Sắc thân trong Cửu Đại Cấu Thân 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Dần Đô giao đầu của Thần nhân hoàn mỹ cho Tạo Vật Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ trịnh trọng cất đi. Gã rất trân quý cái đầu này, bởi vì vị Thần nhân hoàn mỹ này chống cự kết nối tư duy của Trần Dần Đô, nhưng gã thì không.

Gã mong chờ sau khi Trần Dần Đô nghiên cứu thấu triệt cái đầu này sẽ áp dụng thành quả nghiên cứu lên đầu của gã.

“Nơi này đã không còn gì đáng lưu luyến, Tiểu Thập, chúng ta đi thôi.”

Trần Dần Đô đi trước một bước, băng qua hồ lao đi.

Trần Thực và Tạo Vật Tiểu Ngũ đi sau một bước, theo sát ông. Trần Thực quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cung điện màu xanh dưới lòng đất vẫn đứng sừng sững ở đó, chưa hề bị phá hủy, không khỏi hơi sững sờ.

“Đạo pháp của vị Thần nhân hoàn mỹ này thực sự quá kỳ diệu. Nếu có thể phá giải luôn cả đạo pháp trong đầu hắn, vậy thì tốt biết bao?”

Hắn đuổi theo Trần Dần Đô ra bên ngoài, đột nhiên trong lòng khẽ giật mình: “Đạo pháp của Thần nhân hoàn mỹ được cấu thành từ những hoa văn Thiên đạo Hắc Ám hải mà chúng ta xây dựng. Chúng ta phá giải những hoa văn này, biến chúng thành Nguyên phù, cũng có nghĩa là, đạo pháp mà hắn hiểu, chúng ta cũng nên hiểu được.”

Sở dĩ không hiểu, chỉ là vì họ vẫn chưa thấu triệt những hoa văn Thiên đạo này.

Trong lòng hắn đã có chỗ giác ngộ: “Thay vì phá giải đạo pháp của Thần nhân hoàn mỹ, không bằng tham ngộ hoa văn Thiên đạo, thử ngộ ra những đạo pháp khác nhau.”

Ba người trở lại Kim Ngao đảo, chuyên tâm nghiên cứu cái đầu này.

Lần này Trần Dần Đô vẫn mượn não của Trần Thực để cùng nhau tham ngộ. Tuy nói là mượn nhưng vẫn do tư duy của chính Trần Thực làm chủ, chỉ là những gì hắn cảm ngộ được sẽ hội tụ trong thức hải của Tạo Vật Tiểu Ngũ, trao đổi qua lại với Trần Dần Đô.

Cấu trúc đại não của Thần nhân hoàn mỹ, phần lớn được ứng dụng trên người Tạo Vật Tiểu Ngũ, Trần Thực và Trần Dần Đô chỉ có thể dùng được một cách hạn chế.

Đợi đến khi phá giải xong, như Trần Dần Đô đã nói trước đó, ông không chút do dự phá hủy đi đầu của Thần nhân hoàn mỹ.

“Tiểu Thập, việc tham ngộ cung điện màu xanh dưới lòng đất đã xong, ta nên rời đi rồi.”

Trần Dần Đô cắt đứt liên kết với Tạo Vật Tiểu Ngũ, nói: “Tiềm Long đã nhiều lần điều động ta ra tiền tuyến, phá giải đạo pháp của các lộ Thần linh , ta lấy cớ bế quan tiềm ngộ, trước sau đều không để ý. Bây giờ ngày ta xuất quan sắp đến, không thể trì hoãn thêm nữa.”

Trần Thực nói: “Gia gia, Ngũ bá có thể ở lại mấy ngày không?”

“Không thể.”

Trần Dần Đô dường như đã sớm biết suy nghĩ của hắn, lắc đầu nói: “Con đã mê luyến cảm giác sử dụng Trần Vũ, không thể thoát khỏi cám dỗ của thần tính tuyệt đối. Nếu Trần Vũ ở lại đây, con sẽ hoàn toàn vứt bỏ nhân tính của mình cho hắn, dần dần đánh mất nhân tính.”

Ông ta giơ tay cắt đứt liên kết giữa Trần Thực và Tạo Vật Tiểu Ngũ, giọng nói trầm ấm mà ôn hòa: “Tiểu Thập, con không cần phải trở thành người như vậy. Ta hy vọng con có thể vui vẻ, buồn thì sẽ khóc, sẽ cảm động vì lòng đồng cảm, gặp chuyện bất công sẽ phẫn nộ ra tay. Con không cần phải trở thành một vị thần lý trí tuyệt đối.”

Sau khi Trần Thực và Tạo Vật Tiểu Ngũ cắt đứt liên lạc, chỉ cảm thấy nội tâm trống rỗng, đủ loại cảm xúc ùa về, khiến trí tuệ của hắn không còn trong suốt thông thấu như trước.

Hắn rất muốn quay trở lại trạng thái đó nhưng cũng biết lời của gia gia không sai, hắn không thể chìm đắm trong trạng thái này mà lơ là những người và những việc xung quanh.

Trần Dần Đô từ bỏ cỗ “xá” Thôi Chân Chân này, tư duy ý thức quay về bản thể.

Tạo Vật Tiểu Ngũ cũng tự mình rời đi.

Thôi Chân Chân tỉnh lại, mơ màng nói: “Lão gia tử đi rồi à? Đã qua bao lâu rồi? Ta chỉ cảm thấy mình như vừa ngủ một giấc.”

Nàng đột nhiên kinh hô: “Tu vi của ta cao quá. Ta đã tu thành Đạo cảnh đệ tam trọng! Ủa, đạo pháp của ta sao thế này? Đây chính là Nguyên phù mà trước đây ta nhìn thế nào không hiểu.”

Nàng vừa mừng vừa sợ, trong khoảng thời gian này, tu vi của nàng không chỉ liên tục gia tăng hai Đạo cảnh mà đạo văn trên người cũng thay đổi toàn bộ thành Nguyên phù!

Những Nguyên phù này phức tạp huyền diệu, vậy mà nàng lại có thể xem hiểu!

“Ta cảm thấy hình như mình đã thông minh hơn rất nhiều.” Nàng nói với Trần Thực.

Trần Thực nói: “Khi lão gia tử sử dụng đại não của ngươi đã kết nối với đại não của ta, những thứ gia gia tham ngộ quá đỗi thâm sâu nên đã vô tình giúp ngươi khơi thông một vài quan khiếu trong đại não, khiến nó vận hành nhanh hơn, linh mẫn hơn. Như nâng ngươi lên cao, đặt ở một vị trí cao hơn, là ngươi có thể nhìn xa hơn.”

Thôi Chân Chân có phần lo lắng: “Sau khi lão gia tử đi rồi, ta sẽ trở lại như cũ à?”

Trần Thực lắc đầu: “Quan khiếu của ngươi đã thông, rất nhiều đạo lý sẽ tự hiểu được, không cần phải khổ sở tham ngộ nữa. Đương nhiên., những thứ cao thâm hơn thì vẫn như trước đây. Nhưng chỉ cần ngươi không ngừng học hỏi, hiểu biết được nhiều hơn, cũng có thể trở thành một vị tông sư.”

Thôi Chân Chân mừng rỡ như điên, vội vàng rối rít cảm tạ.

Trần Thực cười nói: “Tâm tư ngươi trong sáng, gia gia ta mượn thân thể ngươi để giáng lâm, ngươi không hề có lòng kháng cự, vui vẻ đồng ý, hành động thiện ý như vậy., đáng được nhận thiện báo này.”

Thôi Chân Chân hớn hở rời đi, cười nói: “Ta đi tìm Giang sư thúc! Hắn thấy ta trở nên thông minh như vậy nhất định sẽ rất vui, không cần phải lo lắng ta nên vào Tham Đạo nhai thế nào nữa.”

Trần Thực rảnh rỗi, bất giác lại nghĩ tới cảm giác huyền diệu sau khi ném nhân tính cho Tạo Vật Tiểu Ngũ, trong lòng vẫn tràn đầy hoài niệm.

“Hoàn toàn vứt bỏ nhân tính, đạt tới thần tính tuyệt đối, có lẽ ta có thể tự mình chế tạo ra một Tạo Vật Tiểu Ngũ!”

Trong đầu hắn hiện lên vô số đạo pháp, nhanh chóng sắp xếp ra một bộ pháp môn hiệu quả. Dựa theo pháp môn này, việc sáng tạo một tạo vật tương tự Tạo Vật Tiểu Ngũ không phiền phức.

“Ta cũng có thể để Cấu thân của ta tiếp nhận nhân tính của ta, biến Cửu Đại Cấu Thân thành đại não thứ hai của mình! Pháp môn gia gia dẫn dắt ý thức của ta vào trong đầu Ngũ bá, suy luận ngược dòng cũng không khó.”

Trong đầu Trần Thực diễn hóa đủ loại đạo pháp, chẳng mấy chốc đã sáng tạo ra một pháp môn dẫn dắt tư duy tương tự.

Chuyện năm đó Trần Dần Đô làm được, bây giờ hắn cũng có thể làm được!

Chỉ có điều Trần Thực lại chậm chạp không ra tay.

Bây giờ hắn đã có nhân tính, biết mình không nên chìm đắm quá lâu trong thần tính tuyệt đối.

Chí nhân vô kỷ, nếu hoàn toàn đánh mất bản thân, trở thành Chí nhân, chưa hẳn đã là chuyện tốt.

Chẳng phải con người được tạo thành từ nhân tính và thần tính hay sao?

Nhân tính và thần tính đấu tranh lẫn nhau, khắc chế tham sân si của bản ngã, kéo bản thân ra khỏi ly hận tuyệt ái, áp chế cái ác trong nhân tính, phấn đấu vì lý tưởng, đấu tranh vì lý niệm. Nhân tính và thần tính dần dần đạt đến trạng thái cân bằng trong cơ thể. Trần Thực buông bỏ chấp niệm đối với thần tính tuyệt đối, tìm đến Tiểu Đoạn, nói: “Khoảng thời gian này ta sẽ bế quan tham ngộ Nguyên phù, tranh thủ lĩnh ngộ ra thần thông bất phàm để đối phó với những chuyện bất trắc trong tương lai. Phu nhân hãy bế quan cùng ta, biến đạo văn của nàng thành Nguyên phù.”

Tiểu Đoạn cũng lo lắng tâm cảnh bất ổn vì cảnh giới gia tăng quá nhanh, nghe vậy liền vui vẻ đồng ý.

Vợ chồng hai người bế quan tu hành, không màng thế sự.

Một hôm, đang trên đường tham ngộ, Trần Thực đột nhiên cảm thấy tu vi không ngừng gia tăng, trong lòng khẽ động, biết được nguyên do: “Cấu thân của ta đã tìm được thi thể Đại Ma mới, đưa vào Ma vực trong giếng rồi.”

Cửu Đại Cấu Thân của hắn tản ra khắp nơi, tìm kiếm Tam Thanh Luyện Ma tỉnh ở những nơi khác nhau.

Trần Thực nhận ra tu vi gia tăng, là do Ác thân trong Cửu Đại Cấu Thân của hắn đã tìm được một Luyện Ma tỉnh, đưa Đại Ma bị trấn áp trong giếng vào Ma vực trong giếng.

Cửu Đại Cấu Thân tương đương với chín đôi mắt của hắn, mọi trải nghiệm của Cấu thân, hắn đều rõ như lòng bàn tay.

Cảm nhận của Cấu thân cũng chính là cảm nhận của hắn.

Nhưng hắn lại không cần chú ý đến hành động của Cấu thân, không cần chỉ điểm lời nói và hành vi của chúng, cứ để chúng hành động tự nhiên.

Cửu Đại Cấu Thân này vừa là hắn lại vừa có năng lực hành động tự chủ.

“Cửu Đại Cấu Thân này của ta không có tên nào là kẻ lương thiện. May mà có Đạo thân đi theo nên chưa gây ra rắc rối gì.”

Trần Thực tiếp tục tu hành, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thầm nhủ: “Đạo thân Trần Cửu U này của ta là Đạo thân Ma đạo, ở cùng chín tên bại hoại kia... Chắc không có gì đáng ngại đâu. Vẫn còn có ta trấn thủ ở đây. Chỉ cần ta không nhập định quá sâu thì sẽ không xảy ra vấn đề gì.”

Tâm thái Trần Thực an nhiên, đạt đến cảnh giới vật ngã lưỡng vong.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters