๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ôn Bệnh tỉnh, Tư Nam quận.
“Chờ một chút, ta cướp sắc đã!”
Kẻ đến giếng Trấn Ma ở đây chính là Sắc thân Trần Thực, Tư Nam quận là quê hương mỹ nhân nổi tiếng, mỹ nữ nhiều vô số kể, khiến hắn nhìn thấy mà nhất thời không nhấc nổi chân, lòng dạ rạo rực.
“Phải gọi đại huynh Trần Bành của ta tới, làm một cặp hái hoa đạo tặc. Vừa hái hoa giảm công đức vừa trừ ma vệ đạo tăng công đức.”
Sắc thân Trần Thực ngó đông ngó tây, nhìn thấy bao nhiêu mỹ nữ giai nhân, chỉ cảm thấy một luồng tà hỏa bừng bừng bốc lên, hận không thể lập tức đi tìm lạc thú.
Lúc này, một Tiên nhân trẻ tuổi sa sút lọt vào mắt hắn.
“Sao hắn lại ở đây?”
Tiên nhân trẻ tuổi kia quần áo rách rưới, trông có vẻ khá khốn khổ, đang bị người ta xô đẩy, chắc là bị quan phủ bắt đi lính.
Những ngày gần đây cuộc chiến giữa Thiên Đình và Tiên Đình ngày càng ác liệt, Tiên Thần đại chiến đã nổ ra, Ôn Bệnh tỉnh cũng khó lòng thoát nạn.
Ôn Bệnh tỉnh là địa phận của Ôn Bộ, có đặt Thiên cung, ngoài ba mươi sáu vạn Ôn Thần lớn nhỏ còn có mười vạn Thiên binh Thiên tướng. Sau khi chiến tranh Tiên Thần bắt đầu, đã trải qua mấy trận đại chiến vô cùng tàn khốc, không biết bao nhiêu Thiên thần và Tiên nhân đã tử trận.
Thiên binh Thiên tướng của Ôn Bộ vốn được tạo thành từ Tiên nhân, mỗi khi đại chiến bắt đầu, Ôn Bộ luôn phái họ xông pha trận mạc, thương vong vô cùng nặng nề. Vì vậy quân số luôn không đủ.
Việc bắt tráng đinh để bổ sung vào Thiên Binh doanh cũng là chuyện thường thấy.
“Dừng tay!”
Sắc thân Trần Thực tiến lên, quát lớn: “To gan thật! Vị này là bằng hữu của ta, mau thả người ra!”
Những Thiên thần đang bắt lính kia thấy hắn, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng cúi người hành lễ, nói: “Không biết lão gia pháp giá quang lâm, xin hãy thứ tội. Chúng ta sẽ thả hắn ra ngay.”
Trần Thực là chưởng giáo tôn của Kim Ngao đảo, Ôn Bệnh Hạo Thiên Đại Đế của Ôn Bộ gặp Trần Thực cũng phải gọi một tiếng Giáo tôn hoặc lão gia. Mấy Thiên thần này có người từng theo Ôn Bệnh Lã Nhạc, đã thấy dung mạo của Trần Thực nên nhận ra hắn.
Sắc thân Trần Thực phất tay, xua tan đám Thiên thần này, đích thân cởi trói cho Tiên nhân trẻ tuổi kia, cười nói: “Sao Phạm sư huynh lại lưu lạc đến nơi này?”
Vị Tiên nhân trẻ tuổi kia chính là đại đệ tử của Tiên Đế Chí Tôn, Phạm Tiêu.
Tu vi của y đã đạt đến Thái Ất Kim Tiên cảnh đại viên mãn, chỉ thiếu một cơ duyên là có thể đột phá, chứng đạo Đại La Kim Tiên. Ban đầu Trần Thực dụ dỗ y đi lại con đường ngộ đạo năm xưa của mình, vốn chỉ là kế tạm thời, đoán rằng một năm đã qua, Tiên Thần đại chiến đã nổ ra, chắc chắn Phạm Tiêu đã trở về Tiên Đình.
Chỉ không ngờ lại gặp y ở Ôn Bệnh tỉnh, mà còn trong bộ dạng sa sút thế này.
Phạm Tiêu thấy Trần Thực, ánh mắt chấn động, dường như có cả một bụng chua xót tủi hờn muốn giãi bày.
Sắc thân Trần Thực cười nói: “Bộ đồ này của ngươi quả thực có hơi tồi tàn, ta dẫn ngươi đi thay một bộ đồ mới, ngươi cứ từ từ kể lại những chuyện đã trải qua trong một năm nay.”
Phạm Tiêu “ừ” một tiếng.
Sắc thân Trần Thực dẫn hắn đi mua mấy bộ đồ, Phạm Tiêu thay xong lại khôi phục được vài phần thần thái của vị đại sư huynh dưới trướng Tiên Đế năm xưa.
“Ngươi cũng đói lâu rồi nhỉ? Ta dẫn ngươi đi ăn chút đồ ngon.”
Sắc thân Trần Thực đưa mắt nhìn quanh, đột nhiên mắt sáng lên, dẫn Phạm Tiêu đi vào Vạn Hoa phường. Chẳng cần chào hỏi, đã có tú bà dẫn theo một đám tiên tử lỡ bước vây quanh, yến hót oanh ca, đủ loại dáng vẻ, cái gì cần có đều có.
Sắc thân Trần Thực phân phó: “Vị này là đại sư huynh của ta, các ngươi gọi là Phạm đại gia. Có rượu ngon món ngon, long can phượng đảm, cùng với các cô nương xinh đẹp thì mau chóng mang lên. Phải là nhã tọa.”
Tú bà tươi cười nói: “Phạm đại gia, các cô nương ở Vạn Hoa phường chúng ta chỉ bán nghệ chứ không bán thân.”
“Tìm mấy người bán thân đến đây.”
“Vâng.”
Chẳng bao lâu, trong lầu ba mươi ba Lăng Hương các của Vạn Hoa phường, đủ loại sơn hào hải vị được bưng lên như nước chảy, Sắc thân Trần Thực và Phạm Tiêu có tiên tử bầu bạn ở bên, liên tục mời rượu.
Trước tiệc còn có ca nữ múa lượn, cất cao giọng hát.
Phạm Tiêu kể lại những trải nghiệm của mình trong khoảng thời gian này, sau khi chia tay Trần Thực, y nghĩ đến những gì Trần Thực đã trải qua bèn đến Tiêu quốc, nơi đây đang là thời điểm giao mùa đông xuân, băng tuyết vẫn bao phủ mặt đất.
Y là thiên tài kiếm thuật, có thể tham ngộ ra Hồng Mông Phẩu Phân, tất nhiên cũng đã lĩnh ngộ được tám chiêu đầu của Hỗn Nguyên Kiếm Kinh. Quá trình lĩnh ngộ Địa Khí Hàn Huyên, y cũng từng đến vùng đất băng tuyết của Địa Tiên giới, quan sát sự thay đổi của địa khí do mùa màng biến đổi.
Chỉ có điều lúc đó y dùng một kiếm đào sâu xuống đất mấy ngàn trượng, chém ra một khe nứt lớn kinh người, Phạm Tiêu bay đến nơi sâu nhất của khe nứt, quan sát từ dưới lên trên sự lưu động của địa khí do sự thay đổi của mùa.
Y tham ngộ ra Địa Khí Hàn Huyên chỉ trong bốn ngày.
Lần này y học theo cách của Trần Thực, đến ngoại ô một thôn trấn của Tiêu quốc, quan sát địa khí từ lòng đất chảy ra, khi đi qua rặng tre đã gây ra sự thay đổi của luồng khí.
Mọi người đi ngang qua đều rất kinh ngạc trước hành động của y.
Nhưng lâu dần, cũng thành quen.
Lần này y tham ngộ Địa Khí Hàn Huyên rất thuận lợi cũng đã kết bạn với những người phàm này, được họ chăm sóc, mỗi ngày mang cho chút đồ ăn thức uống, lại còn mang áo bông đến giữ ấm.
Sau khi từ biệt người trong thôn trấn, y lại đến nơi khác để tham ngộ Phong Hầu Sâm Si.
Trong thời gian này mọi chuyện đều rất thuận lợi, y cũng đã lĩnh ngộ được chân lý của mấy chiêu này, ngộ ra được tâm cảnh như của Trần Thực.
Chỉ có điều khi đến Mục quốc, y bị một người có dung mạo giống Trần Thực lừa sạch tài sản và quần áo, khiến hắn phải lưu lạc đầu đường.
Y vốn đang ở Mục quốc tham ngộ Vân Phi Vụ Liễm, Mang Mang Đãng Đãng Quốc Hôn Hoang, trên người không có vật gì, bèn dứt khoát tham gia vào cuộc biến loạn oanh oanh liệt liệt cuối thời Mục quốc, trải nghiệm sự bất lực và giãy giụa của người bình thường trước cảnh vong quốc.
Cũng coi như trong rủi có may, cuối cùng y đã hoàn toàn ngộ ra được sự ảo diệu của chiêu này.
Sắc thân Trần Thực nghe vậy, trong lòng khẽ giật mình: “Kẻ lừa sạch tài vật và quần áo của hắn có dung mạo giống ta. Nhưng dù giống đến đâu cũng không thể lừa được một đại cao thủ như Phạm Tiêu. Trừ phi... Là Phiến thân của ta.”
Cửu Đại Cấu Thân của Trần Thực mỗi tên đều có tuyệt học riêng, Sắc thân háo sắc, Kiếp thân chuyên cướp bóc, Sát thân hiếu sát, Thâu thân có thói quen vơ vét sạch sành sanh.
Ngoài ra, còn có Hỏa thân “giết người sao có thể không phóng hỏa”, Phiến thân chuyên lừa bịp, Thử thân nhát như chuột, Chuyển Vận thân chuyên chuyển dời kiếp vận, và Tham thân tham lam vô độ.
Cửu Đại Cấu Thân mỗi tên đến một nơi khác nhau để tìm kiếm giếng Trấn Ma. Chắc là Phiến thân Trần Thực đã gặp đại sư huynh Phạm Tiêu, lừa sạch tài vật trên người hắn.
“Cũng là giúp hắn tu hành.” Sắc thân Trần Thực thầm nghĩ.
“Ta không hận tên lừa đảo đó, lần rèn luyện này đối với ta mà nói cũng là một lần tu hành. Trần Thực, ngươi đến đây làm gì?” Phạm Tiêu ăn như hổ đói, sau khi đã lưng lửng dạ, liền hỏi.
Sắc thân Trần Thực nói: “Không giấu gì ngươi, ta đến đây để tìm Tam Thanh Trấn Ma tỉnh.”
Phạm Tiêu nghe vậy, kinh ngạc nói: “Ngươi tìm Trấn Ma tỉnh làm gì? Trong cuộc chiến tiên thần lần này, Trấn Ma tỉnh ở khắp nơi chính là át chủ bài của Tiên Đình. Hữu Thiên sư Tiềm Long đã sớm định ra kế hoạch, khi hai bên trở mặt sẽ thả Đại Ma ra, để Đại Ma tấn công Thiên Đình. Hôm nay lúc ở tỉnh thành từ xa ta đã thấy mấy gương mặt quen thuộc, chắc là cao thủ Tiên Đình do Tiềm Long phái tới để tìm kiếm Trấn Ma tỉnh, phóng thích Đại Ma.”
Sắc thân Trần Thực vội vàng nói: “Đại sư huynh có biết vị trí cụ thể của Trấn Ma tỉnh không? Có thể dẫn ta đi được không?”
Phạm Tiêu lắc đầu nói: “Ta không đi. Ta và mấy người đó đã từng gặp mặt, sẽ bị nhận ra. Nơi đó ở ngay ngoại ô quận Tư Nam, trong Bách Thánh quật của Trấn Sơn.”
Sắc thân Trần Thực lập tức đẩy tiên tử trong lòng sang một bên, đứng dậy đi ra ngoài, đột nhiên lại quay lại, sờ soạng hai cái lên ngực tiên tử, hung hăng nói: “Hầu hạ Phạm đại gia cho tốt!” Nói xong, xoay người rời đi.
Phạm Tiêu ăn uống no say một bữa, liếc thấy mấy tiên tử có vài người hợp ý, bất giác sinh ra vài phần dục niệm, lúc này một nữ tử cười duyên nói: “Phạm đại gia chắc chắc là người có tiền, có thể trả tiền đúng không?”
Phạm Tiêu trong lòng khẽ giật, cổ hơi cứng ngắc quay đầu lại, giọng khàn khàn nói: “Trước khi sư đệ ta đi không trả tiền à?”
“Không có.”
Phạm Tiêu mặt không đổi sắc, nói: “Chút tiền này ta không đến mức quỵt của các ngươi, các ngươi cứ yên tâm. Đúng rồi, nhà xí ở đâu? Ta đi giải quyết một chút.”
Nữ tử kia cười lạnh nói: “Phạm đại gia không cần đi nhà xí đâu. Tỷ muội chúng ta cũng biết chút quyền cước, bàn tiệc này Phạm đại gia ăn vào thế nào, tỷ muội chúng ta sẽ đánh cho ra thế đó!”