Có một vị đại nhân vật 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Giữa không trung là một tòa lương đình lơ lửng, phía sau là áng mây trắng xóa, bên dưới là Huyền Hoàng hải vô bờ.

Trước đình có một người đang đứng, là một thiếu niên anh tuấn phong độ ngời ngời, dáng vẻ thanh tú, có phần âm nhu, trông khá tiêu sái phong lưu, chính là đồng hương của Trần Thực, Dương Bật.

Trần Thực sải bước tiến lên, phá lên cười nói: “Trên thế gian này, người có thể quan sát một lượng lớn kẻ địch trong thời gian ngắn, phân tích đặc điểm công pháp thần thông của từng tên, đồng thời vạch ra sách lược chém giết, ngoài Lý Thiên Thanh ra thì chỉ có Dương Bật của Giới Thượng Giới.”

“Lý Thiên Thanh giỏi quan sát, hoạch định sách lược đối địch, còn Dương Bật giỏi điều phối toàn cục, dùng thao tác cực hạn để lấy yếu thắng mạnh. Năm đó Lý Thiên Thanh phi thăng Thiên Tiên giới, Địa Tiên giới chỉ còn lại một mình Dương Bật. Ta nghe tin Hoàng Phủ Quân gặp mai phục, thân mang trọng thương, đối thủ lại phát huy phong cách của Lý Thiên Thanh đến cực hạn, cho nên ta đoán người mai phục y chính là ngươi.”

Hắn đi đến trước mặt Dương Bật, vái dài sát đất, cười nói: “Dương đạo hữu, đã lâu không gặp. Nhớ lại năm xưa ở Tây Ngưu Tân Châu cùng nhau đối phó Dốc Tuyệt Vọng, ngươi và ta đều đang tuổi thiếu niên.”

Dương Bật hoàn lễ, cười nói: “Năm đó Chân Vương chí khí hăng hái, trấn động Tây Kinh, chân đạp tài tuấn năm mươi tỉnh, lật đổ mười ba thế gia, san bằng Dốc Tuyệt Vọng. Dương mỗ chỉ biết trố mắt nhìn theo, tự thấy hổ thẹn, đâu dám sánh vai cùng Chân Vương?”

Hai người năm đó vừa là địch vừa là bạn, sau này khi đối phó Dốc Tuyệt Vọng, Dương Bật cảm kích nghĩa cử của Trần Thực nên đã ra tay tương trợ, tình nghĩa giữa hai người cũng dần trở nên sâu đậm.

Nhưng từ đầu đến cuối Dương Bật chưa từng tâm phục khẩu phục Trần Thực, bây giờ miệng nói trố mắt nhìn theo cũng chỉ là nói suông mà thôi.

Dương Bật đưa tay mời, dẫn Trần Thực vào lương đình ngồi xuống.

Lương đình này tuy trông đơn giản nhưng cũng được chạm trổ tinh xảo, vô cùng tinh mỹ.

Trong đình có bàn bát tiên, có trà nước. Trần Thực vừa ngồi xuống. Chỉ thấy trong mây có tiếng nhạc nổi lên, rất nhiều thiếu nữ xiêm y lộng lẫy hoặc ôm tỳ bà, sanh hoàng, hoặc đặt cổ cầm cổ sắt trước gối, lại tế lên một trăm lẻ tám chiếc biên chung lơ lửng giữa không trung, tay áo tung bay gõ vào biên chung, phát ra âm thanh trong trẻo.

Lại có hơn trăm nữ tử xiêm y tay áo thướt tha, bước những bước nhỏ uyển chuyển từ trong tầng mây đi ra, nhảy múa hòa theo tiếng nhạc, đẹp không sao tả xiết.

Thân thể này của Trần Thực vốn là Sắc thân của hắn, ý thức của Trần Thực nhập vào còn có thể giữ vững sắc tâm, nhưng lúc này có quá nhiều mỹ nhân xuất hiện trước mặt, liền cảm thấy sắc tâm rục rịch, khiến bản thể có phần khó khống chế.

Trần Thực liếc nhìn Dương Bật, thầm nghĩ: “Hắn và Lý Thiên Thanh sống chung nhiều năm như vậy, đã học được hơn nửa bản lĩnh của Thiên Thanh. Hắn vừa quan sát Hoàng Phủ Quân, vừa quan sát Cửu Đại Cấu Thân của ta. Hắn biết thân thể này của ta là Sắc thân nên mới sắp xếp những tiên tử này ở đây. Đây là nhắm vào sơ hở của ta!”

Dương Bật nâng chén, nghiêm nghị nói: “Đa tạ Chân Vương đã tiến cử Dương mỗ với Đấu Mỗ, đại ân đại đức, xin ghi lòng tạc dạ. Nếu không có Chân Vương tiến cử, giờ đây Dương mỗ vẫn là một cánh bèo nơi Địa Tiên giới, không chốn dung thân. Ta xin lấy trà thay rượu, kính Chân Vương!”

Thuở trước, y và Lý Thiên Thanh cho rằng nếu ở lại Tây Ngưu Tân Châu thì khó lòng đuổi kịp thành tựu của Trần Thực nên đã bỏ đi.

Nhưng sau khi đến Huyền Hoàng hải, bọn họ mới phát hiện thế giới bên ngoài, mỗi tấc đất đều có chủ. Đừng nói Địa Tiên giới, ngay cả chư thiên vạn giới, muốn đặt chân cũng muôn vàn khó khăn.

Trần Thực tiến cử Dương Bật trước mặt Đấu Mỗ Nguyên Quân, cho rằng y là người thích hợp nhất để kế thừa y bát của Đấu Mỗ, thế là Đấu Mỗ Nguyên Quân đã tìm đến Dương Bật, thu y làm đệ tử.

Trần Thực nâng chén, cười nói: “Ta tiến cử người tài không né người thân, ngươi và ta tuy giao tình sâu đậm, nhưng khi ta tiến cử người cho Đấu Mỗ, ta chọn người có thiên tư tài năng. Ngươi thiên tư hơn người, có thể nhận được chân truyền của Đấu Mỗ. Đấu Mỗ cũng là tiền bối của Kim Ngao đảo ta, ngươi làm việc dưới trướng Đấu Mỗ, ta cũng yên tâm.”

Dương Bật không nâng chén mà ấn tay lên chén trà, cười lạnh nói: “Hơn hai năm nay, Đấu Mỗ Nguyên Quân vẫn luôn đông chinh tây chiến vì Thiên Đình, bộ hạ cũ của Tiệt Giáo trong Thiên Đình cũng chinh phạt Tam Thanh cảnh và Tây Thiên vì Thiên Đình, giao chiến với loạn đảng Tiên Đình.”

“Thế nhưng lại có một vị đại nhân vật, rõ ràng là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái của Thiên Đình, tay nắm hai mươi vạn tinh binh cường tướng, rõ ràng là bề tôi tâm phúc của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, rõ ràng là Thái tử của Hậu Thổ nương nương, Chưởng giáo tôn của Kim Ngao đảo! Vậy mà chẳng những giữ binh không đánh, chặn giết thượng sứ Thiên Đình, mà còn cấu kết với loạn đảng Tiên Đình, cùng bè với kẻ lòng lang dạ sói, gieo họa cho thiên hạ như Hoàng Phủ Quân, thả Đại Ma ra ngoài, làm hại thương sinh!”

Dương Bật sát khí đằng đằng nhưng giọng điệu lại dần bình thản, nói: “Vị đại nhân vật này, có phải đã bị Đại Ma đoạt xá rồi không?”

Trần Thực dời ánh mắt khỏi người y, nhìn về phía những tiên tử đang múa hát kia.

Những tiên tử này là để làm loạn tâm trí Sắc thân của hắn, khiến hắn mê mẩn mỹ sắc, một thân bản lĩnh không phát huy được năm thành.

Ánh mắt của hắn lại dời khỏi những tiên tử, nhìn vào trong đám mây trắng xóa sau lưng Dương Bật.

Trong mây trắng ẩn giấu từng luồng khí tức cường đại, có thể giấu được người khác, nhưng không giấu được hắn.

Lúc này, những Sát Thần đến từ Đấu Bộ đã kết thành trận thế, chỉ chờ Dương Bật ra lệnh một tiếng là sẽ vây khốn hắn!

Dương Bật đến đây, là để giết hắn!

“Xem ra giờ đây Dương huynh đã bố trí Phược Linh võng để bắt giữ tư duy ý thức.”

Trần Thực nhìn quanh bốn phía, mỉm cười nói: “Ngươi biết ý thức của ta giấu trong Sắc thân nên mới bày sẵn thiên la địa võng đến bắt ta. Ngươi và Lý Thiên Thanh ở cùng nhau quá lâu, ngươi đã học được tám phần bản lĩnh của y rồi.”

Dương Bật đau đớn nói: “Đây là bị Chân Vương ép! Hai năm nay Chân Vương tìm kiếm Trấn Ma tỉnh khắp bốn phương, vơ vét thi thể Đại Ma, lòng dạ khó lường! Ngươi lại còn qua lại với Hoàng Phủ Quân, kẻ cũng đang tìm kiếm Trấn Ma tỉnh, Thiên Đình đúng là nuôi hổ trong nhà! Chân Vương đã trở thành mối họa tâm phúc của Thiên Đình! Hôm nay, không thể không cùng các vị sư thúc sư bá Đấu Bộ, đại nghĩa diệt thân!”

Trần Thực cười nói: “Dương Bật, ngươi hiểu lầm ta rồi.”

Dương Bật hừ một tiếng.

Trần Thực nghiêm mặt nói: “Tiên Đế Chí Tôn chăn thả Tuần Giang tinh vực, khiến Tây Ngưu Tân Châu của ta một vạn sáu nghìn năm tăm tối, vô số sinh linh chết thảm, ta sao có thể cấu kết với Tiên Đình? Lại thêm mối thù của Tiệt Giáo, thân là Chưởng giáo tôn, ta không thể đứng cùng hàng ngũ với Tam Thanh cảnh.”

Dương Bật lạnh lùng nói: “Chỉ e Chân Vương đã sớm quên mối thù sâu như biển đỏ của Tây Ngưu Tân Châu!”

Trần Thực sắc mặt nghiêm nghị nói: “Chưa từng dám quên.”

Sắc mặt Dương Bật hơi dịu lại, nói: “Nói như vậy, ngươi đầu quân cho Tiên Đình, qua lại với Hoàng Phủ Quân, nhất định là có nỗi khổ riêng.”

“Không có.” Trần Thực nói.

Sát khí vừa dịu đi của Dương Bật lập tức lại bùng lên, Trần Thực cười nói: “Ta có qua lại với Hoàng Phủ Quân, nhưng chưa hề đầu quân cho Tiên Đình. Ta cần lấy được bộ Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh chân chính từ chỗ y, nhưng giao tình giữa ta và y còn xa mới bằng giao tình giữa ta và ngươi. Ngươi và ta mới là tri kỷ.”

Sắc mặt Dương Bật dịu xuống, nói: “Chân Vương vẫn là có nỗi khổ tâm. Ngươi vẫn trung thành với Thiên Đình.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters