๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Trong Thiên Đình cũng có người định dùng Đại Ma để ám toán Tiên Đình!”
Trần Thực có phần ngỡ ngàng, thủ đoạn của hai bên đều bẩn thỉu như vậy à?
“Ừm. Đúng là bẩn thỉu như thế.” Hắn thây định ý nghĩ này.
Hoàng Phủ Quân chờ đợi bốn tháng, vẫn không nhận được tin tức của Trần Thực, trong lòng ngày càng nóng nảy.
“Rốt cuộc trong Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh có lỗ hổng hay không?”
Y bị đủ loại ý niệm trong đạo tâm dằn vặt, dần dần dung nhan tiều tụy, trong mắt giăng đầy tơ máu, trong lòng từng ý niệm giao tranh đấu đá.
“Có phải Trần Thiên Vương chỉ đang lừa gạt công pháp của ta không?”
“Hắn có mật báo với sư tôn của ta không?”
“Nếu hắn ngộ ra được công pháp hoàn chỉnh, có thu hoạch ta không?”
Các loại ý niệm dằn vặt y, khiến y càng lúc càng khó chịu đựng.
Hôm ấy, Hoàng Phủ Quân đang dưỡng thương ở Vong Ưu giới, đột nhiên nhận được tin: “Lão gia, bên ngoài có người tự xưng là cố nhân đến bái kiến.”
Hoàng Phủ Quân ra gặp người tới, là một Trần Thực dáng vẻ háo sắc, đang trêu ghẹo thị nữ của y, thấy y tới mới luyến tiếc bỏ qua.
Hoàng Phủ Quân đè nén cơn kích động trong lòng, cho tả hữu lui ra, nói: “Trần Thiên Vương tìm ta có việc gì?”
Sắc thân Trần Thực quan sát y, kinh ngạc nói: “Đạo hữu lại bị thương rồi à? Sao vậy?”
Hoàng Phủ Quân nói: “Ta gặp phải mai phục của Thiên Đình, suýt nữa thì mất mạng. Người của Thiên Đình kia cũng đang tìm kiếm Luyện Ma đỉnh, tính kế ta, lấy hữu tâm tính vô tâm, giết sạch cao thủ Tam Thanh cảnh và Tây Thiên bên cạnh ta, chỉ mình ta chạy thoát được.”
Sắc thân Trần Thực giật nảy mình.
Lúc này người khống chế Sắc thân chính là bản thể của Trần Thực, vì Sắc thân ở gần Vong Ưu thế giới nhất nên mới dùng thân này đến gặp Hoàng Phủ Quân. Không ngờ Hoàng Phủ Quân lại bị trọng thương!
Thực lực của Hoàng Phủ Quân ra sao, hắn là người rõ nhất, cứng rắn đỡ một chiêu của hắn mà không chết, chịu ba lạy của hắn mà chưa diệt, còn khiến hắn bị kiếp vận phản bngc, thủ đoạn như vậy khiến hắn khâm phục không thôi. Không ngờ y lại bị người ta tính kế, suýt nữa mất mạng!
“Đạo hữu không dùng Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh để những kẻ ám toán ngươi đi ứng kiếp à?” Trần Thực hỏi.
Hoàng Phủ Quân lắc đầu: “Người mai phục ta tính toán cực kỳ xảo diệu, vừa vặn nằm ngoài phạm vi tác dụng thần thông của ta. Bọn họ hoàn toàn không lộ diện mà dùng một tòa Tam Thanh Trấn Ma tỉnh để dụ chúng ta vào bẫy, ở gần thì dùng trận pháp vây khốn chúng ta, ở xa thì tế ra pháp bảo. Trận pháp đoạn tuyệt Đạo cảnh của chúng ta, pháp bảo thì tấn công từ xa, công pháp thần thông và pháp bảo của mỗi người chúng ta đều bị hắn tính toán đến gắt gao, toàn bộ bố trí đều nhằm vào đạo pháp của chúng ta. Do đó các cao thủ cùng ta đi tìm Trấn Ma tỉnh vừa động phải mai phục đã chết hơn nửa.”
Trần Thực tim đập thịch một cái, thủ đoạn này khiến hắn nhớ tới một vị cố nhân.
“Lần này Thiên Thanh vẫn còn ở Thiên Tiên giới, không thể ra ngoài được. Lẽ nào là...”
Hoàng Phủ Quân cắt ngang suy nghĩ của hắn, nói: “Có phải Thiên Vương đã tham ngộ ra Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh hoàn chỉnh rồi không?”
Trần Thực nghiêm mặt nói: “May mắn không phụ sự ủy thác, công pháp đã được bổ khuyết. Đạo hữu mời xem.”
Hắn chậm rãi nâng bàn tay lên, chân nguyên tự động ngưng kết thành đạo văn của Kiếp Vận chi đạo.
Hoàng Phủ Quân nhìn không chớp mắt, dán chặt vào đạo văn không ngừng hình thành trên đầu ngón tay hắn. Đạo văn mà Trần Thực thể hiện, chính là đạo văn ẩn chứa trong công pháp của hắn!
“Hoàng Phủ đạo hữu, cơ sở cấu thành của Kiếp Vận chi đạo mà sư phụ ngươi truyền thụ cho ngươi, vốn không hoàn chỉnh.”
Đạo văn trên đầu ngón tay Trần Thực như linh điệp bay lượn, càng nhiều đạo văn đan xen vào nhau, tựa như những phù văn kỳ dị không ngừng nhảy múa, dệt nên huyền bí của đại đạo. Đạo văn mà hắn diễn giải, đã vượt qua đạo văn trong công pháp mà Hoài Nghĩa tiên sinh truyền thụ!
Đạo văn trên đầu ngón tay hắn càng lúc càng phức tạp, càng lúc càng dày đặc, thông tin bao hàm cũng ngày một nhiều hơn.
Hoàng Phủ Quân tâm thần chấn động mãnh liệt, trong lòng lại có phần thất vọng và chua xót.
Có lẽ người khác không nhìn ra được sự ảo diệu của đạo văn này, nhưng hắn lại nhìn ra được. Đạo văn Kiếp Vận sau khi được Trần Thực bổ khuyết sẽ khiến cho Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh trở nên hoàn mỹ hơn hẳn, khó công phá hơn!
Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh sau khi được hoàn thiện, so với Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh có khiếm khuyết trước đây, có thể nói là một đòn nghiền ép!
Công pháp mà sư phụ y truyền lại, quả thực ẩn giấu một lỗ hổng rất lớn.
Nỗi thất vọng và chua xót của y, đến từ chính điểm nayù.
Dù sao từ trước đến nay, y luôn mang lòng tôn kính và ngưỡng mộ đối với vị sư tôn này, tuy trong lòng nghi ngờ môn công pháp này có để lại lỗ hổng, nhưng vẫn luôn ôm một tia may mắn, cảm thấy mình sẽ là ngoại lệ.
Cho đến giờ phút này, tia may mắn trong lòng y mới hoàn toàn tan vỡ.
“Hóa ra ta cũng chỉ là một đám rau hẹ chờ hắn thu hoạch.” Y cười ra nước mắt.
Trần Thực bổ khuyết đạo văn, lại giảng giải từng chút một những ảo diệu đại đạo trong đó cho Hoàng Phủ Quân, trước sau mất mười ngày mới miễn cưỡng giảng xong, có thể nói là tường tận không bỏ sót.
“Có lẽ Kiếp Vận chi đạo còn có đạo văn hoàn chỉnh hơn, nhưng năng lực của ta chỉ đến bước này thôi.”
Trần Thực nói: “Nếu đạo hữu muốn kiểm chứng pháp này có phải là chính pháp hay không, ta có một cách. Khi ngươi tu luyện pháp này sẽ cảm ứng được những người khác trên thế gian này cũng tu luyện pháp này. Những người đó chính là những người đã tu luyện công pháp bị thu hoạch. Xin đạo hữu kiểm chứng.”
Hoàng Phủ Quân do dự một chút, nghiến răng, phát động công pháp đã được bổ khuyết.
Công pháp vận chuyển, y lập tức cảm ứng được trong cõi u minh, trong vạn vạn nghìn nghìn thế giới trên Địa Tiên giới và Huyền Hoàng hải, còn có không ít người cũng đang tu luyện công pháp này!
Những người này trải rộng khắp đại thiên thế giới!
Có lẽ công pháp họ tu luyện không gọi là Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, có lẽ so với pháp môn thu hoạch ban đầu đã khác xa một trời một vực, không còn nhận ra được bộ dạng vốn có, nhưng tất cả đều là rau hẹ của người tu luyện chính pháp!
Địa Tiên giới và chư thiên vạn giới tựa như ruộng tốt vô biên vô tận của Hoài Nghĩa tiên sinh!
Sắc mặt Hoàng Phủ Quân xám xịt, chán nản nói: “Sư phụ... Hắn ta chưa từng từ bỏ việc thu hoạch người khác...”
Trần Thực thấy vậy, vui mừng nói: “Xem ra, ta sửa chữa không sai!”
Hoàng Phủ Quân càng thêm chán nản.
Trần Thực suy tư nói: “Nhưng kỳ lạ là, bất kể là Tam Thanh cảnh hay Tây Thiên đều chưa từng truy sát hắn. Ngược lại, lần này để đối phó Trường Sinh Đại Đế, Tam Thanh cảnh còn mời hắn ra tay. Trong này chắc là có điều kỳ quặc.”
Hoàng Phủ Quân nói: “Mỗi khi Khai Kiếp, cao nhân trong Tam Thanh cảnh sẽ che chở cho sư đồ chúng ta.”
“Thì ra là thế.”
Trần Thực bừng tỉnh hiểu ra, Tam Thanh cảnh che chở Hoài Nghĩa tiên sinh, Hoài Nghĩa tiên sinh sẽ không cần phải tiếp tục thu hoạch, hắn mang ân tình của Tam Thanh cảnh, hoặc cũng bị Tam Thanh cảnh nắm được điểm yếu, lần này mới ra tay đối phó Trường Sinh Đại Đế.
“Hoàng Phủ đạo hữu, ta đã bổ sung cho ngươi đạo văn còn thiếu, cũng đã nhận được Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh, giữa ngươi và ta không ai nợ ai. Đạo hữu, mong rằng sau này ngươi và ta không phải là kẻ địch.” Trần Thực đứng dậy cáo từ.
Hoàng Phủ Quân xốc lại tinh thần, nói: “Đối địch với ai cũng được chứ ta không muốn đối địch với Thiên Vương. Trần Thiên Vương thực sự quá đáng sợ, trong lòng ta vẫn còn sợ hãi.”
Y nói đến đây, lại nhớ đến trận mai phục mình gặp phải, đối thủ chưa từng gặp mặt kia cũng cực kỳ đáng sợ, hiểu y rất rõ.
“Nhưng hắn không biết ta đã có được Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh hoàn chỉnh, lần sau ám toán ta, sẽ tuyệt đối chết trong tay ta!” Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Sắc thân của Trần Thực cáo từ rời đi, vừa ra khỏi Vong Ưu giới lại nghe một giọng nói châm chọc truyền đến: “Giữa tiên với thần, không chết không thôi, khắp nơi giao chiến, vậy mà Chân Vương một mặt cấu kết với Thiên Đình, một mặt cấu kết với Tiên Đình, chân đạp hai thuyền, lại rõ là ung dung tự tại.”
Trần Thực nghe vậy cất tiếng cười ha hả, xoay người lại, trong mắt toát lên niềm vui khó có thể kìm nén.
“Dương Bật Dương đạo hữu, đã lâu không gặp!”