๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Khóe mắt Hoàng Phủ Quân giật mạnh, vạt áo cũng bay phần phật về phía sau.
Đối mặt với Trần Thực đang bước tới, khí cơ của y ngưng trệ, thậm chí còn thoáng nảy ra ý định lùi lại để tránh né mũi nhọn.
Lúc Trần Thực bước ra từ Ma vực trong giếng, uy áp toả ra quá mức kinh người.
Đến tận bây giờ y mới biết, Trần Cửu U mà y đối mặt ban nãy chẳng qua chỉ là Đạo thân của Trần Thực, không phải là bản thể.
Nhưng thực lực của Đạo thân này quả thực quá mạnh, lại có thể đỡ được một đòn của hắn, dù bị thương nhưng vẫn toàn thân trở ra.
Y đã đánh giá sai thực lực của Trần Thực, bây giờ khi thực sự đối mặt, mới biết áp lực lớn đến nhường nào.
Tám .phân thân của Trần Thực lẻn vào Doãn phủ Đại Thương huyện, một đường giết đến, lấy đầu não quân địch, dễ như lấy đồ trong túi.
Tam Thanh cảnh, Tiên Đình, Tây Thiên, đệ tử được phái tới lần này đều là cao thủ được tuyển chọn kỹ lưỡng, đặt trong hàng ngũ Kim Tiên không dám nói là nhất nhì nhưng cũng thuộc loại xuất chúng. Vậy mà những cao thủ này khi đối mặt với các phân thân và hóa thân của Trần Thực cũng bại nhiều thắng ít, thường chỉ vài chiêu đã bị đối phương chém chết! Chỉ có những kẻ điều khiển được kiếp vận như y mới nắm chắc phần thắng khi đối mặt với những phân thân và hóa thân này.
Y dùng kiếp vận gia trì lên thân, phá giải đạo pháp của các phân thân và hóa thân này dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng khi đối mặt với chân thân của Trần Thực, y lại có cảm giác bị đối phương lấn át!
Tình huống này trước nay chưa từng có!
Khi đối mặt với những Tiên nhân trẻ tuổi khác, y cũng chưa bao giờ có cảm giác này.
Dù là đối mặt với Thái Ất Kim Tiên cũng hiếm khi có cảm giác này.
Chỉ khi đối mặt với những Đại La Kim Tiên cao quý xa vời, đối mặt với Đại Ma ở hình thái hoàn chỉnh, y mới có cảm giác khó thở đến vậy.
Bị khí thế của đối phương áp đảo làm sụp đổ đạo tâm, đối với y là một sự sỉ nhục.
Y vốn cực kỳ tự tin vào đạo pháp của mình, nhưng giờ đây trong lòng lại nảy sinh một ý nghĩ, có lẽ đạo pháp của y chưa chắc đã làm gì được đối phương!
“Ngươi muốn gặp ta?”
Giọng nói của Trần Thực truyền đến, Hoàng Phủ Quân cảm thấy hoa mắt, dị tượng đột ngột nảy sinh, phảng phất như đang ở giữa Hắc Ám hải, vô số Ma Vương nắm giữ đại đạo Hắc Ám hải ẩn mình trong bóng tối, cất lời dò hỏi.
Hoàng Phủ Quân vận chuyển khí tức, cưỡng ép thoát khỏi uy áp ẩn chứa trong giọng nói của Trần Thực, không đáp lời mà cất tiếng: “Trần Thiên Vương...”
Giọng y vô cùng khàn đặc, lọt vào tai mình nghe thật chói tai khó chịu, trong lòng không khỏi giật mình, lập tức biết rằng ban nãy mình đã quá căng thẳng khi đối mặt với uy áp của Trần Thực, đến nỗi cổ họng khô khốc, không nói nên lời.
Hoàng Phủ Quân nâng tu vi lên đến cực hạn, thoát khỏi áp bức của Trần Thực, ánh mắt nhìn vào Cửu Đại Cấu Thân của hắn, trầm giọng nói: “Mấy vị nhân huynh này tướng mạo bất phàm, chẳng lẽ là hóa thân của Trần Thiên Vương? Có phần tương tự với pháp môn Tự Tại của Tây Thiên. Không ngờ Trần Thiên Vương cũng giống Lý Thiên Vương, đều có duyên nợ với Tây Thiên.”
Trần Thực nghi hoặc hỏi: “Tây Thiên có pháp môn tương tự ta à?”
Hoàng Phủ Quân nghiêm mặt nói: “Tây Thiên có Cổ Phật tu luyện Tha Hóa Tự Tại Pháp, không cần chuyển thế, ý niệm nhập vào thân thể phàm nhân, hình thành mười vạn tám ngàn phân thân. Những phàm nhân này có hỉ nộ ái ố, yêu hận tình thù của riêng mình, có hôn nhân gia đình, con cháu đời sau, có cuộc đời của riêng mình.”
“Cả đời người đó sẽ luôn cho rằng mình là một cá thể hoàn chỉnh, sở hữu một cái tôi độc lập, chỉ đến khoảnh khắc sau khi chết ý niệm quay về với Cổ Phật, họ mới vỡ lẽ thì ra ta chỉ là một ý niệm do Cổ Phật hóa thành. Cổ Phật mượn cuộc đời của họ để hoàn thành cảm ngộ của mình, từ đó đột phá. Pháp môn Tha Hóa như vậy còn mạnh hơn và tinh diệu hơn phân thân của ngươi! Trần Thiên Vương, chắc là ngươi chưa có được chân truyền.”
Sắc mặt Trần Thực sa sầm.
Pháp môn của hắn quả thực khác với Tha Hóa Tự Tại Pháp.
Pháp môn của hắn là Thân Ngoại Hóa Thân, kết hợp từ Bất Tử Tiên Pháp mà diễn biến thành. Chín phân thân đều là những thứ dơ bẩn bị hắn thải ra ngoài cơ thể khi còn ở Kim Tiên cảnh, hấp thụ Bất Tử Tiên Pháp mà biến thành sinh vật bất tử.
Hắn sợ những sinh vật bất tử này gây hại cho nhân gian nên mới luyện chúng thành hóa thân.
Sau khi chứng kiến mối quan hệ mật thiết giữa Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ ở dưới cung điện màu xanh, Trần Thực cũng thử ném những nhân tính tiêu cực ảnh hưởng đến phán đoán của mình cho chín phân thân này, vì thế Cấu thân mới có các danh hiệu như Tham, Sắc, Kiếp, Thử.
Cấu thân vừa là những cá thể hành động độc lập, vừa là một phần của hắn, những gì Cấu thân trải qua, hắn đều rõ như lòng bàn tay, hắn tương đương với một tập hợp của rất nhiều Trần Thực. Điều này quả thực có phần tương tự với Tha Hóa Tự Tại Đại Pháp.
Có điều Tha Hóa Tự Tại Đại Pháp trong miệng Hoàng Phủ Quân lại có khác biệt về bản chất so với pháp môn Cấu thân của hắn.
“Mọi tao ngộ ân ái, đều là vô thường khó bề giữ lâu. Tham phá ân ái vô thường, lại dùng thủ đoạn hạ tiện này, chiếm dụng cả đời của một phàm nhân chỉ để nâng cao đạo hạnh của mình.”
Trần Thực đằng đằng sát khí, lạnh lùng nói: “Vị Cổ Phật này đã nhập Ma đạo, pháp môn này không thể dùng, đáng bị diệt trừ!”
Hoàng Phủ Quân lắc đầu: “Lời này của ngươi có phần phiến diện. Tha Hóa là một loại Ngoại đạo. Tây Thiên hàng phục thế giới Tha Hóa của Hắc Ám hải, Lục Dục Thiên Ma phải thần phục, quy thuận Tây Thiên, biến thành thiên chúng. Nhờ đó Tây Thiên mới có thể nghiên cứu Tha Hóa chi đạo và đạt được thành tựu. Thậm chí có Cổ Phật dùng ý niệm của mình để khống chế cả một thế giới, ức vạn chúng sinh trong thế giới đó đều bị ngài nhập xá, sinh sôi nảy nở, trải qua luân hồi trong thế giới ấy. Pháp môn như thế hơn hóa thân của ngươi ức vạn lần!”
“Tà ma Ngoại đạo, pháp môn không thể dùng được. Đáng bị diệt trừ!” Trần Thực quả quyết nói: “Sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ đạp nát Tây Thiên, lôi cổ những lão Phật, Cổ Phật này ra, áp giải lên Trảm Tiên đài xử quyết thị chúng!”
Hoàng Phủ Quân liếc nhìn Sát thân của Trần Thực, lòng đầy nghi hoặc, lẽ nào lúc hắn chém bỏ ý niệm đã chém nhầm, chém cả lương thiện ra ngoài?
Sát niệm của Sát thân Trần Thực vốn dĩ không thuần túy bằng bản thể Trần Thực!
So với Trần Thực, ngược lại Sát thân của hắn có vẻ lương thiện hơn rất nhiều.
Nhưng cũng chính vì mấy câu nói đằng đằng sát khí này của Trần Thực đã vô hình hóa giải nỗ lực của y nhằm đả kích sĩ khí của đối phương.
Trong lòng Hoàng Phủ Quân trĩu nặng, xem ra muốn khiến đạo tâm của Trần Thực lộ ra sơ hở không phải chuyện dễ dàng.
Vừa rồi y bị khí thế của Trần Thực áp bức đến khó thở, vì vậy mới cố gắng mượn chuyện Thân Ngoại Thân của Trần Thực, dùng Tha Hóa Pháp của Phật môn để hạ thấp pháp môn của hắn, nhằm dập tắt nhuệ khí và sự bá đạo của Trần Thực.
Nào ngờ lại như gà nói chuyện với vịt, đầu óc Trần Thực đã đi vào đường rẽ, cho rằng Tha Hóa Pháp của Cổ Phật Tây Thiên vô cùng tà ác, trong đầu không có chút nản lòng nào, chỉ nghĩ đến việc chém chết những Cổ Phật đó.
Hoàng Phủ Quân có cảm giác như đấm vào bông gòn, vô cùng thất bại.
Trần Thực trút được nỗi lòng, sát khí càng thêm mãnh liệt, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Cổ Phật dùng tư thái bá đạo nhập xá phàm nhân, thao túng vận mệnh của họ, làm lỡ cả đời người, ta phải diệt trừ. Hoàng Phủ đạo hữu, sư tôn ngươi lòng lang dạ sói, truyền bá ác pháp, thu hoạch tính mạng để độ kiếp thay mình, cũng đáng bị diệt trừ! Sư phụ ngươi truyền cho ngươi Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, là chân kinh hay có ẩn giấu huyền cơ, để ngươi thay hắn độ kiếp?”
Tim Hoàng Phủ Quân đập thịch một tiếng, thầm kêu không hay, liều mạng muốn áp chế dao động đạo tâm ngay lúc này, nhưng có làm thế nào không thể trấn áp được!
Trong lòng y kinh hãi, vội vàng lùi lại, cố gắng tránh né một đòn chí mạng của Trần Thực.
Nhưng điều nằm ngoài dự liệu của hắn là Trần Thực vẫn đứng yên tại chỗ, không hề tấn công.
Mà y thì đã ở ngoài xa mấy trăm dặm.
Gương mặt Hoàng Phủ Quân đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Thua rồi.
Trong cuộc đấu về đạo tâm, y đã thất bại thảm hại.
Trần Thực đứng tại chỗ, lẳng lặng chờ đợi.
Hoàng Phủ Quân cố nén ý định bỏ chạy, cứng rắn bước về phía Trần Thực.
Quả thực trong lòng y nghi ngờ Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh mà sư tôn truyền cho không phải là chân truyền mà là công pháp để thu hoạch mình.
Sư tôn của y vô cùng thần bí, nhưng đối xử với y rất tốt, khi truyền thụ môn công pháp này đã nói với y rằng đây là lần đầu tiên vi sư truyền công pháp chân chính ra ngoài. Hơn nữa ân sư đối đãi với y rất tốt, mỗi lần đại chiến đều dẫn y đi quan sát.
Ví như lần này Tam Thanh cảnh mời sư tôn ra tay giết Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, liền dẫn y theo quan chiến.
Thế nhưng, dù sư tôn đối xử với y tốt đến vậy vẫn không thể xua tan được nghi kỵ trong lòng y.
Y đã nghe qua truyền thuyết về sư tôn, cũng từng nghe sư tôn nhắc đến quá khứ. Những bí mật y biết còn nhiều hơn Trần Thực rất nhiều.
Năm xưa sư tôn sáng tạo ra hai môn công pháp, cả hai đều là Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, đều có thể tu luyện đến cảnh giới cực cao, thậm chí đột phá tu thành Đại La Kim Tiên cũng không phải chuyện không thể!
Chỉ có điều một trong hai môn công pháp đó tồn tại lỗ hổng, lỗ hổng này sẽ khiến sư tôn của y có thể chuyển kiếp vận của mình sang cho người tu luyện bất cứ lúc nào, để đối phương thay mình ứng kiếp!
Sau khi sư tôn sáng tạo ra hai môn công pháp này đã truyền bá pháp môn có lỗ hổng khắp Địa Tiên giới và hàng vạn thế giới dưới quyền Địa Tiên giới!