๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Môn tiên pháp này tuy có lỗ hổng nhưng vẫn là tiên pháp đỉnh cấp nhất thế gian, từng một thời thịnh hành khắp thiên hạ, truyền bá đi khắp nơi!
Trong đó cố nhiên có sự thúc đẩy của sư tôn y, cũng có lòng tham của mọi người, chỉ cảm thấy tiên pháp hiếm có, nếu không tu luyện, khó thành tiên duyên. Huống chi, người có thể nhìn ra lỗ hổng, thiên hạ này chẳng có mấy ai.
Khi Khai Kiếp bùng nổ, những người tu luyện Lịch Thiên kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại này lần lượt trở thành kẻ chết thay cho sư tôn.
Hàng ức tu sĩ, Tiên nhân gần như đồng thời tử vong, cảnh tượng đó còn kinh khủng hơn nhiều so với việc Cổ Phật dùng ý niệm hóa thành cả một thế giới.
Dù Hoàng Phủ Quân vô cùng kính ngưỡng sư tôn, nhưng khi Trần Thực vạch trần chuyện này, vẫn khiến đạo tâm y dao động không thể kiểm soát được, vì lo lắng đạo tâm dao động sẽ bị Trần Thực lợi dụng nên y lập tức trốn đi.
Chỉ không ngờ, Trần Thực hoàn toàn không hề động thủ.
Hoàng Phủ Quân cố nén cảm giác nhục nhã bước tới, đứng vững trở lại vị trí cũ.
Trên đường đi, nội tâm y giằng xé, nhiều lần muốn bỏ trốn, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế ý nghĩ đó, quay trở lại chỗ cũ.
Đến khi bước chân cuối cùng hạ xuống, tâm cảnh của y đã trở lại như ban đầu, tĩnh lặng như nước trong giếng, dù bên ngoài cuồng phong gào thét, nước trong giếng cũng chỉ gợn lên đôi chút rồi lại phẳng lặng như xưa.
Sắc mặt Trần Thực ôn hòa, thậm chí có phần hiền hậu, nói: “Hoàng Phủ đạo hữu không cần căng thẳng như vậy. Ta muốn giết ngươi thì không cần dùng lời nói để đả kích đạo tâm, khiến ngươi lộ ra sơ hở. Như vậy phiền phức lắm.”
Sắc mặt Hoàng Phủ Quân lạnh nhạt, ung dung nói: “Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh mà sư tôn ta truyền lại hoàn toàn không có sơ hở, ta sẽ không bị lời nói của ngươi làm dao động đạo tâm.”
“Ồ.” Trần Thực nhướng mày: “Nếu không có sơ hở, hắn làm sao chuyển kiếp vận của hắn cho ngươi được?”
Đạo tâm Hoàng Phủ Quân điên cuồng cảnh báo, nhưng y vẫn không nhịn được mà nghĩ đến lỗ hổng trong công pháp của mình, chyỉ trong khoảnh khắc đạo tâm đã thủng trăm ngàn lỗ.
Trần Thực nhìn y, trong mắt lộ vẻ tán thưởng: “Lần này đạo hữu không bỏ chạy.”
Trán và sau lưng Hoàng Phủ Quân đều đẫm mồ hôi lạnh, y cảm thấy trước mặt Trần Thực mình như một đứa trẻ, bị đối phương trêu đùa hết lần này đến lần khác.
Trần Thực cười nói: “Đạo hữu, ta không phải người hiếu sát, ngươi để lại Tam Thanh Luyện Ma đỉnh là có thể đi được.”
Hoàng Phủ Quân không chút do dự, phất tay một cái, từng chiếc Tam Thanh Luyện Ma đỉnh bay ra, lần lượt rơi xuống đất.
Hoàng Phủ Quân đặt những chiếc Tam Thanh Luyện Ma đỉnh này xuống, trầm giọng hỏi: “Ta có thể đi được chưa?”
Sắc mặt Trần Thực âm trầm, cắt phăng ý nghĩ muốn trở mặt giết người, ném cho Sát thân, rồi phất tay.
Hoàng Phủ Quân xoay người rời đi.
Sắc mặt Trần Thực tái mét, lại cắt đi ý nghĩ giết người phóng hỏa, ném cho Sát thân và Hỏa thân.
Lúc này, Hoàng Phủ Quân thở phào một hơi, quay trở lại, mỉm cười nhìn Trần Thực, ung dung nói: “Ta cứ tưởng Trần Thiên Vương lòng dạ sâu không lường được, thì ra cũng chỉ đến thế. Cuối cùng ta cũng tìm được sơ hở trong đạo tâm của ngươi!”
Y trút bỏ nỗi uất ức trong lòng, cười nói: “Nếu ta cứ thế bỏ đi, e rằng trong đạo tâm của cả ta và ngươi đều sẽ lưu lại tiếc nuối. Trần Thiên Vương cũng muốn được chiêm ngưỡng Lịch Thiên kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại mà sư tôn truyền cho ta chứ? Thật không dám giấu, từ khi Thiên Vương hiện thân, đạo tâm của ta đã liên tiếp thất bại, ta cũng muốn được lĩnh giáo bản lĩnh thực sự của Thiên Vương.”
Trần Thực vui mừng khôn xiết, cười sang sảng: “Hoàng Phủ đạo hữu quả là người tốt, biết được ý ta. Đạo hữu, ta không lừa ngươi, chỉ cần ngươi có thể không chết là có thể đến Kim Ngao đảo của ta làm khách, ta sẽ đối đãi với ngươi lễ độ, giúp ngươi tìm ra lỗ hổng của Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh!”
“Được!” Hoàng Phủ Quân đột ngột bộc phát, chỉ trong nháy mắt tu vi đã gia tăng đến cực hạn, lao tới như vệt sáng!
Công pháp của y vận chuyển, Thiên kiếp đạo tràng mở ra, còn chưa động thủ, Trần Thực đã cảm nhận được kiếp vận của mình ập đến, Khai Kiếp sắp bùng nổ!
Kiếp số đến quá nhanh, khiến hắn gần như không thể chuẩn bị, dù cho hắn thông hiểu Thiên Cơ, dù cho hắn tu luyện đạo pháp Hắc Ám hải, dù cho trong Đạo cảnh của hắn đã luyện thành mười một món pháp bảo Thiên đạo, cũng không thể ngăn được luồng Khai Kiếp này!
Khoảnh khắc sau, Khai Kiếp của hắn bùng nổ, kiếp số mênh mông khởi phát từ trong cơ thể hắn, khiến đại đạo sôi trào, bùng cháy!
Trần Thực không chút do dự phát động Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh mà mình đã tham ngộ, chuyển kiếp vận của bản thân cho Chuyển Vận thân của mình!
Chuyển Vận Trần Thực thân nhiễm đạo hỏa, chớp mắt đã bị thiêu rụi, thay hắn ứng kiếp mà chết.
Chuyển Vận Trần Thực vừa chết, Trần Thực liền cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, giơ tay một cái, Thiên đạo Hắc Ám hải bộc phát, năm ngón tay tựa như Ngũ Ngục Hình Thiên trụ trong ba mươi ba pháp bảo Thiên đạo, đón lấy thần thông của Hoàng Phủ Quân.
Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ.
Ngũ Ngục Hình Thiên trụ lấy tay làm năm ngục, thiên địa đại đạo trừng phạt, chính là pháp bảo Thiên đạo trấn thủ Kim Đế Thiên cung.
Giờ đây, Trần Thực một tay hóa thành Ngũ Ngục Hình Thiên, chinh phạt thiên địa đại đạo, mang dáng vẻ kinh khủng tái hiện pháp bảo Thiên đạo này ngay trong lòng bàn tay!
Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ của hắn còn bá đạo hơn cả pháp bảo Thiên đạo Ngũ Ngục Hình Thiên trụ, lấy Nguyên phù làm gốc, bên trong ẩn chứa Ngoại đạo của Hắc Ám hải, phát huy đến tột cùng sự kinh khủng của Hình Thiên Tỏa Địa, phá hủy vạn vật!
Thiên kiếp đạo tràng của Hoàng Phủ Quân bị đè sập, y ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy năm ngón tay của Trần Thực như năm cây cột khổng lồ, xâm nhập vào đạo tràng của y, trên đầu ngón tay phủ đầy những đạo văn tối nghĩa, đầu ngón tay quấn quanh đại đạo Hắc Ám hải, tựa như vô số xúc tu màu đen, xé toạc đạo tràng của y!
Y vốn định nhân lúc Trần Thực bị kiếp vận bao phủ sẽ lập tức hạ sát, nào ngờ Trần Thực lại dùng Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh để phá Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, đến khi nhìn thấy chiêu này của Trần Thực, y liền biết mình tuyệt đối không thể chèo chống.
Y lập tức phi thân lùi lại, độn vào hư không, sau lưng hiện ra Đạo cảnh, ẩn mình vào trong đó!
“Ầm!”
Bầu trời Đạo cảnh của y vỡ nát, năm cây cột khổng lồ quấn quanh Ngoại đạo Hắc Ám hải, nghiền nát bầu trời, đè xuống!
Từng xúc tu đại đạo hắc ám khổng lồ vô cùng xuyên thủng trời đất trong Đạo cảnh của y, ăn mòn tất cả những gì chúng chạm phải!
Ngay cả dị tượng đại đạo của y khi gặp phải loại Ngoại đạo này, cũng bị ô nhiễm chỉ trong chốc lát!
Đạo tràng của y, bầu trời sụp đổ, nhật nguyệt ảm đạm, tinh tú rơi rụng, đạo hải bốc hơi, biển cạn đá mòn, dưới sự áp bức của Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ hiện cảnh tượng như tận thế.
Hoàng Phủ Quân điên cuồng bỏ chạy, nhanh như điện quang, trong lòng kinh hãi khôn tả, vung tay thi triển các loại thần thông tấn công về phía năm cây cột khổng lồ đang nghiền ép tới từ phía sau!
Năm cây cột khổng lồ đó bị thần thông của y đánh trúng nhưng vẫn không hề suy suyển, tiếp tục lao tới với tốc độ kinh người, nghiền nát mọi chướng ngại trên đường đi!
Hoàng Phủ Quân độn ra khỏi Đạo cảnh nhanh như gió lốc, bay đến bầu trời phía trên Nam Chiêm Bộ Châu.
Đạo cảnh của y vốn nằm ở Nam Chiêm Bộ Châu, được y luyện hóa, giấu trong hư không, không dễ dàng để lộ cho người khác.
Phía sau, bầu trời vỡ vụn, Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ của Trần Thực phá tan Đạo cảnh của y, tiếp tục đè xuống!
Hoàng Phủ Quân phát động Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, dưới chân một luồng thanh phong hóa thành sóng kiếp, được xưng là “Thiên kiếp dưới chân ta, nhân quả chẳng dính thân“. Hắn chân đạp sóng kiếp, vượt ngàn núi, băng qua trường không, phá không lao đi.
“Ầm ầm ầm!”
Phía sau không ngừng truyền đến những tiếng chấn động, Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ của Trần Thực bám sát không rời, ngàn núi vạn sông chỉ trong chớp mắt đã lướt qua.
Động tĩnh của hai bên kinh thiên động địa, làm kinh động không biết bao nhiêu Thần linh và Tiên nhân đang trấn thủ Nam Chiêm Bộ Châu, tất cả đều nghi hoặc không thôi nhìn về phía này.
Một vị Thần linh bay lên không, Nguyên Thần cao vạn trượng, quát lớn: “Thần thánh phương nào dám đại náo Nam Chiêm Bộ Châu của ta?”
Gã thấy Hoàng Phủ Quân vút một tiếng lướt qua, không khỏi kinh hãi, ngay sau đó lại thấy bàn tay hắc ám khổng lồ nghiền nát tất cả lao tới, vội vàng thu lại Nguyên Thần, hoảng hốt né tránh.
Hoàng Phủ Quân độn vào tinh không, chạy như điên dọc theo ngân hà, đẩy tốc độ lên đến cực hạn, y chưa bao giờ nghĩ rằng tốc độ của mình có thể nhanh đến thế, thậm chí còn bay vọt qua từng ngôi sao khổng lồ!
Y hoảng hốt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy những vì sao phía sau không ngừng lụi tàn, bàn tay khổng lồ đó từ phía sau y lao tới, ngày một gần hơn, nhưng uy lực đã giảm đi nhiều so với trước.
Y tê tế toàn bộ pháp bảo trên người, nghênh đón Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ, những pháp bảo này lần lượt vỡ nát, nhưng uy lực của Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ cũng đã suy giảm đi rất nhiều.
Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ lao đến trước mặt, Hoàng Phủ Quân hét lớn một tiếng, dốc toàn bộ sức lực vào hai lòng bàn tay, đón đỡ đòn này.
Nguyên Thần sau lưng hắn hiện ra, vô cùng hùng vĩ, cũng đẩy hai tay ra, nghênh chiến Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ.
“Ầm!”
Thần thông hai bên va chạm, Hoàng Phủ Quân đang bay về phía trước trong hư không, bị đòn đánh hất văng về sau không biết bao nhiêu vạn dặm, sau đó bị nghiền ép rơi xuống một ngôi sao, xuyên qua tầng khí quyển dày đặc, ầm ầm đáp xuống đất!
Mái tóc đen của y tung bay, miệng hét lên những tiếng “a a”, ngũ quan gần như méo mó, nỗi sợ hãi cái chết biến thành khát vọng sống, đẩy tiềm năng lên đến đỉnh điểm, bị Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ đè ép trượt về sau mấy chục dặm, cuối cùng cũng làm hao hết uy lực của nó.
Ngũ Ngục Hình Thiên Thủ cứ thế tan đi.
Hoàng Phủ Quân ngửa mặt ngã xuống, thất khiếu thấm đẫm sắc đỏ, nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết.
“Ta sống sót rồi! Ta sống sót rồi!”
Địa Tiên giới, Đế Tọa tỉnh, Đại Thương huyện.
Trần Thực khẽ nhíu mày, dưới chân dừng lại, một tòa tế đàn hiện ra, đối diện là một lá cờ trắng được dựng lên, tên của Hoàng Phủ Quân hiện ra trên đó.
Trần Thực đăng đàn làm phép, cúi người bái lạy: “Hoàng Phủ đạo hữu, nhận ta một lạy!”