Quang Hoan Hỉ Như Lai và cả Địa Tạng Bồ Tát. Khắp nơi đều có thần, tiên chinh chiến, loạn lạc nổi lên không ngừng. Thái tử ra ngoài, cần phải cẩn thận.”
Trần Thực cảm tạ, đang chuẩn bị thu dọn hành trang đi tìm những Luyện Ma tỉnh này thì lúc này Hồ Khuyển từ bên ngoài đi vào, trên lưng Hồ Khuyển còn có một con búp bê vải.
“Tiểu Ngũ bá bá?”
Trần Thực vừa mừng vừa sợ, vội vàng đứng dậy, con búp bê vải kia nhảy từ trên lưng Hồ Khuyển xuống, đáp đất hóa thành hình người, chính là Tạo Vật Tiểu Ngũ, cười nói: “Ta vào sơn môn thì gặp con Hồ Khuyển này sủa ầm ĩ nên đã hàng phục nó, cưỡi nó suốt đường tới đây. Tiểu Thập, lão cha chuẩn bị đến chỗ ngươi, bảo ta đến trước báo cho ngươi chuẩn bị một thân xác cho lão.”