๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực hơi sững sờ: “Thân xác?”
Tạo Vật Tiểu Ngũ nói: “Lão là đệ tử của Hữu Thiên sư, ngày thường bị giám sát nghiêm ngặt, không được ra ngoài. Vì vậy ngươi chuẩn bị một thân xác, tiện cho lão lâm xá, lão muốn đến cung điện màu xanh dưới lòng đất, tận mắt xem những Thiên đạo Hắc Ám hải kia.”
Mắt Trần Thực sáng lên, ngập ngừng nói: “Thần thông Lâm Xá của Sa bà bà? Xa tận Tiên Đình mà có thể lâm xá đến Bồng Lai Tây à?”
Tạo Vật Tiểu Ngũ cười nói: “Sa Thu Đồng đến Thiên Đình, thu thập rất nhiều Thiên tộc của Tha Hóa Tự Tại Thiên, kết hợp thần thông Lâm Xá với Tha Hóa Tự Tại đại pháp, cho dù cách xa nhau vẫn có thể lâm xá.”
Trần Thực lập tức dấy lên lòng hiếu kỳ.
Hắn cũng từng tham khảo Tha Hóa Tự Tại đại pháp, cải tiến thần thông Lâm Xá.
Nhưng Sa bà bà là người khai sáng thần thông Lâm Xá, sau khi bà đến Địa Tiên giới, kiến thức được mở mang rất nhiều, thần thông Lâm Xá sẽ được bà cải tiến đến mức nào?
Từ Tiên Đình đến Bồng Lai Tây, khoảng cách xa xôi như vậy mà vẫn có thể hoàn thành lâm xá, Trần Thực tự thấy thần thông Lâm Xá của mình còn lâu mới làm được bước này.
Trần Thực nói: “Việc này đơn giản. Ta đi tìm mấy vị sư huynh của ta...”
Tạo Vật Tiểu Ngũ nói: “Tu vi của kẻ bị lâm xá không thể quá mạnh, không thể quá thông minh. Tu vi quá mạnh sẽ bất giác bài xích lão cha, nếu quá thông minh thì tư duy sẽ linh hoạt, sẽ đối kháng với tư duy của lão cha.”
Trần Thực khẽ nhíu mày, dặn dò Hồ Khuyển: “Đi tìm Thôi Chân Chân đến đây.”
Con mắt Tạo Vật Tiểu Ngũ sáng lên, khen: “Cô nương này được. Tâm tư đơn thuần mà không quá thông minh.”
Trần Thực bận rộn chuyện lâm xá, tạm thời không thể đi tìm Tam Thanh Trấn Ma tỉnh, thầm nghĩ: “Hay là để cấu thân của ta đi tìm Trấn Ma tỉnh, tìm được rồi thì để Trần Cửu U thu Đại Ma vào Ma vực trong giếng, trấn áp luyện hóa.”
Tâm niệm hắn khẽ động, trên đỉnh đầu hiện ra Ma vực trong giếng, cửu đại cấu thân từ trong giếng bay ra, kẻ thì hung thần ác sát, kẻ thì âm hiểm tà ác, kẻ thì tham tài háo sắc, chẳng giống người lương thiện.
Tu vi của bọn họ đều phi phàm, sau khi rời khỏi Ma vực là lập tức bay đi.
Tạo Vật Tiểu Ngũ thấy cửu đại cấu thân, con mắt không khỏi sáng lên, nói: “Tiểu Thập, chín vị hảo hữu này là?”
“Cấu thân của ta.”
Trần Thực giải thích: “Ta tu luyện Bất Tử Tiên Pháp, khi tu thành Kim Tiên đã đốt núi nấu biển, luyện ra tạp chất trong tu vi, những ý niệm âm tà dâm ác trong đầu cũng bị luyện ra. Ta lo chúng làm ác nên luyện thành thân ngoại thân. Bây giờ ta không rảnh ra ngoài nên để chúng ra ngoài làm việc.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ nhìn quanh, có phần háo hức, nói: “Tiểu Thập, bọn họ đáng yêu hơn ngươi nhiều.”
Trần Thực nghe vậy, ngờ vực liếc nhìn gã một cái.
Lúc này, Thôi Chân Chân theo Hồ Khuyển đến Bích Du cung, Trần Thực xua đi nghi ngờ, nói với nàng một hồi: “Thần thông Lâm Xá sẽ không làm tổn thương ngươi chút nào, nhưng sẽ đẩy ý thức của ngươi vào một góc trong thức hải, không thể khống chế thân thể. Đợi đến khi lâm xá kết thúc, ngươi vẫn làm chủ thân xác, sẽ không có chút khó chịu nào.”
Thôi Chân Chân là người có tính cách phóng khoáng, chẳng hề để tâm, cười nói: “Là vị lão gia tử viết Nguyên phù đó à? Ta lo đầu óc ta không lanh lợi, sẽ bị lão gia tử ghét bỏ.”
Trần Thực nghiêm mặt nói: “Chính vì lão gia tử thấy ngươi tâm tư trong sáng mới lâm xá ngươi. Chân Chân đừng suy nghĩ lung tung.”
Thôi Chân Chân vâng lời, ngồi xuống, nhanh chóng tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong.
Tạo Vật Tiểu Ngũ khen: “Tuy hơi ngốc nhưng đạo tâm thuần túy, đúng là kỳ tài.”
Gã dán một tấm Nguyên phù lên người Thôi Chân Chân, Trần Thực nhìn kỹ, chắc là phù lục Khiên Hồn Dẫn, chỉ là dùng Nguyên phù để thay đổi kết cấu.
Khi phù lục Khiên Hồn Dẫn được dán xong, bên cạnh Thôi Chân Chân dần dần hiện ra làn hương khói lượn lờ, tiếp đó là tiếng trống thùng thùng truyền đến, như có thần ma từ khoảng cách vô cùng xa xôi đang lắc Văn Vương cổ làm phép.
Dưới đất đột nhiên hiện ra một dòng suối trong vắt nhưng không làm ướt xiêm y của nàng, nước suối như có như không, thấy được mà không chạm được.
Trong dòng suối lại mọc ra từng phiến lá sen, phủ kín mặt nước, lúc này thân thể đang ngồi của Thôi Chân Chân từ từ bay lên, thì ra là một đóa hoa sen mọc lên từ bên dưới, nâng nàng vào trong, tựa như một tòa sen.
Khi đóa sen này nở rộ rực rỡ nhất, Thôi Chân Chân mở mắt, đứng dậy bước ra khỏi hoa sen, nói: “Tiểu Thập, chúng ta đi thôi. Đến cung điện màu xanh dưới lòng đất.”
Giọng nàng biến thành giọng của Trần Dần Đô, già nua mà trầm ổn.
Trần Thực kinh ngạc trước thần thông huyền diệu của Sa Thu Đồng, chiêu này của Sa Thu Đồng khiến hắn tự thấy hổ thẹn, thần thông Lâm Xá của hắn chỉ có thể thi triển trong vòng ngàn dặm. Nhưng thần thông Lâm Xá của Sa Thu Đồng lại vô cùng xa xôi, gần như xuyên qua nửa Địa Tiên giới!
“Gia gia, Ngũ bá, các ngươi theo ta!”
Hắn dẫn theo Trần Dần Đô, Tạo Vật Tiểu Ngũ bay ra khỏi Kim Ngao đảo, nhanh chóng đến trước mỏ khoáng.
Hầm mỏ đào ra cung điện màu xanh dưới lòng đất đã bị Trần Thực phong ấn, nghiêm cấm bất kỳ ai đến gần, trong hầm mỏ vẫn còn khí tức Ngoại đạo nồng đậm, nếu đến gần, dù là Thái Ất Kim Tiên không trụ được bao lâu.
Trần Thực thi triển Vô Cực đạo tràng, đưa hai người đến nơi sâu nhất trong hầm mỏ, trước hồ nước đen dưới lòng đất.
Trần Dần Đô quan sát nước hồ, kinh ngạc nói: “Nước Hắc Ám hải?”
“Chính xác.” Trần Thực nói: “Con nghi ngờ nơi này từng là Hắc Ám hải, sau này trải qua bãi bể nương dâu mà biến thành lòng đất. Cung điện màu xanh đối diện hồ nước đen cũng vì thế nên bị chôn vùi dưới lòng đất.”
Ba người đi qua mặt hồ, chỉ thấy đáy hồ chất đống xương trắng, nhiều vô số kể, đó là tu sĩ của thời đại Hắc Ám, không biết vì sao lại táng thân dưới đáy hồ.
Ngoại đạo trong hồ nước đen nồng đậm đến cực điểm, nhưng Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ đều đã sớm đổi đạo pháp của mình thành Nguyên phù, trong Nguyên phù của họ bao gồm cả Thiên đạo Hắc Ám hải, không hề sợ hãi Ngoại đạo trong hồ.
Tạo Vật Tiểu Ngũ lặn xuống hồ, những bộ xương trắng dưới đáy hồ bơi theo gã, như một đàn cá trắng muốt.
Gã vui vẻ chơi đùa, vô cùng ngây thơ, không có bất kỳ tà niệm nào.
Trần Thực liếc nhìn, cảm khái nói: “Sau khi mất trí nhớ, Ngũ bá trở nên ngây thơ vô tội, thuần khiết mộc mạc. Nhớ lại trước kia hắn tà ác đến mức nào, ngay cả ta cũng lo hắn một lời không hợp là há mồm ăn tươi nuốt sống ta.”
Trần Dần Đô truyền âm nói: “Ngươi thấy hắn thật sự mất trí nhớ à?”
Trần Thực trong lòng khẽ động, đang định nhìn Tạo Vật Tiểu Ngũ dưới đáy nước thì giọng của Trần Dần Đô truyền đến: “Đừng nhìn hắn, hắn đang dùng khóe mắt để quan sát nhất cử nhất động của chúng ta.”
Trần Thực trong lòng hơi chấn động, truyền âm nói: “Gia gia, ý của người là có thể Ngũ bá không mất trí nhớ, chỉ là cố tình giả vờ mất trí nhớ?”
“Rất có thể. Cũng có thể là thật sự mất trí nhớ.” Trần Dần Đô nói: “Mấy ngày nay ta luôn quan sát hắn, ta cứ cảm thấy hắn đang giả vờ mất trí nhớ. Nhưng quan sát lâu như vậy không nhìn ra manh mối nào. Từ đầu đến cuối hắn không hề để lộ bất kỳ sơ hở nào.”
Trần Thực cười nói: “Gia gia, có phải người đa nghi quá rồi không, hiểu lầm Ngũ bá rồi?”
Trần Dần Đô hừ một tiếng: “Ta hiểu hắn còn hơn hiểu Trần Đường trăm lần. Hắn càng lương thiện đơn thuần, ta càng lo lắng.”
Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đến bờ bên kia, khí tức Thiên đạo nồng đậm từ trong cung điện màu xanh truyền ra, trong đó có khí tức Thiên đạo của Địa Tiên giới, cũng có khí tức Thiên đạo Hắc Ám hải hỗn loạn và cuồng dã!
Trần Dần Đô gọi một tiếng, Tạo Vật Tiểu Ngũ “ào” một tiếng bay ra khỏi mặt nước, những bộ xương trắng đi theo hắn dừng lại trên mặt nước, không đi theo hắn nữa.
Ba người đi vào cung điện màu xanh dưới lòng đất, Trần Dần Đô nói: “Trần Vũ, ngươi thu liễm tạp niệm của ta, giúp tâm tư ta trong sáng thuần túy.”
Tạo Vật Tiểu Ngũ vâng lời, thu tạp niệm của Trần Dần Đô vào trong đầu mình. Nhân tính của Trần Dần Đô hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại thần tính thuần túy, quan sát các loại dấu ấn thời tiền sử trên bức tường màu xanh, đối chiếu với Nguyên phù mà Trần Thực đã hoàn thiện.
Hồi lâu sau, ông quay người nhìn về phía thần vị ở hậu điện của cung điện màu xanh, chậm rãi nói: “Trên thần vị này đáng lẽ phải là Thần linh Thiên đạo được cư dân thời tiền sử thờ phụng. Tiểu Thập, đầu óc ta có phần chậm chạp, ta cần mượn đầu óc của con, dùng Thiên đạo Hắc Ám hải để tái hiện lại vị Thần linh Thiên đạo này!”